Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Lung Linh Như Nước

Lung Linh Như Nước

Tác giả: Hàm Hàm

Ngày cập nhật: 03:21 22/12/2015

Lượt xem: 1342041

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2041 lượt.

g tự trọng của anh, em thực sự muốn làm như vậy à?" anh bước ra khỏi phòng, "Anh đi đây, ngày mai hết giờ làm chờ anh, anh đón em đi ăn cơm".



Lần đầu gặp Trình Mộc Vũ


Phùng Phất Niên gọi điện thoại cho Âu Dương Ngâm, "Ngâm Ngâm, thầy Kiều ở đại học Z vừa đến, buổi tối cùng đi ăn cơm được không?"
"Thầy Kiều?" Âu Dương Ngâm dừng lại một chút rồi mới nhớ ra đó là sư huynh của Phùng Phất Niên, có lần cô đang muốn tránh không đến buổi tiệc gia đình nhà họ Trình thì ông thầy này cũng đến nên mới có cớ từ chối. Không biết ông thầy này là quý nhân gì của mình mà lần này lại đến đúng lúc Trình Mộc Dương định mời cô đi ăn cơm.
"Đến đây chiêu sinh, anh đã đặt một phòng VIP ở nhà hàng Hoa Viên rồi, tối nay em không có lịch gì chứ?" Phùng Phất Niên nói, "Lần trước em với anh ấy cũng gặp mặt rồi, có thể em quên nhưng anh ấy không quên em đâu, còn dặn anh nhất định phải mời em đến nữa".
"Được rồi, hết giờ làm em đi không muộn chứ? Cần em tới đón anh hay không? Có em lái xe anh cũng uống thoải mái hơn?"
"Tốt quá!" Phùng Phất Niên mỉm cười, cô ấy đang suy nghĩ cho mình, một cô bé hiểu ý người khác như vậy luôn làm anh ta có cảm giác ấm áp.
Âu Dương Ngâm mở ra, đó là một sợi dây chuyền, trên đó chỉ có ba viên ngọc trai, một viên màu tím, hai viên màu phấn hồng, rất đặc biệt, chắc là không hề rẻ chút nào, "Đưa tin còn có thù lao cơ à? Sư huynh, anh định để em giữ đồ hối lộ đấy à, em không dám cầm đâu".
Biết rõ cô đang nghĩ thế nào, Phùng Phất Niên đưa tay khẽ cốc lên đầu cô, "Ông chủ đs là bạn anh, hơn nữa bọn anh đến đó để kêu gọi tài trợ mà. Em dám lấy bụng tiểu nhân đo lòng quân tử!"
"Em không đeo đồ trang sức, cho em cũng là lãng phí, sư huynh tặng cô gái khác đi".
"Sư huynh không có cô gái khác nào mà tặng cả. Ngâm Ngâm, hay em tìm giúp anh một cô ở viện đi, cái này coi như quà anh hối lộ cho em được không?" Thực ra sợi dây chuyền này là anh ta thấy đẹp nên cố ý mua để tặng cô.
Âu Dương Ngâm nói, "Y tá ở viện em đúng là cô nào cũng xinh".
"Anh muốn tìm một bác sĩ, Ngâm Ngâm, trong khoa em có ai xinh như mấy cô ở đài anh không?"
"Anh tìm bác sĩ khoa tim mạch làm gì, ở nhà cũng có phẫu thuật được đâu, tìm bác sĩ nội khoa mới là chuẩn. Còn nữa, xinh cũng không thể ăn thay cơm được, mấy cô gái xinh đẹp thường không biết làm việc nhà, lấy về khổ chết cho xem". Âu Dương Ngâm nói rất dõng dạc nhưng trong lòng lại cực kì bất an.
"Nếu cô ấy không biết làm nội trợ thì anh làm, cùng lắm thuê người giúp việc là được, đây không phải vấn đề đúng không?" Phùng Phất Niên mỉm cười nhìn cô.
"Quả nhiên là sếp đài truyền hình lắm tiền nhiều của, xem ra em cũng phải suy nghĩ đổi nghề thôi". Âu Dương Ngâm cười nói, "Chung quy thì dao mổ cũng không địch được máy quay phim!"
"Nói một đằng nghĩ một nẻo!" Phùng Phất Niên nói, "Thế ai sống chết không chịu đến làm chương trình, ai nói chỉ muốn toàn tâm toàn ý làm một bác sĩ tốt? Ai để anh phải đến thuyết phục giám đốc Lý?"
Âu Dương Ngâm cười cười, vừa định mở miệng thì điện thoại di động đổ chuông.
Phùng Phất Niên đưa điện thoại cho cô, Âu Dương Ngâm nghe máy, "Ngâm Ngâm, em đang ở đâu?" Là âm thanh của Trình Mộc Dương.
Âu Dương Ngâm dừng lại một lát, "Tổng giám đốc Trình, em đang lái xe, lát nữa em gọi lại cho anh". Nói rồi cô liền gác điện thoại.
Thấy nụ cười trên mặt cô biến mất, Phùng Phất Niên lo lắng hỏi, "Có chuyện gì à?"
Âu Dương Ngâm chần chừ một lúc rồi trả lời, "Có thể là vì chuyện ăn tối, hôm qua anh ấy mời nhưng em quên mất". Chợt cô mỉm cười, "Không sao đâu, lát wnax em giải thích một chút là được mà". Nói vậy nhưng trong lòng cô lại bồn chồn, nên giải thích với Trình Mộc Dương thế nào đây?
Xe đến Hoa Viên, Phùng Phất Niên nói với cô, "Anh qua bên kia đợi em, em gọi điện cho tổng giám đốc Trình giải thích một chút". Anh ta vỗ vai động viên cô rồi đi tới phòng nghỉ.
Âu Dương Ngâm thầm cảm kích sự chu đáo của anh ta, vì sao Phùng Phất Niên luôn khiến cô có cảm giác yên tâm và ỷ lại? Hình như có chuyện gì cũng chỉ cần nói với anh ta là cũng coi như đã được giải quyết, không cần phải bận tâm thêm nữa? Cô lấy điện thoại ra bấm số, bên kia lập tức nghe máy, "Tổng giám đốc Trình, thực sự xin lỗi". Cô nói với giọng cực kì thành khẩn, "Em quên mất chuyện ăn tối, hôm nay việc ở viện bận quá, từ sáng đến chiều đều phải giải phẫu". Đây là sự thật, có điều buổi chiều giải phẫu cô chỉ đứng bên cạnh xem.
Đối phương vẫn yên lặng một hồi lâu, tim Âu Dương Ngâm bắt đầu đập nhanh dần. Rốt cục cô nghe thấy Trình Mộc Dương thở dài, "Bận đến mức không ăn được cả cơm tối à?"
"Là thế này, có một giảng viên đại học D đến chiêu sinh, bọn em mời thầy ấy ăn cơm". Âu Dương Ngâm thấy căm ghét sự thành thật của mình, tuyệt đối không phải cô muốn thương tổn lòng tự trọng của Trình Mộc Dương.
Lại là một sự yên lặng lê thê, Âu Dương Ngâm ngập ngừng nói: "Xin lỗi, em..." Cô không ngờ phản ứng của Trình Mộc Dương lại là như vậy, rốt cục cô cũng cảm thấy sợ.
"Không sao, đó là em quên chứ k