Tác giả: Mạc Hề Động Kinh
Ngày cập nhật: 04:24 22/12/2015
Lượt xem: 1341791
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1791 lượt.
hể bị đụng phải một gã hám của, cho dù không đụng phải một tên hám của, thì ông cậu keo kiệt của chị chắc cũng hám của nhà người ta, không có của để mà hám khẳng định ông ấy sẽ không thích, cho nên tổng giám Ôn vừa vặn thỏa mãn được em, cũng thỏa mãn được ba em, nhất cử lưỡng tiện đấy!”
“Sao lại phải thỏa mãn ba em chứ!” Tô Thiên Thiên bĩu môi, “Chị đừng quên em và mẹ em đang phản kháng lại ông ấy!”
“Ừ nhỉ!” Âu Dương hồi hồn, “Chẳng lẽ em muốn tìm cái gì khiến cho cậu không hài lòng, sau đó giống mẹ em ấy, kích thích thần kinh yếu ớt của ông ấy để đạt được thắng lợi của hai người?”
“Em mới lười phải kích thích ông ấy!” Cô lập tức phản bác, đưa tay đẩy cái ghế xoay của chị họ ra, “Chị ấy, đừng có nói chuyện tổng giám Ôn với em mãi thế, em nghĩ tới nghĩ lui rồi, thấy thích này, rồi yêu đương này, hao tâm tổn sức lắm, ai em cũng lười phải yêu!”
“Không động tay, không nhấc chân, chỉ có trong lòng thì tư chút xuân, nảy chút tình, em cũng lười phải làm, Tô Thiên Thiên, chị sùng bái em rồi đấy!” Âu Dương bị đẩy ngược lại thở dài một tiếng.
Giờ nghỉ trưa, Ôn Nhược Hà quả nhiên tới đi ăn cùng Tô Thiên Thiên, bởi vì lười đi lại, cộng thêm việc cô khá hài lòng với thức ăn của căn tin, cho nên cùng nhau ăn cơm ở công ty. Hai người ăn riêng với nhau vẫn còn có chút lúng túng, cho nên chị hai họ Âu Dương và Diệp Khinh Chu cũng tự nhiên đường đường chính chính mà ngồi ăn cũng bọn họ.
“Em họ Thiên Thiên, em tới chỗ bọn chị làm, tốt quá!” Diệp Khinh Chu nói tự đáy lòng, như vậy có lẽ có thể làm giảm bớt cảm giác tội lỗi trong lòng cô, “Thế bên Tài vụ đã tìm được người thay thế em chưa?”
“Em có biết đâu.” Tô Thiên Thiên lắc đầu, thực ra cô chẳng biết tí gì về tình hình bên kia cả.
“Hình như chưa.” Ôn Nhược Hà nhíu mày một cái, “Chuyện này đều tại tôi, không nói với Ninh Xuyên trước, cho nên hôm ấy anh ta bực lắm, tuyệt đối không nhận trợ lý bên bộ Nhân sự sắp xếp cho anh ta, nói là tạm thời anh ta chưa cần trợ lý, nói cái gì mà… có trợ lý cũng như không, tự mình làm cho xong.”
“….” Đây đúng là phong cách của anh ta, Tô Thiên Thiên chớp mắt một cái nghĩ, nhưng mà sao câu này nghe cứ như đang kể lể rằng cô làm việc không xứng với chức vụ thế nhỉ, mặc dù cô chưa từng làm thêm gì ngoài những việc được yêu cầu, nhưng những việc thuộc bổn phận cô cũng làm đâu có ít!
“Tự anh ta làm?” Âu Dương chép miệng, “Đã sớm nghe danh Ninh Xuyên là một kẻ cuồng công việc, xem ra anh ta không chỉ là người điên, mà còn là siêu nhân ấy chứ!”
Nhưng Ninh San bây giờ không giống Ninh San trước kia chút nào, cộng thêm chuyện bây giờ chị ấy đã ly hôn, có lẽ tâm trạng không được ổn, lại còn phải chăm con một mình…
“Thiên Thiên? Thiên Thiên!” Ôn Nhược Hà hơi lên giọng gọi cô một tiếng.
“A?!” Tô Thiên Thiên hồi hồn, “Gì vậy?”
“Tôi đang hỏi em không đói bụng sao?” Ôn Nhược Hà mỉm cười chỉ vào đĩa thức ăn hầu như chưa được đụng đến của cô hỏi, “Sao lại ngẩn người ra thế?”
“A dạ dạ….” Cô vội vàng há miệng ăn cơm, “Vừa nãy đột nhiên bị nghẹn, giờ mới nuốt trôi.”
Ôn Nhược Hà đẩy chén trà bên cạnh, “Vậy em uống ngụm nước đi, ăn từ từ thôi.” Tô Thiên Thiên giương mắt nhìn, người đàn ông trước mặt này thực sự là tốt không chê vào đâu được, có lẽ ở bên cạnh anh, ngay cả ba cô cũng sẽ không chế nhạo gì cô được, nếu như trước kia, có một người thích hợp như thế này bước vào cuộc sống của cô, có phải một câu chuyện khác sẽ bắt đầu không, mà tất cả sẽ không phải rối rắm ở đây, khiến cho kẻ lười như cô không phải phiền não như vậy?
Nhưng mà, giờ đây người này đang ở trước mắt, nếu như bây giờ cũng không động lòng, thì trước kia cũng sẽ xảy ra chuyện gì sao? Người kia, đã từng, ngay từ khi bắt đầu đã biết có lẽ không thích hợp, nhưng vẫn bắt đầu, nếu như bây giờ tỉnh ngộ, có thể quên đi hết tất cả được không?
Cho dù không thể quên, cũng phải ép mình quên, nghĩ lại chuyện lúc sáng, trước mặt anh mình đã nói ra chuyện trước kia, anh cũng không giải thích lấy một câu, người ta ngay cả một câu giải thích cũng không nói với cô, cô còn ở đây xoắn xuýt cái gì nữa chứ!
Cô há to miệng nuốt thức ăn vào bụng, hít sâu một hơi, nấc cục một cái, giương mắt cười hì hì nhìn về phía Ôn Nhược Hà, “Em no rồi!”
Tô Thiên Thiên xem như đã bắt đầu công việc ở bộ Sáng tạo, dù sao cũng là chuyên ngành cô học, mặc dù cô không có kinh nghiệm gì, nhưng cũng coi như ứng phó được.
So với sự thuận lợi của cô, Ninh Xuyên không được may mắn như vậy, tuy nói anh vẫn cảm thấy Tô Thiên Thiên căn bản chẳng làm được việc gì, nhưng khi cô đi thật rồi, việc lai ùn ra cả đống.
Những cái khác không nói làm gì, chỉ riêng việc đi in tài liệu thôi, anh phải rời khỏi chỗ ngồi, mở cửa phòng làm việc, bảo người khác giúp một tay. Một ngày cũng phải chạy như vậy bảy tám lần, sắp cuối tháng, tất cả mọi người đều rất bận rộn, chuyện gọi cơm lúc làm thêm giờ cũng quên sạch sành sanh, đến tối mới nhớ ra là không có cơm ăn, mấy nhân viên tài vụ rảnh rỗi đành đi mua cơm hộp xách về.
Lúc ăn