Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Lục Hoa Cấm Ái

Lục Hoa Cấm Ái

Tác giả: Nguyệt Lạc Tử San

Ngày cập nhật: 03:57 22/12/2015

Lượt xem: 134446

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/446 lượt.

goài, bên ngoài mưa vẫn rơi tầm tả.
Trên Thần sơn sao lại không có mưa, chỉ là vì, có người không để cho mưa rơi mà thôi.
“Ngừng đi!” Nam tử nói nhỏ, mưa to đột nhiên ngừng hẳn. Đi xuống bậc thang, đến đình viện lại dừng bước, ngẩng đầu nhìn về phía bầu trời bao la đen nhánh, ánh mắt mê mang. Hắn nhìn một lúc lâu, thân hình hơi cử động, như khói mờ nhẹ tan, trong chớp mắt đã không còn thấy bóng dáng.
Khi Anh Lạc tỉnh lại, đã là giữa trưa ngày hôm sao, Nguyệt Nhiễm khẩn trương vô cùng bưng nước nóng đi vào, vừa xem xét vết thương của nàng, vừa lải nhải như mọi ngày. Anh Lạc chỉ nhếch miệng cười khẽ đáp lại, không hề nói một chữ những chuyện đã xảy ra tối qua.
Nhớ lại một màu biển máu kia, nàng âm thầm đè lại đôi tay run rẩy, cứ như trên tay đã nhuộm thành màu đỏ như máu. Đáy lòng lại truyền đến cảm giác khổ sở quen thuộc, đưa tay tìm kiếm
“Nguyệt Nhiễm, túi của ta đâu?”
“Cái này?” Nguyệt Nhiễm lấy ra túi càn khôn của nàng, giơ giơ lên như không đưa lại “Thân thể của cô còn chưa khôi phục, bây giờ không thể ăn mấy thứ bậy bạ thế này, ta giữ cho cô.”
“Nguyệt Nhiễm….” Anh Lạc nhỏ giọng năn nỉ.
“Không thương lượng!” Nguyệt Nhiễm nhét ngay cái túi vào trong ngực, vỗ hai cái, xác định đã cất kĩ “Chờ thân thể cô tốt hơn đi, ta tất nhiên sẽ trả lại.” Hắn lại đánh giá nàng từ trên xuống dưới, vừa thấy sắc mặt tái nhợt của nàng, vẻ mặt vốn đã hòa hoãn lại trở nên tối sầm.
“Nhóc con, cô cũng thật là, bảo ta làm sao không cằn nhằn cô? Vết thương mới tốt một chút, đã chạy đi tắm mưa, cho dù thân thể của cô có không sợ bị giày vò nhưng pháp lực sao có thể không bị tiêu hao ? Không biết cô có phải trời sinh ngu ngốc không nữa! Hay là do ăn kẹo ngọt này nhiều quá, ăn đến hư hỏng cả đầu rồi!” Vừa nói hắn vừa vội vàng mở túi, nhét mấy viên vào mồm, giúp nàng tiêu diệt bớt!
Anh Lạc sửng sốt, vẻ mặt cũng tối sầm đi, cũng không chú ý tới động tác nhỏ của Nguyệt Nhiễm. Nàng kéo kéo góc chăn lẩm bẩm: “Ta tất nhiên là không muốn đi tắm mưa rồi….”
“Cái gì?” Hắn nghe không rõ, giương cái miệng đang phình to hỏi lại.
“Không có…Không có gì!” Anh Lạc lập tức cười cười “Sao huynh lại đến đây? Sáng không phải đến tiền điện sao?”
“Hôm nay không cần!” Nguyệt Nhiễm vất vả nuốt hết đống kẹo ngọt, nhíu mày, rót một chén nước để uống, hắn quả nhiên không thích ăn đồ ngọt “Tôn chủ bắt đầu từ hôm nay sẽ bế quan, với lại bên tiền điện kia cũng quá ồn rồi, ta không quen!”
“Ồn ào sao?” Thần sơn thường yên tĩnh lắm mà.
Nguyệt Nhiễm sửng sốt, mặt liền biến sắc, giống như nhớ ra cái gì, liền khoát khoát tay nói: “Không có gì, không có gì, cũng không phải chuyện to tát gì, cô tiếp tục nghỉ ngơi đi!” Nói xong, liền không nói lời nào túm nàng kéo về giường.
‘’Nguyệt Nhiễm!” Anh Lạc bất đắc dĩ, nàng rõ ràng mới ngủ dậy mà. Đang muốn bò dậy lần nữa, ngoài cửa liền có tiếng gõ cửa.
“Xin hỏi, Nhị chủ có ở đây không?” Giọng nói rất lạ, không phải là người của Thần sơn.
“Không có!” Nguyệt Nhiễm giành mở miệng trước, giọng nói chứa mấy phần oán khí. Đang muốn lên tiếng phản đối, lại thấy cái nhìn chằm chằm của Nguyệt Nhiễm, ý bảo nàng im lặng. Người nào đó cũng rất không có cốt khí mà im luôn.
Người ngoài cửa sửng sờ một chút, một lúc sau mới lễ phép hành lễ, một tiếng : “Đa tạ!” sau đó là tiếng bước chân rời đi






Khí Âm Tà
“Ai vậy?”
“Không biết!” Nguyệt Nhiễm nhăn lông mày, sắc mặt rõ ràng không tốt.
“Hắn không phải là người Thần sơn?”
“Ngày nảo chả có mấy kẻ rảnh rỗi như thế!” Nguyệt Nhiễm ngó đông ngó tây một hồi lại không dám nhìn Anh Lạc. Nhận thấy tầm mắt của nàng, hắn khẽ bĩu môi, không được tự nhiên xoay người, ho khụ mấy tiếng, đẩy cửa sổ ra: “Mấy ngày nay ngộ thật, Thần sơn mà cũng có mưa!”
Cũng chỉ có những lúc này, mới có người nhớ đến một vị “Thần” là nàng. Chậm rãi tung chăn ra, nàng suy nghĩ rất lâu mới ngẩng đầu nhìn về phía Nguyệt hiễm vẻ mặt vẫn đang rất khó coi.
“Nghĩ cũng đừng nghĩ!” Dường như đoán được nàng muốn nói gì, Nguyệt Nhiễm lập tức nhảy qua chắn ở trước cửa “Cô cũng lo mấy chuyện không đâu nhiều lắm rồi đó, cứu hay không Tôn chủ tự có quyết định, cô còn suy nghĩ cái quỷ gì?”
Trong lòng Anh Lạc hơi trầm xuống, theo thói quen nở nụ cười, lại càng dùng sức kéo kéo góc chăn: “Nguyệt Nhiễm, ta cũng là Thần!” Nàng chậm rãi ngẩng đầu, nhìn thẳng vào mắt Nguyệt Nhiễm, gằn từng chữ: “Ta là Anh Lạc, không phải là người dưới trướng của Tôn chủ! Không cần phải chờ có sự quyết định của Tôn chủ!”
Nguyệt Nhiễm sửng sốt, cắn răng không nói tiếng nào.
Nàng nhìn cửa sổ đã đóng kia, thở dài, thản nhiên nói: “Trong số mấy người tới, cũng có đệ tử của Bạch Mộ phải không?” Vừa rồi nàng rõ ràng thấy bốn bóng người.
Lông mày Nguyệt Nhiễm xoắn thành một khối.
“Thật ra thì huynh không cần cố ý không đề cập tới Bạch Mộ, chuyện ở Dao Trì dù gì cũng là chuyện đã qua! Anh Lạc cũng đã trở lại là Anh Lạc của trước kia. Cho dù….có nhìn thấy người kia lần nữa….Ta hiểu huynh lo lắng điều gì. Huynh sợ ta