Tác giả: Mạc Hề Động Kinh
Ngày cập nhật: 04:24 22/12/2015
Lượt xem: 1341762
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1762 lượt.
mua được cũng không còn tươi, liền mua đồ ăn sẵn bên ngoài mang về.
Anh mở tủ lạnh ra, nhìn mấy thứ lẻ tẻ mình mua đã biến mất, hỏi, “Cô nấu hết rồi?”
“Đúng thế.” Tô Thiên Thiên trả lời, “Chẳng qua là ăn sạch rồi.”
“Cô biết nấu cơm?” Ninh Xuyên bĩu môi, “Cô làm thế nào?”
“Thì mang thịt gà này, măng này, mộc nhĩ này, rau cần này, dứa này, trứng gà này, xào lẫn với nhau.” Tô Thiên Thiên thơ ơ trả lời.
“Cái đó mà ăn được sao!” Ninh Xuyên kêu lên, “Cô cho Bối Bối ăn thứ đó?”
“Nó ăn ngon lành.” Thiên Thiên vừa nói vừa quay ra hỏi Bối Bối, “Bối Bối, dì nấu cơm ăn có ngon không?”
“Ăn ngon!” Bối Bối gật đầu, giơ tay chỉ thức ăn sẵn Ninh Xuyên mua về, “Ngon hơn cái này!”
Ninh Xuyên hoài nghi nhìn cô và Bối Bối một chút, cuối cùng lắc đầu, “Xem ra hai người đúng là không kén ăn tí nào!”
Bữa tối hôm nay là gọi ở ngoài về, cho nên cơm nước xong thời gian vẫn còn sớm, vừa vặn tủ lạnh trong nhà đã hết thức ăn, vậy nên Tô Thiên Thiên nói với Ninh Xuyên, “Nếu không chúng ta đi siêu thị mua chút đồ ăn đi.”
Ninh Xuyên nhìn đồng hồ đeo tay một chút, mới bảy giờ rưỡi, quả thật có thể đi mua đồ, “Vậy cũng được, cô mặc bỉm cho Bối Bối đi rồi chúng ta đi.”
Vừa nghe đến bỉm, Bối Bối lập tức nhăn cái mặt nhỏ lại, chờ Tô Thiên Thiên cầm bỉm đi tới, cu cậu lập tức uốn éo uốn éo một cái nhanh chân chạy sang bên cạnh, “Không muốn, không muốn, không muốn…. Nóng!”
Tô Thiên Thiên bất đắc dĩ nhìn Ninh Xuyên một chút, anh cũng cảm thấy trời nóng như vậy cho trẻ con mặc bỉm quả thực không thoải mái, “Nếu không lúc nào nó ngọ nguậy, chúng ta ôm nó đi vệ sinh vậy.”
Tô Thiên Thiên nghiêng đầu suy nghĩ một chút, “Vậy nhỡ không kịp thì sao!” Cô xoay người lấy từ trong bếp một cái túi ny lon, “Này, dùng cái này đựng đi!”
Mặc dù cầm túi ny lon cho trẻ con đi tiểu, thực sự không phù hợp với tuổi tác, thân phận cùng hình tượng của bọn họ bây giờ, kiểu gì cũng có một loại cảm giác không nói thành lời.
Sau đó Ninh Xuyên cũng chạy vào phòng bếp, lục lọi trong thùng rác một lúc, rồi lại mang ra bồn rửa bát ào ào rửa, sau đó giơ ra một cái bình đựng đồ uống sáng trong suốt: “Dùng cái này! Sẽ không bị rỉ!”
“…” Tô Thiên Thiên sùng bái, “Cái này thật cường đại!”
Mặc dù cậu bé còn nhỏ, nhưng lượng bài tiết cũng không ít, vậy nên Tô Thiên Thiên và Ninh Xuyên mỗi người ôm một cái bình nhựa, bế Bối Bối, lái xe đến một siêu thị lớn.
Trẻ con đương nhiên là thích những nơi như siêu thị vô cùng, nhìn cái gì cũng muốn vươn tay ra lấy, “Khanh khách…” cười không ngừng, xoay qua xoay lại trong ngực Ninh Xuyên, “Đậu Đậu, nhìn kìa… nhìn kẹo kìa! Đậu Đậu, nhìn, trứng trứng!”
Tô Thiên Thiên đẩy xe, lấy những thực phẩm có thể phối hợp được bỏ vào trong xe, Ninh Xuyên vừa trả lời Bối Bối, vừa nói với cô: “Ai ai, đừng mua cá mực, cái đấy tôi chưa làm bao giờ, ăn sao được? Này này, đừng mua tôm, đừng mua thịt bò, lần nào tôi nấu cũng không cắn nổi…”
“Tôi mặc kệ, tôi muốn ăn.” Tô Thiên Thiên bĩu môi nói.
“Aiz!” Ninh Xuyên nhíu mày, “Vậy cô lại định trộn hết vào rồi nấu lên sao?”
Tô Thiên Thiên nghiêng đầu, kiên định nói, “Đúng vậy!”
“…” Ninh Xuyên nhìn trời, khẩu vị này, cũng hơi bị nặng đấy!
Trong xe đã có không ít đồ, Tô Thiên Thiên tính toán mua chút sữa tươi và sữa chua cho Bối Bối ăn lúc bình thường, man mát lành lạnh, tốt hơn đồ uống lạnh nhiều, vì vậy không để ý đến một người đàn ông lớn và một người đàn ông nhỏ đang xem đồ đằng sau, tự mình đẩy xe về phía trước.
Bối Bối trong lòng Ninh Xuyên đột nhiên giãy dụa lên, lúc nãy còn đang kích động xem các thứ, bây giờ đột nhiên giật mình một cái, “Đậu Đậu, muốn xi xi…”
“Muốn xi xi?!” Ninh Xuyên kinh hãi, nhìn lại, Tô Thiên Thiên đã đi xa, nhất thời luống cuống tay chân, không biết nên đuổi theo cô trước, hay là đặt Bối Bối xuống trước, chỉ có thể kêu to, “Tô Thiên Thiên! Tô Thiên Thiên!”
Các buổi tối mùa hè từ trước đến giờ đều là thời điểm buôn bán náo nhiệt ở siêu thị, không chỉ đông người, mà còn có các loại tiếng rao trong siêu thị, “Thịt bò tiện lợi đây!” “Hoan nghênh thưởng thức sữa chua X!” “Cá hồ tươi giá đặc biệt 19 đồng một cân đây!”
Anh gọi mấy câu, Tô Thiên Thiên phía trước càng đi càng xa, Bối Bối trong lòng ngọ nguậy càng kinh khủng hơn, “Đậu Đậu, muốn xi xi, muốn xi xi…”
Ninh Xuyên chạy như điên nói, “Bối Bối, nhịn đi, nhịn đi!”
Cuối cùng Tô Thiên Thiên cũng dừng trước quầy bán sữa tươi, cúi người suy nghĩ xem nên mua cái gì, Ninh Xuyên hai tay giơ Bối Bối đến trước mặt cô, “Nhanh lên, bình đâu bình đâu!”
“Cái gì cái gì?” Tô Thiên Thiên đầu tiên là sự xuất hiện đột ngột của anh hù cho một cái, căn bản còn chưa phục hồi lại tinh thần.
“Nó muốn đi tiểu!” Ninh Xuyên cuối cùng không nhịn được quát to lên, Bối Bối tiếp tục giãy dụa, “Xi xi…”
“A!” Tô Thiên Thiên cuối cùng cũng hồi hồn, vội vàng tìm kiếm hai cái bình đã đè dưới đồng đồ, vặn nắp ra, đang muốn đưa tới dưới người Bối Bối, đột nhiên ánh mắt của cô xẹt qua bên cạnh Bối Bối cùng Ninh Xuyên, liếc thấy trong đám người đằng sau có một bóng người quen thuộc, vừa đ