Tác giả: Hoàng Nhất Thiên
Ngày cập nhật: 04:00 22/12/2015
Lượt xem: 1341278
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1278 lượt.
….. – Kevin nói giọng nhỏ nhẹ như vang xin.
- Tại anh hết đó, biến đi cho tôi nhờ – Duyên nạt lại Kevin làm cho Kevin im re.
- “Sao lại giận cá chém thớt” – Kevin nói giọng nhỏ xíu vừa đủ nghe nhưng vẫn làm cho Duyên nghe.
Duyên chừng hai mắt mà nhìn Kevin như muốn ăn tươi nuốt sống, còn anh thì điện thoại liên tục cho cậu nhưng không tài nào liên lạc được càng khiến anh lo lắng. Bỗng nhiên có tiếng la lớn ở phía bên kia đường của những người đi đường kèm theo tiếng thắng xe gấp, rồi một đám đông người bu lại xung quanh, một vụ nan tại xảy ra.
Anh và 3 người còn lại thì còn trong quán chưa hay tin gì nhưng khi nhìn ra cửa thì bị nó thu hút rồi 1 vài lượt người đi từ phía đó về miệng xầm xì với nhau:
- Trời tội nghiệp thằng bé đó quá, trắng trẻo đẹp trai vậy mà, nghe đâu xe đang chạy nó băng qua đường làm tài xế thắng không kịp, cái áo trắng nó mặc đỏ tươi màu máu – một người phụ nữ trung niên nói.
- Trời ghê vậy, chắc không qua khỏi nghe nói nặng lắm – người bạn cùng đi chung với bà ta đáp.
- Bọn trẻ bây giờ suy nghĩ nông nạn quá – bà ta than vãn.
Tình cờ câu chuyện đó loạt vào tay cả 4 người nhưng người phản ứng đầu tiên là Phương:
- Áo trắng, con trai, chạy băng qua đường, trời ơi Nhân ơi – khuôn mặt Phương bắt đầu chuyển sang trắng bệt không còn miếng máu.
- Em nói gì Nhân mặc áo trắng – anh hỏi.
Nhận được cái gật đầu của Phương tim anh như ngừng đập, lập tức chạy lại chỗ tai nạn xe, vừa chạy mà anh tưởng đâu tim mình ngừng đập, nước mắt khẻ lăn trên khuôn mặt đẹp. Bao nhiêu cảm xúc bao nhiêu yêu thương cứ thay nhau ùa vào con người anh, thật sự bây giờ anh không biết phải làm gì ngoài mục đích là chạy thật nhanh đến bên cậu – người mà anh yêu.
Khi vừa tới nơi thì xe cấp cứu đã đưa nạn nhân lên xe bỏ lại sao lưng 1 người với đôi mắt đỏ hoe, chiếc kêu của xe cấp cứu nhưng xé nát tâm hồn lẫn thể xác của người ở lại. Mọi người đến nơi cũng là lúc anh gục xuống, họ đỡ anh dậy và đón 1 chiếc taxi đuổi theo xe để đến bệnh viện. Ai nấy gương mặt cũng hết sức lo âu khi căn phòng phẩu thuật được đóng lại, bác sĩ y tá thay nhau ra ra vào vào, ai nấy khuôn mặt không mấy vui vẻ, cả 4 chỉ biết lặng im chờ đợi điều kì diệu xảy đến. Còn anh thì đi ra một góc trống đầu gục vào từng và bắt đầu khóc nức nở, tay đấm mạnh vào tường cho đến khi gướm máu, thật sự anh không muốn điều xấu xảy ra đến với cậu.
Trong lúc anh đi chỉ còn cả 3 ở lại mỗi người theo đuổi 1 suy nghĩ riêng thì có một người phụ nữ xuất hiện và tiến về phòng phẫu thuật cùng với 1 vị bác sĩ, bà ta khóc nức nở và nói:
- Mong bác sĩ cứu sống con trai của tôi, nó xảy ra chuyện gì thì gia đình tôi chết mất.
- Chị yên tâm, chúng tôi sẽ cố gắng hết sức – vị bác sĩ nói xong rồi tiến về phòng phẫu thuật.
Thấy người phụ nữ khóc nức nở, đi đi lại trước cửa phòng phẫu thuật Phương cũng thấy tội nên lại an ủi:
- Bác ơi không sao đâu, nhất định con trai bác sẽ qua khỏi, bác đừng quá lo lắng.
- Tôi nói lại người nằm trong phòng cấp cứu không phải là thằng Nhân mà là 1 người khác – Phương lập lại một lần nữa.
- Thật sao – anh như không tin vào điều mình nghe thấy.
- Muốn tin hay không tùy anh – nói rồi Phương quay đi.
Anh đứng đó như người từ cõi chết về, nụ cười đâu đó chợt hiện trên môi, anh thật sự vui khi cậu không bị gì, anh phải đi tìm cậu, đi tìm tình yêu của mình. Anh chạy như bay ra khỏi bệnh viện và tìm cậu.
Phương đi ra tới cổng thì bắt gặp Lan và Toàn xuất hiện, họ liền chạy lại hỏi thăm tình hình của cậu:
- Thằng Nhân nó sao rồi??
- Không sao hết mọi chuyện là nhầm lẫn, thằng Nhân vẫn bình yên – Phương cười tót tét.
- Thiệt không mậy, mày làm tao với Toàn hú cả hồn, rồi thằng Nhân đâu – Lan nói như muốn quýnh nhỏ bạn của mình.
- Tao không biết nữa, tao đang tìm nó mà không thấy, cũng tại cha Tử làm nó đau lòng, mà nhắc tới thằng cha đó là tao tức muốn lộn ruột cả lên đây này.
- Chuyện gì đã xảy ra? – Toàn lên tiếng.
Phương chưa kịp trả lời thì có 1 người từ phía sao lên tiếng, người đó không ai khác là Mỹ Duyên:
- Lan em làm gì ở đây??
- Em hay tin bạn em bị tai nạn nên chạy vào đây mà mai là chỉ là nhầm lẫn, ý khoan, em có cái này hỏi chị tại sao chị lại ở đây rồi có cả anh Kevin nữa, tự nhiên ngay ngày cưới chị biến mất giờ lại xuất hiện ở đây, chị không biết cô chú tức điên như thế nào đâu? – Lan đáp.
- Mọi chuyện tại thằng cha này – Duyên nhìn Kevin mà nói.
- Chỉ là hiểu nhầm thôi, anh bị người ta gài bẫy – Kevin lên tiếng giải thích.
- Có lửa thì mới có khói, anh không muốn sao người ta ép được – Duyên lại nạt.
Theo dõi câu chuyện nãy giờ Phương nhảy vào hỏi:
- Ủa Lan 2 người biết nhau hả?
- Ý quên giới thiệu, đây là chị họ của mình tên là Dương Mỹ Duyên là em gái nuôi của anh Dương Tử nhà mình, mà ngay trước ngày cưới rồi biến mất và giờ xuất hiện ở ngay đây – Lan vui vẻ đáp.
- Em gái nuôi? – Phương ngơ ngác.
- Ừ. Chắc lại ông anh rễ làm gì bả nên bả giận rồi bỏ trốn ngay ng