Tác giả: Kanittaya
Ngày cập nhật: 03:12 22/12/2015
Lượt xem: 1341682
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1682 lượt.
này xong xuôi đã”.
“Chúng ta giữ lại cũng được mà mẹ”.
Bà Nupmai lắc đầu: “Giữ lại mà không ở nó sẽ cũ và hư hỏng theo thời gian. Bán đi là tốt nhất, ít nhất con cũng có một chút vốn liếng khi sang Mỹ”.
Paremai lao vào ôm ghì lấy mẹ: “Con không cần tiền. Con có thể tự nuôi sống bản thân và nuôi mẹ được mà không phải bán nhà”.
“Sao con lại nói như vậy? Ngôi nhà này lưu giữ những kỷ niệm không đáng nhớ đối với mẹ. Mẹ không muốn giữ lại nó nữa. Nếu sau này chúng ta quay lại thì có thể tìm mua một ngôi nhà mới cũng được”.
“Vậy chúng ta bán nó mẹ nhé. Nhưng con không nhận số tiền này đâu, mẹ cứ giữ lấy. Con có công việc mà, nếu không con sẽ mượn của anh Pat”.
Bà Nupmai gí ngón trỏ vào trán con gái: “Đừng tưởng được cậu ấy yêu chiều thì muốn sao cũng được đâu nhé. Đàn ông họ sẽ chán đấy”.
Paremai tròn mắt nhưng hai gò má đỏ ửng: “Ai nói là anh ấy rất yêu chiều con ạ?”.
“Mẹ nghĩ mẹ không nhìn nhầm người đâu. Kiểu đàn ông Mỹ như cậu Pat rất quý trọng cuộc sống độc thân và thái độ tự chủ. Nhưng cậu ấy lại cầu hôn con và muốn con sang Mỹ với cậu ấy, hơn nữa lại còn tin tưởng trao chiếc nhẫn của mẹ cậu ấy cho con nữa. Nếu không phải vì rất yêu thì là gì?”.
Paremai ngả người nằm dài ra ghế, đầu gối lên lòng mẹ trong khi giơ tay đeo nhẫn lên trước mặt: “Đúng vậy ạ. Anh Pat rất tin con”.
Bà Nupmai cần lấy tay con gái giơ lên gần mặt để xem xét: “Viên kim cương này đẹp quá, có vẻ nặng đấy”.
“Đúng. Nếu làm mất thì chết, nhất là thời buổi này trộm cắp nhiều như rươi”.
“Con phải giữ gìn cẩn thận, nếu không cần thiết thì cũng đừng đeo để người khác nảy sinh lòng tham”.
“Con sẽ cố gắng làm như vậy”.
Bà Nupmai gật đầu, đổi chủ đề: “Thế chuyện sang Mỹ con quyết định thế nào?”.
“Mẹ quyết định sao đã ạ?”. Paremai nghiêng người nhìn vào mắt mẹ.
“Con cứ sang trước. Mẹ ở lại để giải quyết việc bán nhà đã. Xong rồi mẹ sẽ sang sau”.
“Trời. Để con ở một mình với anh Pat, mẹ không sợ anh ấy ăn thịt mất con à?”.
Bà Nupmai gí ngón tay trỏ vào trán con gái: “Đừng có vạch áo cho người xem lưng. Dù sao mẹ cũng từng trải hơn con đấy nhé. Không phải cứ giả vờ thành thật mà tưởng mẹ không biết gì đâu?”.
Paremai rời khỏi tòa án sau khi xong việc cung cấp lời khai theo lệnh triệu tập của tòa, cô sững lại khi thấy đội trưởng Tula đợi mình ở bên dưới.
“Lâu lắm rồi không gặp Pare. Em có khỏe không?”.
“Vâng. Dạo này em cũng hơi bận ạ. Em sắp thôi việc nên phải nhanh chóng giải quyết cho xong những công việc còn tồn đọng. Đơn xin thôi việc sẽ có hiệu lực vào cuối tháng này ạ”.
“Thôi việc? Tại sao lại thôi việc? Hay là có công việc mới tốt hơn?”.
Paremai lắc đầu. Hai người sánh đôi tới bãi đỗ xe. Cô nói tiếp: “Em cũng chưa biết có tìm được công việc mới hay không, nhưng em xin thôi việc để chuyển sang Mỹ ạ”.
“Chuyển sang Mỹ?”. Chàng đội trưởng nhắc lại câu nói của cô một cách khó khăn. Hôm nay anh có cảm giác không khác gì một con vẹt, con khướu nói theo Paremai: “Chuyển sang bên ấy làm gì? Thế mẹ em có đi cùng không?”.
“Có ạ. Nhưng mẹ sẽ sang sau. Thực ra em cũng muốn hẹn đội trưởng đi ăn để cảm ơn anh đã giúp đỡ em trong suốt thời gian qua. Hôm nay anh có thời gian đi ăn với em không ạ? Coi như là bữa chia tay luôn vì em sẽ lên đường vào đầu tháng tới. Bây giờ visa cũng xong cả rồi”.
“Được. Mà tại sao em lại chuyển sang Mỹ vậy?”.
“Em và anh Pat đã đính hôn. Em sang Mỹ để chuẩn bị làm đám cưới”.
Tula thực sự bị bất ngờ. Anh liếc mắt nhìn ngón tay đeo nhẫn của Paremai. Ngay khi nhìn thấy chiếc nhẫn kim cương, anh như hóa đá.
Paremai nói tiếp: “Để em điện thoại cho cả anh Sila nữa. Nhiều người sẽ vui hơn. Nhân dịp này em chia tay với mọi người luôn”.
Tula không nghe thấy cô nói gì. Anh sắp xếp ý nghĩ rồi hỏi: “Pare đính hôn với anh Patiya từ bao giờ?”.
“Hai tháng rồi ạ. Anh Pat đính hôn với em trước khi anh ấy lên đường đi Ma-rốc”.
“Lạy Phật! Anh còn không hề biết một chút gì về việc Patiya theo đuổi em. Không, phải nói đúng hơn là anh không hề biết rằng Pare thích anh Patiya. Pare và anh Patiya thích nhau từ khi nào? Tại sao anh không biết?”. Tula hỏi đi hỏi lại như chiếc đĩa CD đang chạy bị vấp, giọng nói của anh khàn đặc, cổ họng khô rát. Anh cảm thấy chóng mặt như vừa bị hạ nốc ao.
Người bị hỏi đỏ bừng mặt, trả lời: “Em cũng không biết trả lời anh sao ạ. Đây thực sự là chuyện rất khó để nói hoặc giải thích cho người khác. Một phút trước ta còn ghét người đó đến tận xương tủy, nhưng một phút sau đó lại cảm thấy rất kỳ lạ khi ở cạnh người ấy”.
“Em đã cân nhắc kỹ rồi sao? Em đừng quên anh ấy là diễn viên phim khiêu dâm đấy. Anh ấy không phù hợp với em một chút nào cả”.
“Em không quan tâm đến quá khứ, mặc dù đôi khi cũng cảm thấy hơi phân vân. Nhưng hiện nay anh ấy đã hủy bỏ hợp đồng đang đóng phim khiêu dâm với công ty thuê mình được hai, ba tháng nay rồi ạ”.
“Từ bỏ vì em à?”.
“Vâng. Anh ấy chịu mất rất nhiều tiền phạt vì em”.
“Cho dù là như vậy đi nữa, nếu là anh, anh cũng sẽ thấy phân vân khi phải chung sống với người trong quá khứ đã từn