pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Lục Hoa Cấm Ái

Lục Hoa Cấm Ái

Tác giả: Nguyệt Lạc Tử San

Ngày cập nhật: 03:57 22/12/2015

Lượt xem: 134546

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/546 lượt.

ống, khóe miệng hơi nhếch lên một chút “Ca ca, tay huynh không sao chứ?’
“Tay?” Hắn sửng sốt, tay hắn quả thật không sao mà, ngay sau đó lại gật đầu “Sao vậy?”
“Đưa muội xem!” không chờ hắn kịp phản ứng, nàng kéo tay hắn qua, kéo ống tay áo của hắn lên, lộ ra một cánh tay trơn nhẵn, đúng là không có vết thương, nàng cười tươi đến lộ ra mấy chiếc răng nhỏ.
Hắn hơi khó hiểu, nhìn nàng như đang chuyên tâm kiểm tra, không nhịn được mở miệng “Ta thật sự không có….”
Lời còn chưa nói xong, Lạc Song đột nhiên há mồm cắn mạnh lênh cánh tay trắn nõn kia của hắn, hàm răng như đang cố dùng hết sức mà cắn.
“Lạc Nhi!” Miểu Hiên hoảng hồn la lên, nhìn nàng cắn đến vô cùng ác độc lại không chịu nới lỏng ra, trên cánh tay truyền đến cảm giác hơi đau, muốn cản, lại sợ tổn thương đến nàng “Muội…Lạc Nhi!”
Lạc Song không ngừng cắn, hắn lại không có cách nào, trên tay lại truyền đến cảm giác ẩm ướt, lúc này hắn mới phát hiện nàng đã sớm rơi lệ đầy mặt. Cảnh tượng quen thuộc lại xuất hiện, nhớ khi còn bé, nếu nàng tức giận, cũng sẽ cắn hắn như thế. Vừa rồi không hiểu rõ, lúc này lại tràn đầy thương yêu, tay kia lại xoa xoa tóc nàng, nghiêng thân nhích đến gần.
“Được rồi mà Lạc Nhi, ca ca biết sai rồi! Tha thứ cho ca ca có được không?” Hắn nhẹ nhàng khuyên, giọng nói vô cùng thành khẩn. Biết rõ lời nói của hắn chỉ là trấn an nàng mà thôi nhưng Lạc Song lại an tâm thật.
Chậm rãi nới lỏng miệng, nàng hệt như một con trâu nhỏ, đâm đầu vào ngực hắn, nức nở thành tiếng.
“Không cho phép xúc động như vậy!”
“Được!”
“Không cho phép một mình tự chạy đi như thế!”
“Được!”
“Có chuyện gì nhất định phải cho muội biết trước!”
“Được!”
Cảnh cáo của nàng vẫn cứ tiếp tục, dù nàng có nói gì, đáp án của Miểu Hiên cũng chỉ có một, khóe miệng mỉm cười, vừa gật đầu vừa đáp được liên tục! Nàng nói cứ như đó là lẽ dĩ nhiên, không quan tâm đến người bên cạnh đang không nhịn được mà trợn trắng mắt.
Khụ khụ! Thanh Chi nhìn nóc nhà đăm đăm, nếu như đôi huynh muội này có rảnh rỗi nghe y lên tiếng, y có thể nói để y ra ngoài trước được không? Đứng đây mệt chết đi được ấy!
Có nữa, y còn muốn báo lại tình hình chiến đấu với Ma giới mà, chẳng lẽ Chưởng môn đã quên rồi nhá?
Gần đây chưởng môn quên cũng thật nhiều chuyện, nếu như y không nhớ lầm, người trốn đi trước, hình như là tiểu thư mới đúng á! Sao cuối cùng người sai lại thành Chưởng môn rồi hả? (cũng đang tính nói vậy đó trời =v=)
Mau quên, tuyệt đối là mau quên!
================================
“Tử Hân!” Trên đường đi, Mộ Lãnh Liệt gọi lại Mộ Tử Hân đang định đi vào hậu viện “Đệ muốn đi đâu đấy?”
“Sư huynh!” Mộ Tử Hân nhẹ giọng đáp “Đệ đi xem Lạc Chưởng môn một chút, hôm qua hắn bị trọng thương!”
“Chuyện như vậy, đệ an bài người đi là được rồi!” Mộ Lãnh Liệt liếc mắt nhìn phía sau, tiến lên một bước nói: “Tử Hân, giờ đây đại chiến Tiên – Ma sắp đến, chúng tiên đều đang nghị sự, đệ tự tiện rời đi, không tốt lắm đâu!” hắn làm việc luôn chừng mực, sao lúc này lại như hồ đồ vậy?
“Chuyện này đã có kết quả, trước mắt, chủ yếu là phải bảo vệ Viêm Hoa môn, còn phải thương nghị gì nữa?!” Mộ Tử Hân cau mày, quay đầu nhìn về phía hậu viện, mặt lộ vẻ phiền nhiễu.
“Tuy nói thế….” Mộ Lãnh Liệt như nghĩ đến điều gì, như hoài nghi, nhưng lại lập tức biến mất, tiếp tục nói: “Chuyện này vẫn còn thiếu người dẫn đầu, ta đã thương nghị với các Chưởng môn, để đệ dẫn dắt! Đệ nhanh đi theo ta đến tiền thính, Viêm Hoa Chưởng môn đang đợi!”
Nói xong, không nói gì thêm kéo tay hắn, đi về phía tiền sảnh. Hai tay chạm nhau, lơ đãng thăm dò mạch hắn, ánh mắt Mộ Lãnh Liệt trợn to, biến sắc mặt, trở nên trắng bệch như phát hiện chuyện gì lớn.
“Này! Đệ….Nguyên thần của đệ!”
Mộ Tử Hân sửng sốt, rút mạnh tay về, trên mặt khó nén bối rối, lúc nãy sư huynh cố ý dò mạch hắn sao?
“Quả nhiên! Tử Hân đệ…đệ….” Sắc mặt Mộ Lãnh Liệt lập tức tái nhợt, tay run rẩy chỉ vào người trước mắt, nhất thời giận dữ “Mấy ngày nay ít thấy đệ, đệ cũng chỉ toàn nhốt mình trong phòng. Vốn tưởng rằng đệ đag tự tìm cách trừ yêu ma, không ngờ…đệ….Rốt cuộc xảy ra chuyện gì?”
Thấy có giấu cũng không được nữa, Mộ Tử Hân thở dài, dứt khoát nói “Sư huynh không cần lo cho đệ!”
“Không lo? Sao ta có thể không lo?!” Mộ Lãnh Liệt càng tức giận, trừng mắt nhìn hắn “Đệ cứ như thế….có thể phá hủy đạo hạnh ngàn năm của mình!” Hắn gấp đến mức giơ chân.
“Chịu thôi, chỉ cần đệ cẩn thận sẽ không sao!” Hắn nhàn nhạt đáp.
“Này có thể do đệ tự dự liệu sao!” Mộ Lãnh Liệt tiến lên một bước, nhìn vẻ thảnh thơi của sư đệ càng khiến hắn tức giận “Đệ có biết không, đệ dùng thuật này, chẳng khác nào lấy mạng ra đùa, chỉ cần đối phương có điều gì tổn thương, đệ cũng sẽ chết không cần bàn cãi! Tử Hân ơi là Tử Hân….” Hắn thở dài “Đệ làm việc luôn có chừng mực, sao lần này lại xúc động như thế? Nếu không phải phát hiện mấy ngày nay đệ có khác thường, ta còn chẳng hay biết gì, đệ nói xem, rốt cuộc là ai? Người nào đáng giá để đệ lấy tính mạng ra đổi như thế?’
Mộ Tử Hân không đáp, chỉ quay đầu nhìn sắc tr