XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Lười Phải Yêu Anh

Lười Phải Yêu Anh

Tác giả: Mạc Hề Động Kinh

Ngày cập nhật: 04:24 22/12/2015

Lượt xem: 1341772

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1772 lượt.

có hơi lúng túng, “Ha, ha…. Đúng vậy, hình như cô ấy không đi làm?”
“Ừm, tuần này đã xin nghỉ phép.” Ninh Xuyên ho khan một tiếng, “Anh tìm cô ấy có việc sao?”
“Không có chuyện gì to tát,” Ôn Nhược Hà tươi cười, “Chẳng qua là gọi điện cho cô ấy cũng không thấy bắt máy… Không biết có phải đã xảy ra chuyện gì không.”
Ninh Xuyên hơi nhíu mày, trên phương diện công việc mà nói, Ôn Nhược Hà và Tô Thiên Thiên hẳn là không có sự qua lại gì mới phải, vậy mà không những có cả số di động của nhau, mà hình như còn có chuyện gì đó anh không biết, chẳng lẽ bọn họ có quan hệ cá nhân gì đó? “À, tôi cũng không biết, sao vậy, hai người… có quan hệ cá nhân?” Mặc dù anh cũng biết câu hỏi này có chút bao đồng, nhưng vẫn không nhịn được thốt lên.
Ôn Nhược Hà cười cười, “Thật ra thì dạo trước người nhà tôi có sắp xếp một cuộc xem mặt, kết quả đối tượng lại chính là Tô Thiên Thiên, không chỉ thế, gặp được hai lần, cô ấy lại không có tin tức gì, tôi nghĩ là tôi…” Anh ta ngượng ngùng nói.
Anh ta nói cũng không được rõ ràng cho lắm, nhưng Ninh Xuyên đã đoán ra tám chín phần, xem ra “Kỷ niệm ba năm” trong miệng Tô Thiên Thiên chính là đi xem mặt, mà “Đối tượng ở chung” trong truyền thuyết kia chính là Ôn Nhược Hà đang đứng trước mặt, nhưng sao cô ấy lại tạm thời đến chỗ của mình, điều này nghĩ mãi mà vẫn không ra.
So với lời nói của Tô Thiên Thiên về một “Đối tượng ba năm” mà anh chưa từng gặp cũng tưởng tượng không ra, một “Đối tượng hẹn hò” chân thật như Ôn Nhược Hà đang đứng trước mặt còn khiến cho anh thấy không thoải mái hơn.
Ôn Nhược Hà dường như đã nhận ra mình đã nói ra điều gì đó không nên nói, vội vàng bổ sung, “Có điều chuyện vẫn chưa đâu vào đâu, anh đừng nói với người khác đấy.”
Ninh Xuyên gật đầu một cái, “Tôi biết rồi, anh yên tâm.”
“Vậy thì tốt.” Ôn Nhược Hà lại cười một tiếng, gãi gãi đầu, “Vậy đi trước nhé, anh làm việc đi.” Nói xong xoay người, trong miệng còn lẩm bẩm, “Sao lại không nhận điện thoại của mình nhỉ… Chẳng lẽ mình lại bị đá?”
Ninh Xuyên đứng đó, nhìn anh ta dần dần đi xa, đột nhiên ngây ngốc nhếch khóe miệng lên, cười theo kiểu cười của Ôn Nhược Hà, cuối cùng lại giận tái mặt, “Cô ta thích người lúc nào cũng cười như vậy?

Bối Bối ngủ thẳng đến chín giờ sáng mới mơ màng mở mắt ra, hôm qua cậu nhóc có chút hưng phấn, chơi một mình mãi một lúc lâu sau mới ngủ, cho nên hôm nay ngủ hơi nhiều hơn một chút.
Bé ngồi dậy nhìn quanh, Đậu Đậu không có trong phòng, Quả Táo cũng không có, bé bĩu môi, tự mình bò đến mép giường, xoay người lại, thả chân xuống trước, ngọ nguậy cái mông nhỏ, từ từ tuột xuống phía dưới, cuối cùng thấy mũi chân đã chạm đất mới đứng thẳng người, tự mình chạy ra ngoài cửa.
Tô Thiên Thiên đang xem TV trong phòng khách, đột nhiên Bối Bối chạy ra, khiến cho cô sợ hết hồn, vội vàng vứt điều khiển xuống, “Bối Bối, sao con tự mình xuống được?”
Bối Bối dường như cũng cảm thấy chuyện mình tự xuống giường được là một chuyện vô cùng vĩ đại, đắc ý ngẩng đầu lên, vươn tay ôm lấy Tô Thiên Thiên, “Bụng… bụng đói!”
“Trưa nay sẽ làm món ngon cho con ăn!” Tô Thiên Thiên bế cậu bé lên, thật ra thì bình thường cô luôn cảm thấy trẻ con là một thứ thật phiền toái, còn nghĩ không biết sau này mình mà sinh con thì biết làm sao đây? Nhưng sau khi quen Bối Bối, cô mới phát hiện ra, thực ra trẻ con rất đáng yêu, mặc dù không ít chuyện phiền toái, nhưng chỉ mới nhìn đến dáng vẻ đáng yêu của chúng thôi đã thấy không phiền nhiễu gì nữa rồi. Cô vươn tay véo véo khuôn mặt xinh xắn của Bối Bối một cái, “Con đáng yêu hơn cậu con nhiều!”
Bối Bối giơ hai bàn tay nhỏ nhắn ra, chọc chọc khuôn mặt mình, lúc lắc đầu nói, “Bối Bối là, là em bé đáng yêu…”
“Ha ha..” Thiên Thiên nở nụ cười, “Ai dạy con thế?”
“Mama…” Bối Bối đột nhiên nói, trẻ con có trò chơi thì sẽ dễ dàng quên đi một vài chuyện, nhưng vừa nhắc là nhớ lại ngay, bé im lặng một lúc, lại mở miệng, “Cả papa nữa….”
Thiên Thiên nhìn Bối Bối, trong lòng có chút ê ẩm, vươn tay vuốt vuốt cái đầu xinh xinh của cậu bé, “Bối Bối có thích papa với mama không?”
“Thích.” Bé nghiêm túc gật đầu, “Thích cả Đậu Đậu, thích cả Quả Táo nữa!”
“Papa mama cũng thích Bối Bối, Đậu Đậu và Quả Táo cũng thích Bối Bối!” Tô Thiên Thiên ôm chặt lấy cậu bé, “Bối Bối rất nghe lời, rất đáng yêu nhỉ!”
Bối Bối vươn tay bưng lấy mặt cô, cái miệng nhỏ nhắn vểnh lên, chụt một cái hôn lên mặt cô, sau đó nhoẻn miệng nở nụ cười, “Tất cả mọi người đều phải chơi với Bối Bối!”
Thiên Thiên cười cười, ôm cậu nhóc vào phòng vệ sinh, “Đi nào, chúng ta đi đánh răng!”
….
Ninh Xuyên ngồi làm việc được một lúc, đột nhiên nhận được điện thoại của sếp tổng, nói rằn công ty hợp tác với một đơn vị ở thành phố N, bên cục Thuế có vấn đề, muốn anh sáng sớm mai đi công tác đến thành phố N hai ngày, chiều nay có thể quay về thu xếp đồ đạc.
Buối sáng anh bàn giao công việc của hai ngày tới xong, còn chưa đến 11 giờ, anh ngẫm nghĩ một chút những thức ăn đã mua ngày hôm qua, cùng cái cách trộn hết vào nhau rồi nấu của Tô Thiên Thiên, cả người rùng