Tác giả: Nguyệt Lạc Tử San
Ngày cập nhật: 03:57 22/12/2015
Lượt xem: 134653
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/653 lượt.
ào áo đỏ của Xích Cơ. Lúc này Bạch Dung mới thấy rõ, đó vốn không phải là áo đỏ mà rõ ràng là áo bị máu nhuộm thành màu đỏ. Mà máu này, cũng chính là máu của đệ tử, của phu quân mình.
Nhất thời đau xót thù hận đều vượt quá sức chịu đựng, khuôn mặt vì đau đớn mà càng vặn vẹo như bị xoắn lại, gào thét liều lĩnh xông tới: “A…..Xích Cơ, ta giết…..”
Oanh!
Giống như âm thanh khi hoa nở, bóng dáng mới vừa rồi vẫn còn tức giận, đã biến mất, trên mặt đất chỉ còn lại vết máu và nửa đoạn tay bị chặt đứt.
Trong khoảnh khắc này trời đất đều trở nên im lặng!
Xích Cơ vẫn đứng giữa không trung, dưới chân là hoa sen máu, thản nhiên nhìn máu đỏ vung vãi trên nền đất trước mắt. Trong đôi mắt bình tĩnh kia không hề có một tia gợn sóng. Nhìn kĩ lại, sự bình tĩnh này còn bao hàm cả sự yên lặng, một sự yên lặng chết chóc. Nàng có sắc đẹp không ai sánh bằng, nhưng đồng thời cũng mang theo sự trống rỗng không ai bì nổi.
Thật lâu sau!
Ngẩng đầu nhìn như lướt qua bầu trời bao la mênh mông phía Đông kia, dừng lại ở một thứ gì đó. Dường như trong mắt nàng xẹt qua một tia sáng nhu hòa, gương mặt vốn lạnh như băng sương, bỗng nhiên ấm áp như kỳ tích.
Nàng đứng yên không động đậy thật lâu, giống như chỉ nhìn về hướng kia cũng đủ khiến nàng thỏa mãn
Cho đến khi có một thanh trường kiếm đâm vào bên thắt lưng nàng, xé toạt trường bào màu máu, kề sát da thịt lạnh như băng, nàng mới phục hồi tinh thần, cúi đầu nhìn thấy một đôi mắt đen láy đầy sợ hãi nhưng lóe lên ánh sáng kiên định, ngay cả cánh tay nhỏ bé đang giơ kiếm kia, cũng không ngừng run run.
Cánh môi nhã nhặn hơi nhếch lên, lại không hề phát ra âm thanh nào, đứa trẻ không ngừng run rẩy, bàn tay nhỏ bé lại nắm chặt thanh kiếm còn cao hơn cả người mình. Những giọt nước mắt to như hạt đậu, không ngừng trào ra trên hàng mi. Nhưng nó cũng chỉ là một đứa bé, sao có thể tổn thương đến thân thể thánh thần, kiếm kia chỉ vừa chạm đến da thịt của Xích Cơ, đã bị linh khí đẩy lùi.
Bịch một tiếng, đứa trẻ bị đẩy ngã lăn ra đất, cái miệng nhỏ nhắn không ngừng trào máu ra.
Không chờ bé trai kia kịp phản ứng, một đôi tay thon dài đã bóp chặt trên cổ hắn, ngón tay lạnh như băng, không cảm nhận được bất kì nhiệt độ nào, giống như đôi mắt đã chết lặng của Xích Cơ. Trên tay dùng lực, mặt của đứa bé trai nhất thời chuyển thành màu đỏ tím, ngay cả hô hấp cũng trở nên mong manh, nhưng ánh mắt sắc bén đen như mực, vẫn nhìn chằm chằm Xích Cơ, không chịu yếu thế.
Vốn định giết hắn như đã giết cha mẹ hắn, nhưng vào thời khắc mấu chốt, Xích Cơ lại không kiềm được dừng tay lại. Trừ cỏ không tận gốc, có thể để lại hậu hoạn không lường được. Giống như đã từng buông tha cho phụ thân của đứa trẻ này, nàng biết rõ đạo lý này, nếu không phải ngày đó mềm lòng, nàng cần gì phải đi chuyến ngày hôm nay.
Nhưng nhìn đến đứa trẻ mà ngay cả đến gần nàng cũng không thể, trước mắt nhất thời hiện lên một bóng dáng xấp xỉ tuổi hắn. Tội nghiệt hôm nay diệt môn, lại gợi nhớ đến người mà lòng nàng luôn nhung nhớ, thế thì không bằng….
Đột nhiên nhếch miệng cười một tiếng, tuy không phát ra tiếng nhưng lại tươi đẹp như cảnh tượng đẹp đẽ nhất thiên giới, tay buông lỏng, đứa trẻ thuận thế rơi xuống đất. Nàng đến gần một chút, cúi đầu nhìn về phía bóng dáng nho nhỏ đang nằm rạp trên mặt đất.
“Muốn báo thù không?”
Đứa trẻ không nói tiếng nào, chỉ ngửa đầu nhìn bóng dáng cao ngạo kia, hung hăng cắn môi mình, không để tiếng ho khan tràn ra khỏi miệng. Thật là một nhóc con kiên cường.
Xích Cơ không nhịn được nở nụ cười, nhưng bờ môi vẫn lạnh như băng, vén một lọn tóc, chơi đùa giữa những ngón tay, phong thái vô cùng tao nhã: “Trong Lục giới, người muốn giết ta….không chỉ có mình ngươi, trong đó tất nhiên không thiếu những kẻ có khả năng, chỉ là họ vẫn không thể thành công. Lấy năng lực của ngươi, cho dù….tốn hơn mấy ngàn mấy vạn năm, cũng không thể mảy may tổn thương đến ta!”
Đứa trẻ vẫn không đáp lời, chẳng qua ánh mắt kia vẫn nhìn chằm chằm nàng như giết chết nàng ngay lập tức.
“Ngươi…muốn giết ta không?” Xích Cơ lại tươi cười, càng thêm diễn lệ, giữa sự đẹp đẽ còn lộ ra một chút hào quang thần thánh, nói cho cùng nàng vẫn là thần!
“Nếu muốn giết ta….ta sẽ cho ngươi cơ hội, không cần phải hao phí ngàn vạn năm. Mạng của ta….chỉ cần ngươi muốn, nó sẽ là của ngươi. Chỉ là….ta có điều kiện!”
==================
Thời sơ khai thiên địa hỗn độn, tự phân thành Lục giới: Tiên, Ma, Yêu, Nhân, Quỷ, Thần giới vi tôn, Tiên vi thứ, Nhân vi chủ, Quỷ vi thiên,Yêu, Ma là ngoại đạo. Từ thời xa xưa, các giới tranh nhau, không ngừng tranh đấu. Sau đó Thiên đế Thần giới thống nhất Lục giới, thế gian cuối cùng cũng được hưởng thái bình.
Thế nhưng oán niệm của các giới mãi vẫn không tiêu tan, cuối cùng hội tụ thành hình, trở thành Ma Thần. Ma Thần xuất hiện, thiên hạ hỗn loạn. Thượng đế thương xót thế nhân, thuận theo Lục giới, phong cho Ma Thần một vùng đất hoang vu. Thế nhưng oán niệm nơi nhân gian vẫn không thể tiêu trừ, Ma Thần cuối cùng vẫn trở lại nhân gian.
Trước khi Thiên đế qua đời