Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Lục Hoa Cấm Ái

Lục Hoa Cấm Ái

Tác giả: Nguyệt Lạc Tử San

Ngày cập nhật: 03:57 22/12/2015

Lượt xem: 134560

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/560 lượt.

ợng.
Miểu Hiên sửa sang lại quần áo hơi lộn xộn của mình, cất giọng nói:” Vào đi!”
Cửa bị đẩy ra, nàng bước vào, thấy phòng đầy hoa cỏ, bối rối lấy ra chai thuốc bên hông, tay hơi run, nhìn chằm chằm người trên giường đang được hắn đút thuốc, vẻ mặt khẩn trương.
“Lạc Nhi! Uống thuốc vào, uống rồi có thể ngủ….” Lạc Song theo bản năng mở miệng, một viên thuốc được đút vào, hắn lại bắt lấy cổ tay nàng, thở phào nhẹ nhõm, nhẹ giọng nói: “Tốt lắm, Lạc Nhi có thể….”
Hắn còn chưa nói xong, đã nghe tiếng hít thở vững vàng bên tai. Hắn than nhẹ, ôm nàng nằm xuống, kép chăn đắp lên, tay còn lại vẫn giữ mạch của nàng, chỉ sợ có chuyện gì không ngờ.
“Chưởng môn!” Viêm Phượng nói khẽ “Bạch Mộ Thượng tiên triệu tập Chưởng môn các phái đến tiền sảnh để bàn chuyện, mời ngài cùng đi!”
“Không rảnh!” Miểu Hiên không hề chần chờ đáp.
Viên Phượng nhìn người trên giường một cái, thấp giọng nói:”Chưởng môn, chúng ta đang ở Bạch Mộ!”
Mi tâm hắn lại nhíu chặt, Miểu Hiên do dự một lát, lúc này mới đứng dậy giao phó: “Đừng rời khỏi nàng nửa bước!”
“Tuân lệnh!”
Lúc này hắn mới bước ra khỏi cửa, nhìn hoa cỏ đầy phòng trầm giọng nói: “Ngươi mang Lạc Nhi đến phòng khách bên cạnh đi, phòng này không thể giữ!”
“Thuộc hạ hiểu!” Viêm Phượng ôm quyền lên tiếng.
Không đến nửa khắc, phòng khách phía Đông Bạch Mộ đột nhiên bốc cháy, may là dập lửa kịp thời, chỉ cháy hỏng một gian phòng lâu năm không tu sửa mà thôi. Mấy vị khách trong phòng cũng kịp thời chạy ra, không ai bị thương.
===================================
Giờ Ngọ trời đã sáng hẳn, cảm giác ấm áp phủ lên người thật thoải mái. Lạc Song ngồi trên ghế đá bên ngoài, nhìn đường mòn trước mắt, đã trưa rồi, sắp phải về rồi sao?
Hít thật sâu, trong mũi đều là hương thơm cỏ cây, Bạch Mộ không hổ là vùng đất tiên, khắp nơi đều là linh khí. Ngay cả không khí cũng trong lành như thế, nhưng nàng lại có cảm giác nó thiếu mất điều gì. Chỉ có Thiên Tích của nàng là tốt nhất thôi, không biết chừng nào mới được về đây?
“Phong Phong, ta khát!” Nàng quay đầu nhìn về phía Viêm Phượng đứng cạnh.
Viêm Phượng hơi sững sốt, nhìn nàng, rồi lại do dự.
“Yên tâm đi, trời sáng rồi, ta không sao!” Biết nàng ấy đang lo lắng điều gì, nàng chỉ chỉ mặt trời trên cao.
Viêm Phượng lúc này mới xoay người đi bưng trà, vừa đi lại thỉnh thoảng quay đầu lại nhìn, lo lắng nhìn nàng.
Để nhiều người lo lắng cho nàng như thế, thật là có lỗi! Thở dài thườn thượt, nàng quay đầu nhìn rừng cây bên cạnh, có một gốc cây không biết là cây gì. Không có lá, chỉ có một đóa hoa màu trắng lớn bằng bàn tay, nhụy hoa màu vàng, có sáu cánh. Loại hoa này….
Nàng không tự chủ được bước qua, nhìn nhìn cánh hoa, không nhịn đưa tay ra hái, nhánh cây kia lại quá cao, với không tới. Nàng cố nhón mũi chân, cố đưa tay ra, chỉ một chút nữa, một chút nữa là chạm được….
“Đóa hoa này sao?” Một bàn tay thon dài duỗi đến, nhẹ nhàng hái xuống. Gió nhẹ thổi qua, bạch y như tuyết khẽ bay, có mấy cành hoa bay xuống, như một trận mưa hoa.
Lạc Song sửng sốt, nhìn người đột nhiên xuất hiện ở phía sau, ánh mắt mở to. Trái tim lại giống như bị thứ gì đó đâm vào đau đớn, dưới chân hơi nghiêng ngả, lui về sau một bước.
Hít thật sâu, nàng lại cười khẽ, cúi người thật quy củ hành lễ: “Thượng tiên!”
Mặt hắn hơi biến sắc, lại lập tức khôi phục lại, cầm đóa hoa vừa mới hái xuống, nói nhỏ: “Hoa này gọi là Huyễn Lục hoa, bởi vì rất giống Lục hoa của Thần Sơn nên mới được gọi như thế!” Hắn đưa đến “Cô nương….có từng thấy Lục hoa chưa?”
Nàng thấy hắn đưa đóa hoa đến,lại không nhận lấy, chậm rãi cười nói: “Thượng Tiên nói đùa, đó là hoa chỉ có ở Thần Sơn, là vật của Thần tộc, ta sao có thể thấy được!”
“Phải không?” Hắn vẫn giơ giơ hoa trong tay, ý bảo nàng nhận lấy: “Ta thấy vừa rồi cô nương có vẻ rất thích nó!”
“Thượng Tiên hiểu lầm!” Nàng cười, lui một bước, coi như không thấy đóa hoa hắn đưa đến: “Ta chỉ là đang nhàm chán quá, nên mới hái đóa hoa này, không phải vì yêu thích!”
“Thì ra là thế!” Tay hắn siết chặt, nhìn đóa hoa trong tay, chậm rãi thu tay lại.
“Thượng tiên đến đây, không biết có việc gì quan trọng không?” Lạc Song khách khí hỏi.
“Ta chỉ đi ngang qua, thuận đường sang đây xem thử!” Hắn ngẩng đầu, nhìn nàng không chớp mắt “Người tới là khách, ta thuận tiện sang thăm, cô có cần gì không?”
“Đa tạ Thượng Tiên quan tâm, chúng ta không thiếu gì cả!”
“Vậy thì tốt!” Hắn chậm rãi cười, ngẩng đầu nhìn trời, xoay người nói: “Khí trời hôm nay thật tốt!”
“Đúng vậy!” Lạc Song cẩn thận lui một bước, thấy hắn không có ý muốn đi, liền hỏi: “Thượng Tiên không phải phải đi tiền sảnh bàn chuyện sao? Sao lại ở đây? Chẳng lẽ đã kết thúc rồi sao?” Nói xong, nàng nhìn về phía trước một lát.
Giống như biết nàng đang tìm cái gì, Mộ Tử Hân nói: “Đúng là đã xong, chỉ là Chưởng môn các phái cần tìm Lạc Chưởng môn bàn bạc chuyện quan trọng, hắn vẫn còn ở tiền sảnh!”
“À!” Lạc Song lên tiếng, lại quay đầu nhìn hắn, người này còn muốn đứng đây đến lúc nào? Không định đi sao?
“Cô nương đã


The Soda Pop