Tác giả: Hàm Hàm
Ngày cập nhật: 03:21 22/12/2015
Lượt xem: 1341911
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1911 lượt.
t mối tình không biết đơn phương hay không, cô chưa từng đối mặt với sự ép buộc không hề kiêng kỵ như vậy nao giờ, cô bắt đầu căng thẳng đến toát mồ hôi. Trình Mộc Dương cầm tay cô, cau mày nói: "Sao tay em lạnh như vậy?"
Âu Dương Ngâm gắng gượng cười nói, "Em muốn tỏ ra không sợ hãi dù phải đối mặt với nguy hiểm, có điều tu vi còn chưa đủ".
Trình Mộc Dương đứng dậy vắt khăn mặt đưa cho cô lau mặt, "Cuối cùng anh cũng tin rằng trong trường quay em căng thẳng đến mức quần áo ướt đẫm, bây giờ đang bật điều hòa, mặc áo không tay mà em cũng có thể toát mồ hôi được, anh phục em thật đấy. Người căng thẳng là anh, em căng thẳng cái gì? Lúc này không phải phụ nữ đều nhân tiện mở miệng ra điều kiện sao?"
"Họ thường ra những điều kiện gì?" Âu Dương Ngâm hỏi với vẻ rất hứng thú.
Trình Mộc Dương đưa tay vuốt tóc cô, "Không biết, có điều bất cứ yêu cầu nào của em anh đều sẽ cố gắng thực hiện, chỉ cần em chịu để anh được ở bên em".
Âu Dương Ngâm trầm tư một hồi lâu rồi cười nói, "Tổng giám đốc Trình mau sửa máy tính giúp em, em có việc phải dùng đến". Những chuyện khác cứ tạm thời gác lại, bao gồm cả những băn khoăn đó.
*** *** ***
Trình Mộc Vũ nằm trên giường xuất thần, cô làm không đúng sao? Thực ra hôm đó cô đi tới kính rượu, vốn không định để Âu Dương Ngâm không xuống thang được. Ân oán giữa cô và Âu Dương Ngâm, trò trẻ con như mấy li rượu há có thể giải quyết được? Trước mặt công chúng, con gái nhà họ Trình cũng không thể để mất lễ nghi được. Nhưng nhìn thấy Âu Dương Ngâm xinh đẹp hấp dẫn ánh mắt vô số người như vậy, bao gồm cả anh trai mình, cô lại không nhịn được, cô chưa từng nhìn thấy anh trai mình nhìn một cô gái dịu dàng như vậy bao giờ. Làm tổn thương mình như vậy còn chưa đủ, chẳng lẽ Âu Dương Ngâm còn phải tổn thương cả anh trai mình nữa? Cơn giận của cô quả thực khó mà khống chế được.
Ánh mắt anh trai mình, cô không dám nhớ lại, anh ấy rất yêu cô ta sao? Yêu một người có thể yêu tới mức nào, cô là người hiểu rõ hơn ai khác. Lúc đầu mới vào lớp 10 cô đã bị A Trạch hút hồn. A Trạch học khóa trên, tài hoa hơn người, đẹp trai dịu dàng, làm Chủ tịch hội học sinh, anh ấy thu hút ánh mắt của tất cả các cô gái trong trường. Mặc dù anh ấy đến từ nông thôn nhưng có lẽ vì bố anh ấy đã kinh doanh nhiều năm, điều kiện gia đình rất tốt nên cũng không gò bó như những chàng trai xuất thân nông thôn khác, mọi người đều nói rằng anh ấy là học sinh xuất sắc được nhà trường đi tuyển về, cô không quan tâm đến những thứ này, cô chỉ biết từ đây trái tim cô đã không còn thuộc về cô nữa rồi. Cô cố gắng thu hút ánh mắt anh ấy, tranh cử chức trưởng ban văn hóa thể thao của hội học sinh, như vậy bọn họ sẽ có rất nhiều cơ hội được ở bên nhau. Nhưng A Trạch đối xử với cô không khác gì những cô gái khác, cô là hoa hậu giảng đường được toàn trường công nhận, gia đình giàu có, những người theo đuổi có thể xếp thành hàng dài. Cô giữ lại vị trí đầu tiên cho A Trạch nhưng anh ấy lại không chịu đến đó, điều này khiến cô chán nản không thôi.
Sau đó A Trạch thi đỗ đại học Z, phải đi xa, điều này khiến cô rất hoang mang. Trong thành phố xinh đẹp đó, trong ngôi trường xinh đẹp đó, sẽ có bao nhiêu cố gái xinh đẹp thu hút ánh mắt anh ấy? Vì vậy cô mời một đám bạn học trong hội học sinh đến biệt thự nhà mình mở party tiễn đưa A Trạch và mấy học trưởng. Đó là kì nghỉ hè, có rất nhiều thời gian, bọn họ chơi suốt đêm, uống rượu, khiêu vũ. Gương mặt thoả thuê mãn nguyện của A Trạch làm cô say mê không muốn rời, cô không thể tặng anh ấy cho cô bé khác, cô đã dâng hiến mình cho anh ấy. Cô thừa nhận rằng chính mình đã quyến rũ anh ấy. Tuổi trẻ bồng bột, đó vốn không phải độ tuổi có thể chống đỡ được cám dỗ.
Nếu như biết chuyện xảy ra sau đó thì cô có còn làm như vậy không? Đã vô số lần cô tự hỏi chính mình như vậy nhưng vẫn không tìm được câu trả lời.
*** *** ***
Âu Dương Ngâm ngồi trên sofa, vừa dùng thìa xúc kem ăn vừa nói, "Tổng giám đốc Trình, anh cũng ăn kem à? Em tưởng chỉ có phụ nữ mới thích ăn kem, đây chính là thực phẩm rác đấy".
Trình Mộc Dương đang kiểm tra máy tính, anh ngẩng đầu lên nhìn cô, cười nói, "Anh không ăn, anh mua cho em. Trong tủ lạnh còn có dưa hấu, em ăn không?" Dáng vẻ ăn kem của cô rất giống con mèo Ba Tư cô cô nuôi, đôi môi trắng hồng, thỉnh thoảng dính một chút kem làm anh nhìn mà lửa từ đan điền lại bỗ thẳng lên cao, anh đành phải cúi đầu chằm chằm nhìn màn hình máy tính.
Âu Dương Ngâm không lên tiếng, một lát sau lại không nhịn được nói: "Sao lâu thế? Anh không phải tổng giám đốc công ty máy tính à? Còn học khoa tin đại học B nữa!"
"Sao rồi? Buồn ngủ à? Vào trong phòng ngủ một lát đi. Phải cài lại hệ điều hành, không nhanh được đâu". Anh đứng lên, "Anh dẫn em đi vào".
"Không không không, em không buồn ngủ", Âu Dương Ngâm vội vàng nói, "Em ngồi đây được rồi".
Trình Mộc Dương đi tới ngồi xuống bên cnahj cô, "Lại nghĩ đi đâu rồi, neeua nh muốn thì em gấy yếu thế này làm sao chống lại được?" Thấy sắc mặt cô thay đổi, anh vội chám dứt vui đùa, "Em thiếu tin tưởng vào anh thế à?"<