Tác giả: Mạc Hề Động Kinh
Ngày cập nhật: 04:24 22/12/2015
Lượt xem: 1341793
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1793 lượt.
cơm, Ninh Xuyên được thảnh thơi một chút, nhìn cái bàn trống không kia của Tô Thiên Thiên, những chậu cây bị cô ném lên bàn anh lúc trước đã bị anh trả lại chỗ cũ, đặt trên bàn có vẻ trơ trọi.
Không hiểu sao, anh đột nhiên nghĩ, bốn năm trước, khi anh để lại cô một mình trong căn phòng đó, cô chắc cũng trơ trọi như vậy đúng không, xung quanh không có gì cả, tất cả đều chỉ là ký ức, trái lại càng thêm thương cảm.
Nhưng cái thứ gọi là thương cảm này từ trước đến nay chỉ có ở thời điểm người ta nhàn hạ mới có thể chạy ra ngoài tản bộ, chỉ cần có chút chuyện đột nhiên ập tới khiến cho người ta luống cuống tay chân thì lực chú ý cũng bị rời đi ngay lập tức.
Cho nên điều này thể hiện rằng Ninh Xuyên thực sự là một kẻ cuồng công việc, bận rộn thành như vậy rồi còn có thời gian rảnh rỗi để mà thương cảm! Cho đến tối, khi tăng ca xong, anh mệt mỏi về đến nhà, thấy Bối Bối đang ngồi một mình trên sofa ở phòng khách, tay cầm một món đồ chơi nhỏ, thấy anh về, hai tay vươn lên, “Đậu Đậu!”
Anh đột nhiên cảm thấy một cơn choáng váng, xem ra không chỉ có mấy người ở công ty cho rằng anh có tinh lực tràn đầy mà ngay cả chị ruột của anh cũng rất hiểu anh như thế!
Đặt cặp tài liệu xuống, đi tới ôm Bối Bối lên, trong đầu Ninh Xuyên đột nhiên thoáng qua một ý niệm, chính là người lăn lộn trong giang hồ, sớm muộn gì cũng phải trả nợ, trước kia là chị nuôi anh khôn lớn, hôm nay anh sẽ phải chăm non cho Bối Bối… Một lát sau anh đột nhiên phát hiện ra, cho dù cuộc đánh cược của anh và Tô Thiên Thiên còn chưa có kết quả, nhưng trên thực tế, anh đã bắt đầu hiểu được sâu sắc làm sao để trở thành một người giúp việc tiêu chuẩn rồi.
“Mẹ đâu rồi?” Anh hỏi Bối Bối. Bối Bối nghiêng cái đầu nhỏ, lại chớp mắt một cái, thoạt nhìn cũng mê man chẳng khác nào Ninh Xuyên.
Trông chờ lấy được tin tức của chị gái từ trong miệng một đứa trẻ con, Ninh Xuyên cảm thấy mình đã bận đến mức hỏng đầu rồi, ôm Bối Bối đẩy cửa vào phòng hai mẹ con, vali du lịch và túi du lịch đều ở đó, trên giường còn rải rác hai ba bộ đồ, lọ nước hoa trên bàn trang điểm còn chưa đậy kín nắp, nhìn dáng vẻ chắc là vội đi ra ngoài, không phải là định biến mất lâu dài.
Anh ôm lấy Bối Bối bằng một tay, giơ tay kia ra xem đồng hồ, bây giờ đã sắp mười giờ rồi, có hẹn hò đột xuất gì thì giờ này cũng nên về rồi chứ.
Bối Bối ngáp một cái, nhìn qua có vẻ mệt nhọc. Mặc dù lúc này Ninh Xuyên cũng đã mệt đến mức muốn nằm sấp xuống giường mặc kệ tất cả, nhưng vật nhỏ trong lòng vẫn khiến anh không thể không chớp mắt vài cái, để cho con mắt đã khô khốc ướt lên một chút, lên tinh thần, chuẩn bị tắm rửa cho Bối Bối sạch sẽ.
Đặt Bối Bối lên giường bên cạnh mình, vỗ nhẹ cậu bé, trẻ con trở mình mấy cái, chốc lát đã ngủ thiếp đi. Cơn buồn ngủ của Ninh Xuyên dường như đã bị tiêu hao cùng với sự mệt mỏi, tuy mệt vô cùng, lại không ngủ được.
Ninh Xuyên nằm trên giường trở mình, nằm ngửa lên, lấy tay day trán, nhớ lại tình huống khi đi công tác ở thành phố N mấy ngày trước. Sáng sớm dậy anh liền đi lo chuyện của công ty luôn, anh mua vé xe đến gần Trung Ngọ, từ chối buổi liên hoan của Trung Ngọ, anh vốn không thích những hoạt động kiểu này, nhưng cũng không hẳn là người thiếu hòa hợp như vậy, chẳng qua là đến một nơi như thành phố N, tâm tình của anh cũng trở nên nặng nề, bây giờ thực sự không thể làm ra vẻ vui thú mà khi đi liên hoan cần phải có, trái lại còn làm người khác tụt hứng, lại cho rằng anh bất mãn chuyện gì đó.
Cho nên xử lý xong việc, anh liền đi sớm một chút, tính đi đến tiệm cà phê bên cạnh trạm xe ngồi một lúc. Đang đứng trên đường chuẩn bị đón taxi, đột nhiên có một giọng nói không quen thuộc cho lắm gọi anh lại, “Ninh Xuyên!”
Anh xoay người nhìn lại, có hai người già coi như cũng khỏe mạnh, đứng cách anh chừng mười mấy thước đang phất tay với anh, anh chần chừ một chút, đi về phía bên kia, từ từ lại gần nhìn, vẫn cảm thấy rất xa lạ, nhưng nếu hai người này có thể gọi được tên anh, chắc là phải biết anh, anh cẩn thận mở miệng, “Hai người là…”
“Ha ha!” Ông cụ nhìn có vẻ lớn tuổi hơn nở nụ cười, nhìn người bạn già đang đứng bên cạnh mình nói, “Bà xem, mắt tôi vẫn còn tốt! Nhìn một cái đã nhận ra thằng bé!”
Thấy Ninh Xuyên mặt mày mờ mịt, bà cụ nở nụ cười, “Tiểu Xuyên không nhớ chúng ta rồi, là bác Lâm của cháu đây này!”
“Bác Lâm!” Ninh Xuyên cả kinh, lúc này mới nhìn kỹ, quả nhiên là cấp trên của ba khi còn công tác ở Sở Lao động. Mười mấy năm không gặp, nhất thời không nhận ra được. Thủ trưởng Lâm vốn là Cục trưởng sở Lao động, ông đặc biệt tán thưởng và cũng đặc biệt quan tâm đến Ninh Hàng, bởi vì không có con cái, cho nên đối với Ninh Hàng trẻ tuổi đầy hứa hẹn có chút trông đợi của một người ba với con trai, cuối cùng trước khi lui về tuyến hai còn tận lực đề cử Ninh Hàng ngồi lên chức Phó Bộ trưởng của tổ chức, năm đó, Ninh Hàng mới bốn mươi tuổi, thực sự là quá mức chói lọi, bây giờ nghĩ lại, đó thực sự là những ngày tháng huy hoàng nhất trong đời của ông, mới vừa bước vào độ tuổi tứ tuần chững chạc, sự nghiệp lại bắt đầu khởi điểm