Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Lục Hoa Cấm Ái

Lục Hoa Cấm Ái

Tác giả: Nguyệt Lạc Tử San

Ngày cập nhật: 03:57 22/12/2015

Lượt xem: 134431

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/431 lượt.

ơng còn chưa khỏi, tất nhiên cũng không thể chịu nổi một chưởng này, không còn chút sức lực nào để ngồi dậy.
Mà Nghiên Tịch đang đứng cách đó hai bước, vẫn mang bộ dạng lạnh băng, Thúc Tiên trận dưới chân chợt lóe sáng, thân thể không hề động đậy, trong đôi mắt kiêu ngạo coi trời bằng vung kia, cũng không chứa bất cứ ai, càng không có người đã thay nàng đỡ một chưởng kia.
Anh Lạc thu hồi ánh mắt, cắn răng, trong lòng khổ sở, nàng mong đợi cái gì, mong đợi một ánh mắt quan tâm từ tỷ tỷ sao? Biết rõ đây chỉ là hy vọng xa vời,vậy mà nàng vẫn không thể điều khiển bản thân mình mà lao tới, chính nàng cũng không thể hiểu nổi tại sao lại làm thế, thế nhưng cuối cùng nàng vẫn làm.
Cứ như đã dùng hết sức lực toàn thân, nàng lại cố đứng lên, nhìn về phía Diêm Phúc đang từng bước từng bước đến gần kia: “Chờ đã! Không nên….Ta cũng là Thần! Nếu ngươi thật sự muốn máu của Thần tộc, ta cho ngươi!” Tôn chủ khác nàng, nàng chết, chỉ giống như một ít tro bụi bị phủi đi, có chết cũng không có gì đáng tiếc. Sẽ không có ai quan tâm, càng không có ai sẽ đau lòng.
Thế nhưng Tôn chủ là người tôn quý nhất Lục giới, thế gian này không thể không có nàng.
“Ngươi ư?” Diêm Phúc giống như nghe được một câu chuyện cười, cười điên cuồng: “Ha ha ha….Chỉ bằng năng lực của ngươi, cũng có thể xưng là Thần ư?! Chỉ e rằng….thần lực thì chưa có, mà đạo hạnh của ta đã sớm bị ngươi làm hủy mất!” Hắn hừ lạnh, chuyên tâm trừng mắt nhìn nữ tử áo đỏ trước mắt “Nghiên Tịch, Lục hoa trong ao này, đều đã được thấm đẫm Bách hoa, ngươi trốn không thoát đâu. Chỉ cần bây giờ ta ăn thịt ngươi, ta chính là Thần!”
Hắn bay tới gần, kiếm phong lạnh lùng, không hề có chút dư âm, thế mà Nghiên Tịch lại không hề thấy kinh hoảng chút nào, khóe miệng nhếch lên một chút, lộ ra nụ cười lạnh như có như không.
“Đây là cũng là do ngươi tự tìm!”
Keng keng!
Một tiếng động kì ảo vang đến, lập tức có tiếng động của binh khí rơi trên đất, chỉ thấy thật nhiều máu bắn ra, một vòi máu khổng lồ phun ra từ trên người Diêm Phúc, cánh tay phải mới vừa rồi còn cầm kiếm của hắn, lúc này đã an tĩnh nằm trên mặt đất.
Sắc mặt Diêm Phúc tái nhợt như tờ giấy, trợn to mắt nhìn người mà căn bản chưa hề bước lên nửa bước trước mắt mình, lảo đảo lui về phía sau mấy bước “Sao….sao có thể! Ta rõ ràng đã dùng Thúc Tiên trận….”
“Thúc Tiên trận?” Nghiên Tịch cười lạnh, ánh mắt khẽ híp lại, ánh sáng tỏa ra bốn phía “Ta nghĩ ngươi quả thật đã chờ quá lâu, lâu đến nỗi, ngươi đã quên, ta không phải là tiên!”
Nàng gằn từng chữ từng chữ, cất bước rời khỏi trận pháp.
“Không….không….không thể nào!” Diêm Phúc không thể tin được lắc đầu, gắt gao nhìn mỗi bước chân của nàng, cánh tay đã bị chặt đứt càng đau đớn.
Nghiên Tịch cười càng tươi “Diêm Phúc, ngươi nên nhớ rõ, ta đã từng nói với ngươi, kẻ phạm phạm Thần tộc ta sẽ có kết quả gì!”
Diêm Phúc dừng bước, chậm rãi ngẩng đầu nhìn gương mặt lạnh thấu xương kia của nàng, ánh mắt từ từ trợn to, tràn đầy hoảng sợ: “Ngươi….ngươi đã sớm biết mục đích của ta!”
Nàng hừ lạnh “Cái tâm tư xấu xa này của ngươi, ngay từ ngày đầu tiên ngươi đến đây, ta đã nhìn ra. Vốn nghĩ ngươi sẽ còn kiên nhẫn thêm ít lâu, không ngờ nhanh như vậy ngươi đã đến nộp mạng!”
Diêm Phúc càng thêm bối rối, kiếm trong tay cũng đã cầm không nổi nữa: “Ngươi vậy mà đã biết, nhưng vẫn trơ mắt nhìn muội muội của mình vì ngươi mà chịu chết, hừ! Ta sớm đã nghe nói Thần tộc vô tình, xem ra cũng không hề giả!” Hắn vừa nói, vừa lui về phía sau.
Hắn lại bước nhanh một bước đi về phía ao Lục hoa, cười lạnh: “Mặc dù không giết được ngươi, nhưng cũng sẽ không để ngươi sống tốt!” Nói xong một tay liền tạo kết ấn hướng về phía ao Lục hoa, ngay lập tức nước ao giống như bị hút lên, dâng lên từ trên ao tạo thành một cột nước, bắn về phía Nghiên Tịch!
Mà Nghiên Tịch lại không hề nhúc nhích, nàng quay đầu nhìn thoáng qua ao Lục hoa, cười lạnh: “Cũng được, ngươi đã mong đợi như thế, ta sẽ tiễn ngươi một đoạn. Chỉ là….” Ánh mắt nàng khẽ nhíu lại, trong mắt có tia sáng lạnh lẽo bắn ra “Chỉ là, ngươi nên biết, bị thần giết chết, chỉ có một kết cục, là hồn, phi, phách, tán!”
Tay hạ xuống, có tiếng động như cái gì đó bị đứt gãy, nước trong không trung bị hạ xuống, máu tươi nhiễm đỏ cả trời đêm. Diêm Phúc hét thảm, lăn lộn trên mặt đất, cách đó không xa trên đất…là một cánh tay khác.
Hai mắt hắn như lồi ra, đau đớn quá lớn cộng với sức lực đều bị rút hết, khiến sự lớn lối ngang tàng vừa rồi không còn nữa, chỉ còn sự sợ chết vô cùng: “Tôn chủ….ta sai lầm rồi…Tôn chủ…tha mạng!”
Nàng lại giống như không hề nghe thấy, ánh mắt lưu chuyển, vẫn không nhúc nhích. Tiếp sau đó, lại một tiếng đứt gãy vang lên, chân trái của Diêm Phúc đã rời khỏi thân thể.
Một tiếng kêu thảm thiết vang lên, truyền vào màng tai, Diêm Phúc chỉ còn lại một chân, giống như con cá chạch giãy giụa trên mặt đất, bãi cỏ màu xanh biếc đã bị máu của hắn nhuộm đỏ. Vẫn không cam lòng nhìn tứ chi bị gãy lìa, giọng nói thê thảm như từ lòng đất truyền ra “Chân của ta…chân của ta…chân…”
Nhưng nàng