Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Lục Hoa Cấm Ái

Lục Hoa Cấm Ái

Tác giả: Nguyệt Lạc Tử San

Ngày cập nhật: 03:57 22/12/2015

Lượt xem: 134525

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/525 lượt.

ời áo xanh đứng yên, vẻ mặt đờ đẫn, nhìn về phía hai người kia.
Hắn không biết đã đứng đó bao lâu, hai mắt không có thần, sắc mặt trắng bệch không còn chút máu. Gió nhẹ thổi qua, thổi bay những cánh hoa trắng đang rơi đầy đất, bay khắp bốn phía, cứ như đông đã tràn về.
Hăn cứ nhìn như thế, không hề nhúc nhích, cứ như đang có thứ gì đó giống như những cánh hoa kia, nát tan thành từng mảnh nhỏ.






Hôn Lễ


Ngoài phòng có một người mặc áo lam đang đứng yên, mắt nhìn thẳng về phía trước. Hắn nhìn rất chuyên chú, nhưng lại không ai biết hắn đang nhìn thứ gì? Ánh mắt hắn trống rỗng, không hề có tiêu cự, rõ ràng là một người vô cùng cảnh giác lại không hề chú ý rằng có một người khác đang đến gần.
“Ca ca?” Lạc Song thử mở miệng, chậm rãi đến gần “Huynh tìm muội sao?”
Bóng dáng kia lập tức sửng sốt, một lúc lâu mới xoay người lại, trong mắt vẫn còn hơi mê mang, hơi thử người nhìn Lạc Song, cứ như không rõ mình đang ở đâu.
Nàng hơi nghi ngờ, theo thói quen kéo tay hắn, lập tức liền hoảng hốt. Tay hắn lạnh vô cùng, hắn rốt cuộc đã đứng đây bao lâi? Nàng nhìn cửa phòng đang gần trong gang tấc: “Sao huynh không vào phòng?”
“Lạc….Nhi?” hắn chậm rãi lên tiếng, trong mắt vẫn còn hơi mờ mịt, không chút ánh sáng. Hắn nhìn chằm chằm mặt nàng, trong mắt dần chứa hình bóng nàng, cứ như nghi ngờ mà nhỏ giọng gọi tên nàng: “Lạc Nhi….”
“Lạc Nhi!” Hắn bình tĩnh nói “Ta là ca ca của muội, đúng không?”
“Ừ!” Nàng gật đầu.
Hắn lại đột nhiên nở nụ cười, cứ như một đóa hoa rực rỡ nhất: “Đời này của ca ca, tâm nguyện lớn nhất, chính là để muội sống thật vui vẻ. Chỉ cần điều này thôi, ca ca đã thỏa mãn, những thứ khác….đều không sao cả.”
Hắn nói thật chậm, từng chữ từng chữ, trên mặt đều là vẻ vui mừng, chỉ có đôi mày kia vẫn chưa từng giãn ra lúc nào.
Đột nhiên Lạc Song dường như hiểu ra hành động hôm nay của hắn, quả nhiên, ở trước mắt nàng, hắn không thể giấu diếm chuyện gì. Hắn đã nghe thấy điều gì? Hắn nhận ra điều gì rồi sao?
Nàng than nhẹ!
“Ca ca, chúng ta trở lại Thần núi một lần được không?” Nàng chậm rãi mở miệng.
Miểu Hiên sửng sốt, ngẩng đầu lên, vẻ mặt khó hiểu: “Thần sơn? Sao vậy?”
“Muội muốn trở về lấy một thứ!” Nàng cười hớn hở,mắt híp thành một đường “Chỉ nơi đó mới có!”
“Vật gì?”
“Tất nhiên là Lục hoa rồi!” Nàng cười càng vui mừng “Lục hoa là vật đính ước của tộc ta, mặc dù bên người chúng ta không tiện xuất hiện vật gì của Thần tộc, nhưng chắc chắn không thể thiếu thứ đó.”
“Lục hoa!” Sắc mặt hắn hơi trắng bệch, tay bên người khẽ nắm chặt “Muội muốn nó…làm gì?”
“Còn có thể làm gì?” Nàng cười híp cả mắt, lại kéo tay hắn, giọng điệu làm nũng “Sao vậy? Ngay cả phu nhân cũng gọi rồi? Muốn trốn sao?”
Hắn kinh hãi một lúc lâu, mới túm mạnh lấy tay nàng, vẻ mặt không thể tin, lại có vẻ mừng như điên: “Ý muội…ý muội là….”
“Chúng ta là người Thần tộc, đúng trăm tuổi sẽ phải tiến hành hôn lễ, là chuyện rất bình thường, nhưng chúng ta kéo dài đã ngàn năm, có phải hơi lâu rồi không? Huống chi, lúc này muội sẽ không chết, có thể sống thật lâu thật lâu. Huynh có nhiều người nhòm ngó như thế, tất nhiên muội không muốn nhường cho người khác!”
“Lạc Nhi…Muội thật…thật sự…đồng ý sao?” Hắn kích động đến nói không nên lời.
“Chờ xong chuyện Viêm Hoa môn, chúng ta trở về Thần sơn nhé?”
“Được…được!” Hắn gật mạnh đầu, lại cảm thấy không đủ, lại lên tiếng: “Tốt lắm, rất tốt! Chờ xong mọi chuyện, chúng ta đi ngay!” Khóe miệng hắn không khép lại được, vui sướng nhìn nàng mãi.
Lạc Song cười theo, nụ cười kia hoàn mỹ vô cùng, khiến người ta không dám nhìn thẳng. Chỉ là trong tận đáy lòng lại hơi dâng lên một tia đau đớn. Nàng cố gắng đè nén, không sao cả, nàng đang cố gắng, cố gắng là tốt rồi,cố gắng coi như không có nỗi đau này là tốt rồi.
Nhớ lúc nàng năm tuổi, nàng cũng đã từng nói, muốn gả cho ca ca, giờ đã được như nguyện rồi, nên vui lên mới đúng, nên vui sướng! Nhìn xem, nàng vui đến chảy cả nước mắt rồi. Nhưng mà, chuyện vui sướng như thế, không nên rơi nước mắt mới đúng!
Tiến lên một bước, nàng chủ động ôm lấy người trước mặt, vùi đầu vào lòng hắn, nghe từng tiếng tim đập thình thịch.
Một trăm năm nay, nàng luôn thích xuống núi, đến nhân gian vui đùa, chuyện nam nữ cũng từng nghe qua.
Nghe nói, hai người yêu nhau khi ở cùng nhau, tim sẽ không thể khống chế mà đập nhanh như nai con đi lạc. Tim ca ca đập thật nhanh! Chỉ là, vì sao tim nàng lại không hề như thế?
Nàng khẽ chạm vào lồng ngực, quả thật không có dấu hiệu đập nhanh, chẳng lẽ điều này chỉ đúng với nam tử, còn nữ tử thì không?
Đúng vậy, chắc chắn là vậy!
==========================================
Hai giới Tiên Ma sắp đại chiến, cả Viêm Hoa môn đều bao trùm trong không khí khẩn trương. Người người đều vội vã, không có lúc nào rảnh rỗi, Mộ Tử Hân tất nhiên là người bận rộn nhất. Từ lần đó, Lạc Song chưa bao giờ nhìn thấy hắn, không biết là cố ý hay vô tình. Nàng cũng không muốn biết.
Hắn là một người giữ chữ


Duck hunt