Tác giả: Nguyệt Lạc Tử San
Ngày cập nhật: 03:57 22/12/2015
Lượt xem: 134471
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/471 lượt.
một lần liếc mắt; đêm trăng tròn, trái tim khẽ đập; đỉnh Thanh Sơn, tay cầm tay.
Hắn từng nghĩ rằng, hắn đã có toàn bộ thế giới, hắn từng nghĩ rằng, hắn đã có toàn bộ hạnh phúc của đời này, hắn từng nghĩ rằng, dù không theo lời dạy của sư phụ, dù không được thế gian chúc phúc , dù bị trục xuất khỏi sư môn, dù cả thế giới này đều khinh thường hắn.
Chỉ cần có nàng bên cạnh —— không sao cả!
Nhưng tất cả đều là mơ mộng của một mình hắn, bao nhiêu lời thề non hẹn biển, bao nhiêu lời không rời không bỏ, bao nhiêu lời mãi không phụ bạc, đều là dối trá.
Khi tỉnh mộng, trong phòng trống không một vết tích, lạnh lẽo đến thấu xương.
Ngày Thần hôn*, trời đất chúc mừng, lại khiến hắn từ tầng mây cao bị đánh thẳng xuống địa ngục lạnh lẽo tận xương, tan thành ngàn mảnh!
(*Thần hôn: hôn lễ của Thần)
Hắn vô cùng không cam lòng, tràn đầy bất bình. Hắn nghĩ, chỉ vì cái thứ truyền thống kia, mới có kết quả lần này, cho nên, hắn sẽ thay nàng, kết thúc thứ truyền thống này, cho dù có phải lưu lạc chân trời góc biển, cũng không còn thứ gì níu chân.
Đáng tiếc, thứ mà hắn đánh đổi được, chỉ là một kiếm nàng đâm vào ngực hắn.
Một kiếm xuyên tim!
Thì ra….tất cả đều là nói dối, tất cả đều là gạt người, thế gian này, tất cả đều là dối trá, có tồn tại cũng vô dụng!
Tức giận suốt ngàn năm qua như tràn ra, mạnh mẽ hóa thành luồng ánh sáng đen, tấn công đến.
Trong không trung chợt có bóng người xuất hiện, bay xuống, kịp thời ngăn chặn tấn công của hắn. Họ chia thành bốn hướng, một tay kết ấn, miệng niệm chú, tăng độ mạnh của trận pháp.
Dưới tầng sâu nhất của Viêm Hoa, tất cả những người vừa đến, đều là những người có tu vi cao nhất nhì Tiên giới.
Ân Hoài Đan chỉ có một mình, dù lực lượng có mạnh mẽ đến đâu, cũng không thể chịu nổi trận pháp mạnh nhất Tiên giới này. Chân hắn lảo đảo nhưng vẫn liều mạng chống đỡ. Trong mắt hắn, ngoài hận, cũng chỉ có hận mà thôi.
“Mẫu thân,mẫu thân!” Sắc mặt Anh Lạc tái nhợt, tay run rẩy lại chậm chạp không dám chạm vào người đang nằm trong vũng máu trên đất. Có thứ gì đó đang dần rời đi trong lòng nàng, cảm giác sợ hãi như chiếm lấy tất cả tri giác.
Lại lần nữa….lại lần nữa, nàng trơ mắt nhìn mẫu thân đẫm máu.
“Mẫu thân….mẫu thân!” giọng nói của nàng càng lúc càng khẽ, càng lúc càng nghẹn ngào, nước mắt không thể ngăn được nữa, trào ra như suối tuôn, nàng gọi hết lần này đến lần khác.
Một lúc lâu sau, người đang đầm đề máu tươi kia mới dần có động tĩnh, mở mắt, nhưng dường như không hề nhìn thấy rõ thứ gì. Người kia như dùng hết sức lực toàn thân, chạm vào mặt nàng, cười như đóa tuyết liên sắp tàn “Con…còn nhận ta là mẫu thân con sao?”
“Phải! Phải!” Nàng cố sức gật đầu, như muốn khẳng định ý của mình “Mẫu thân, mẫu thân, người là mẫu thân của con!”
Khóe môi người kia hơi giật giật, như vô cùng vui vẻ, thở dốc thật lâu, mới lại lên tiếng “Lạc….Nhi, ta…ta cũng muốn làm mẫu thân con, nhưng….”
Lời của nàng bị mấy dòng máu tươi không ngừng trào ra khỏi khóe môi làm nghẹn lại, nàng ho khan thành tiếng. Anh Lạc chợt cảm thấy tay nàng thật lạnh, cúi đầu nhìn, lại thấy nơi ngực áo nàng đang chảy máu không ngừng.
Nàng cứ thế chảy máu, cứ như sinh mệnh của nàng cũng đang từ từ rời đi như thế. Anh Lạc bối rối đưa tay muốn che lại, nhưng vẫn không cách nào ngăn dòng máu vẫn đang chảy kia, dưới nơi nàng ngồi, đều đã nhiễm đỏ.
Tại sao…tại sao không thể ngừng được?
“Tại sao ta không biết tiên pháp trị thương, tại sao chứ?” Nàng hỏi, như hỏi người khác, lại như hỏi chính mình. Lẽ ra nàng nên tu luyện tiên pháp thật tốt, lẽ ra nàng nên cố gắng học.
“Lạc Nhi!” Miểu Hiên gọi nàng, đưa tay ngăn hành động vô ích của nàng, người này bị thương quá nặng, đã không thể cứu.
Anh Lạc lại như không nghe thấy, vùng mạnh tay ra, tay đã sớm nhuốm đầy máu run rẩy, muốn cố cầm máu! Biết rõ là vô dụng, nhưng nàng vẫn muốn đè lại nơi đang chảy máu kia, dù người bên cạnh khuyên thế nào cũng không nghe vào tai.
Người này là mẫu thân, là mẫu thân mà!
Miểu Hiên than nhẹ, đưa tay hướng về phía người đang nằm trên đất, độ chân khí.
Máu trên thân người kia lúc này mới dần ngừng, nhưng cũng chỉ có thể sống lâu thêm một lúc nữa mà thôi.
Anh Lạc lúc này mới tỉnh táo lại, chỉ tay vẫn đang nắm chặt, run rẩy. Ánh mắt một khắc cũng chưa từng rời đi.
Dưới bậc thang, Ân Hoài Đan vẫn đang cố sức chống lại trận pháp, hắn đang khởi động kết giới trong trận pháp nhưng vẫn không cách nào chống lại bốn người hợp lực làm phép.
Bốn người kia, theo thứ tự chính là ba vị Thượng tiên của Tiên giới, Thiên Tiếu, Băng Thiên và Đan Vân Thượng tiên, một người khác, lại là Nguyệt Nhiễm. Bốn vị Thượng tiên, chỉ thiếu mỗi Mộ Tử Hân, hẳn là đang chủ trì đại cục ở bên ngoài.
Kế hoạch này là do Anh Lạc, Nguyệt Nhiễm, Hồng Lệ đã cùng nghĩ ra vào đêm qua, dẫn dụ Ân Hoài Đan hiện thân, cũng đã sớm bày trận pháp tại đây, gậy ông đập lưng ông.
Vốn là kế hoạch hoàn mỹ vô cùng, không ngờ công lực của Ma Quân lại mạnh đến mức này, ngay cả khi ở trongTru Linh trận, cũng có thể đả thương h