Tác giả: Mạc Hề Động Kinh
Ngày cập nhật: 04:24 22/12/2015
Lượt xem: 1341730
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1730 lượt.
ếc váy nhìn có vẻ tử tế kia, còn mua từ bốn năm trước, hôm gặp mặt đã mặc rồi, điều này có nghĩa là, cô phải đi mua quần áo.
Mấy chuyện hẹn hò ấy mà, thật khiến cho người ta phiền não.
Không hiểu tại sao, cô bắt đầu thấy nhớ lại mối tình đầu lười biếng mà đẹp đẽ kia, bởi vì học chung đại học với Ninh Xuyên, cộng thêm lúc ấy điều kiện của anh cũng không giàu có, cho nên sau khi hai người thuê nhà chung sau , mỗi ngày hẹn hò đều là cùng nhau ăn cơm tối, sau đó ngồi trên sa lon xem ti vi.
Nhưng mà ngày thứ bảy này đúng là ngày tốt, Tô Thiên Thiên khó khăn nhấc bước, ra cửa mua vài bộ quần áo mới, đối tượng gặp mặt là bạn của ông Tô, ông cũng không muốn con gái mình mất mặt, cho nên rất hào phóng, mở tài khoản tín dụng cho Thiên Thiên trong ngày hẹn!
Nhưng ông vẫn cần một tờ hóa đơn cặn kẽ.
Đến hôm Chủ nhật, Tô Thiên Thiên vẫn xinh đẹp như cũ lên sàn, Ôn Nhược Hà hết sức lịch sự khen ngợi, “Thiên Thiên, cô khác hẳn lúc ở công ty!”
“…” Tô Thiên Thiên gật đầu, còn không phải sao, ở công ty mặc quần áo đều là 100 đồng từ đầu đến chân, bây giờ nửa người mặc đã tốn 1000 đồng, người đẹp vì lụa lúa tốt vì phân, ví tiền lập tức vơi đi một nửa, có thể giống nhau sao? Cô cúi đầu kéo vạt áo, “Bình thường tôi không quen mặc như vậy.”
Ôn Nhược Hà lập tức cười cười, vẻ ngoài hồn nhiên, tác phong khiêm tốn, thật ra lại là một cô gái có bối cảnh rất trâu bò, sao anh lúc nào cũng giao du với kiểu người như thế này vậy?
Còn một lúc nữa mới đến giờ chiếu phim, Tô Thiên Thiên liền tán gẫu với Ôn Nhược Hà, “Công ty nhà đất Xương Mậu, thì ra ba anh là cổ đông ở đó à, hình như trước kia khá lâu…” Cô nghiêng đầu suy nghĩ một chút, “Hình như tôi với ba cũng từng gặp qua, nhà ông ấy cũng có một cô con gái, sau đó không bao lâu hình như đã phá sản, hay là làm sao nhỉ…”
“Đó chính là bạn tốt của chị họ hai cô Diệp Khinh Chu đấy, cũng ở bộ sáng tạo của chúng tôi.” Ôn Nhược Hà cười nói, lại bổ sung thêm một câu, “Cũng giống cô, không để ý thì khó mà nhìn ra được…”
Thiên Thiên nheo mắt, “Đúng vậy, bộ sáng tạo của anh toàn là nhân tài…”
“Khụ…” Ôn Nhược Hà nhếch miệng, buông tay nói, “Cho nên áp lực của tôi rất lớn…”
Bộ phim thuộc thể loại nghệ thuật, không có điểm gì xuất sắc cũng không có chỗ nào khiến người ta khó chịu, nếu nói là có ưu điểm gì đó, thì là mọi nhân vật đều thích trầm tư, vậy nên Tô Thiên Thiên mới ngủ thẳng được một giấc, không có cảm giác bị quấy rầy chút nào.
Nghe nói ngủ khi đi xem phim là chuyện không thể coi là lịch sự được, nhưng mà Tô Thiên Thiên vẫn cảm thấy mình đã làm rất tốt phần lịch sự ấy, bởi vì cô không ngáy cũng không chảy nước miếng, lấy tư thế hết sức đoan trang, ngồi tại chỗ của mình, nhắm hai mắt lại, bản lĩnh này đã được rèn từ bé.
Cho nên đến khi kết thúc, Ôn Nhược Hà nói, “Cô xem rất nghiêm túc nhỉ, không nhúc nhích gì cả.”
Tô Thiên Thiên cũng nghiêm túc nói, “Đúng vậy, bởi vì nếu đã tốn tiền mua vé, thì không nên lãng phí.”
“Thế….” Ôn Nhược Hà dường như có chút hồi hộp cùng run rẩy nói, “Giờ vẫn còn sớm, chúng ta đi uống trà chiều nhé?”
“Vậy để tôi mời đi.” Cô mỉm cười nói.
“Sao lại để cô mời được chứ?” Ôn Nhược Hà lập tức bác bỏ.
“Chúng ta thay phiên đi, như vậy mới công bằng.” Tô Thiên Thiên trả lời, nói thế nào đi chăng nữa thì cũng là tiểu thư nhà giàu, không thể ngay cả một lần cũng không trả tiền được, hơn nữa Ôn Nhược Hà dù sao cũng là người ngoài, không thể để cho người ta xem thường được không phải sao? Chút tiền này, chắc ba sẽ thanh toán.
Lúc đang uống cà phê trong tiệm, Tô Thiên Thiên bắt đầu nghĩ đến một vấn đề, đó chính là tại sao ở trước mặt Ôn Nhược Hà, cô luôn cố gắng giữ vững hình tượng Đại tiểu thư của Bất động sản Thiên An, mà trước mặt Ninh Xuyên, cô chỉ là Tô Thiên Thiên mà thôi, không cần để ý mình mặc gì, cũng không cần quan tâm kiểu xã giao xem ai sẽ trả tiền như thế này, càng không cần quan tâm đến hình tượng của mình.
Suy nghĩ thật lâu, Thiên Thiên rút ra một kết luận —— Phụ nữ mặc đẹp để cho người ta ngắm, chẳng lẽ tên Ninh Xuyên đáng ghét kia lại đáng để cô phải ăn mặc sao?
Mặc dù chiếm dụng mất ngày cuối tuần đẹp đẽ của cô, nhưng vì đối tượng là Ôn Nhược Hà, trong đó lại xen lẫn quyền lợi được chuyển đi nơi khác của Tô Thiên Thiên nữa nên cũng không tính là tồi tệ.
Nhưng mà Tô Thiên Thiên về nhà vẫn lăn ra giường là ngủ luôn, ngay cả đồ đạc cũng không thu dọn, cũng may thứ hai Ninh Xuyên không có chuyện gì quan trọng, cho nên dù cô có đi muộn thêm lần nữa thì cũng không bị khiển trách nghiêm trọng.
….
Tô Thiên Thiên xách va li kéo vào bộ Tài vụ, lập tức lại trở thành tiêu điểm của mọi người, trong lòng cô tính toán, lát nữa thấy Ninh Xuyên phải giải thích tình huống như thế nào, hay là cứ lơ đẹp anh ta đi? Có điều khi cô đẩy cửa ra, cô mới phát hiện ra, so với Ninh Xuyên, bản thân chẳng là cái gì, càng không cần phải giải thích gì cả.
Bởi vì Ninh Xuyên vậy mà lại mang cả đứa bé đi làm?!
“Đây là…” Tô Thiên Thiên run rẩy khóe miêng, “… tình huống gì vậy?”
“Như cô đang thấy.” Ninh Xuyên không