Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Lục Hoa Cấm Ái

Lục Hoa Cấm Ái

Tác giả: Nguyệt Lạc Tử San

Ngày cập nhật: 03:57 22/12/2015

Lượt xem: 134536

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/536 lượt.

n “trách” ngài?”
Nàng nói từng chữ từng chữ, nụ cười trên mặt không giảm, chỉ là mặt của Thính Phong bên cạnh, đã thành một dạng cảnh xuân rực rỡ lúc xanh lúc tím.
“Song Song….”
Y còn muốn nói gì, lại thấy Miểu Hiên đang đứng xa xa chờ, Lạc Song vội vàng giành trước một bước nói: “Tại hạ còn phải vội đến Viêm Hoa môn, không quấy rầy Thượng tiên nữa, cáo từ!”
“Ta cũng vậy…” Y vốn muốn nói là cùng đi đi.
“Sau này còn gặp lại!” Nàng lại xen ngang lời y, xoay người hung hắn giẫm trên mặt dất đi về phía lối xuống núi. Bước chân quả thật có mấy phần đắc ý vì đã hả giận.
Thính Phong trợn mắt há mồm đứng tại chỗ, nhìn bóng dáng kia rời đi, thở dài, lại không nhịn được khẽ cười. Thì ra nàng cũng có lúc tức giận! Sao lại cảm thấy nàng như vậy lại càng chói mắt chứ?
Ít nhất, nàng biết tức giận, không giống như lúc mới gặp gỡ nàng, trong mắt chỉ có một mảnh tro tàn.






Thiên Phàm Hai Mặt
Hồng liên như lửa, thiêu đốt cả mặt đất. Thỉnh thoảng lại có cơn gió nhẹ thổi qua, nhấc lên mấy cánh hoa đỏ rực, bay lượn như đang múa.
Một người mặc áo trắng chậm rãi đi đến. Người đó như ánh trăng trong màn đêm, thanh khiết không nhiễm chút bụi trần. Hắn đứng giữa bụi hoa, nhìn biển hoa mênh mông, dung nhan như ngọc lại lộ ra nét đau đớn.
Hắn hít thật sâu, nhìn xung quanh, đi thẳng về phía trước, bước chân như có như không mà tránh khỏi mấy gốc hồng liên.
Bên dưới biển hoa có một hang động, ẩn dưới tầng tầng lớp lớp cánh hoa. Hắn khẽ lẩm nhẩm, dưới chân tích tụ tiên khí, không hề chần chờ đi vào động, dường như hắn đã đến đây rất nhiều lần, dù không cần nhìn cũng biết rõ vị trí cửa động.
“Các vị tiên hữu, hay là mau chóng lên đường đi!” Mộ Lãnh Liệt mở miệng, mọi người lúc ấy mới tỉnh lại, rối rít cưỡi kiếm mà đi. Miểu Hiên vươn tay với nàng, nàng cũng định đưa tay qua.
Nàng lại đột nhiên cảm nhận được mấy tầm mắt phóng tới đây, không đâu khác, toàn bộ đều tập trung trên hai bàn tay. Lạc Song quẫn, lúc này mới nhớ đến, nàng mặc dù trên danh nghĩa là Chưởng môn phu nhân, nhưng trường hợp này tốt nhất không nên cùng cưỡi trên một kiếm.
“Vị này là tôn phu nhân sao?” Có người hỏi, giọng nói có hơi chói tai, một đôi mắt chuột híp đến mức không thể nhìn thấy khe hở, lại còn không ngừng ngó nghiêng, nhìn chằm chằm tay Miểu Hiên đang vươn ra, lại nhìn cánh tay Lạc Song đang định nắm lấy. Bộ dáng của tên đó như đang nói: Gì chứ? Đường đường Chưởng môn phu nhân của Thiên Tích lại không biết cưỡi kiếm sao!
Chưởng môn phu nhân gì chứ, trong sạch của nàng đó!
Cắn răng rồi lại cắn răng, Lạc Song lúc này mới nhếch khóe miệng, nhìn về phía Miểu Hiên vẫn đang đưa tay, chờ nàng bước lên kiếm. Tay bên người, cứ nắm chặt rồi lại thả ra, nắm chặt rồi lại thả ra, liên tục lặp đi lặp lại.
Đột nhiên nàng nhếch môi cười một tiếng, rực rỡ như ánh nắng mặt trời, giơ tay bắt lấy tay Miểu Hiên, trên mặt tỏ vẻ lưu luyến vô cùng, dùng giọng nói mềm mại nhất có thể nói: “Phu, quân, chàng đi trước cũng được, chúng ta gặp lại ở Viêm Hoa môn sau!”
Nói rồi nàng còn cố gắng chớp chớp mắt, định tạo chút nước mắt —— mà không được! Không thể làm gì khác đành tiến lên một bước, lặng lẽ, nhéo lấy thịt trong lòng bàn tay hắn, rồi lại nhìn hắn thật thâm tình.
Cho tội huynh đưa tay bậy bạ này, cho cái tội huynh không biết khiêm tốn này.
Miểu Hiên sửng sốt, nhìn động tác tỏ vẻ tức giận của nàng, vẻ mặt mới vừa rồi còn có vẻ lãnh đạm, lúc này lại bị nhiễm chút sủng nịch. Trong lòng biết nàng đang tức hắn vạch trần khuyết điểm của nàng, khóe miệng hơi nhếch lên, đành phải phối hợp mà diễn với nàng thôi.
“Phu nhân trên đường đi cẩn thận!” Hắn nói.
Phu nhân hả! Khóe miệng Lạc Song lại run rẩy, lại lần nữa nhéo lấy tay hắn, mỉm cười gật đầu “Được rồi!”
“Đừng bay nhanh quá, chú ý thân thể!”
“Được rồi!”
“Ta đi ở đằng trước, có gì cứ gọi ta là được!”
“Ừm!”
“Phu nhân!”
“Hả?”
“Tay!”
“Gì?” Nàng lúc này mới phát hiện mình nhéo hắn quá mức sung sướng nên quên luôn cả việc buông tay. Nàng vội vàng buông ra, tiếp tục cười nói: “Đi thong thả!”
Hắn lúc này mới lắc lắc đầu xoay người, cưỡi kiếm mà đi, nhìn nàng có vẻ tình ý nồng đậm, lưu luyến không rời, thực tế là đang muốn trả đũa hắn mà thôi. Mọi người mới vừa rồi còn tỏ vẻ khinh thị, lúc này chỉ còn lại vẻ lúng túng, không dám xoay đầu lại mà rối rít cưỡi kiếm bay đi.
Ngẩng đầu nhìn mọi người đã bay đi, Miểu Hiên bay đầu tiên, nhưng bay rất chậm. Có lúc còn bay lơ lửng một chỗ ở giữa không trung, Lạc Song biết hắn đang cố ý đợi nàng đuổi theo.
Đưa tay sờ sờ mũi, nàng lại không nhịn được nghiến răng, cưỡi kiếm, không phải chỉ là cưỡi kiếm thôi sao? Nàng cũng làm được, nhưng mấu chốt là….nàng phải có kiếm để cưỡi chớ!
“Phong Phong!” Nàng quay đầu lại, cười đến quyến rũ, vươn tay “Kiếm của tỷ….”
Ba chữ “cho ta mượn” còn chưa nói, chỉ nghe vụt một tiếng, nàng đã bay ra ngoài. Lạc Song trừng mắt há mồm đứng đơ tại chỗ, gì thế, ai mới là chủ tử vậy?!
Không phải chỉ lén