XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Lười Phải Yêu Anh

Lười Phải Yêu Anh

Tác giả: Mạc Hề Động Kinh

Ngày cập nhật: 04:24 22/12/2015

Lượt xem: 1341773

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1773 lượt.

trễ sẽ không mua được chỗ tốt….” Tô Thiên Thiên vội vàng giải thích.
“Không mua được chỗ tốt thì lần sau đi xem cũng được.” Ôn Nhược Hà cười cười, “Đâu phải sau này không có cơ hội nữa.”
“..” Mặc dù nhìn gương mặt lương thiện này, Tô Thiên Thiên cảm thấy rất khó mở miệng, nhưng cố phải thừa nhận, sau này quả thực khó mà có cơ hội.
Chờ Ôn Nhược Hà ăn hết thức ăn trong đĩa, từ từ lau sạch khóe miệng, phục vụ mới mang bơ sầu riêng của cô lên, “Phiền gói lại giùm!” Tô Thiên Thiên quả quyết nói, “Sau đó tính tiền!”
Thời gian bây giờ rất cấp bách, lần đầu tiên cô cảm thấy thời gian trôi qua nhanh như vậy, phải quý trọng thời gian, quý trọng sinh mạng, nếu không hậu quả thiết nghĩ không thể tưởng tượng nổi.
Mặc dù không hiểu tình hình ra sao, nhưng Ôn Nhược Hà vẫn yên lặng đuổi theo tiết tấu của Tô Thiên Thiên, xách lấy hộp, ngay cả hóa đơn cũng lười phải cầm, Tô Thiên Thiên kéo Ôn Nhược Hà đi ra ngoài.
Ra khỏi quán ăn, cô cảm thấy cả người nhẹ nhõm, nhìn hai bên không thấy bóng dáng Ninh Xuyên, thời gian căn ke không tệ.
“Rạp chiếu phim ở bên kia…” Ôn Nhược Hà chỉ xuống đường, quán ăn ở phía đông của khu plaza, rạp chiếu phim ở phía nam của tòa nhà, Tô Thiên Thiên bước theo anh ta về phía trước, mặc dù ăn uống chưa tính là thoải mái, nhưng dẫu gì cũng được xách một phần về, lát nữa xem phim xong trên đường về nói rõ ràng với Ôn Nhược Hà vậy.
Đi được mấy phút, lên tầng, vào thang máy, đến rạp chiếu phim, chỉ còn cách lượt chiếu tiếp theo có nửa giờ, thời gian coi như OK, đủ để đi mua mấy thứ đồ ăn không tốt cho sức khỏe rồi vào cũng được. Bởi vì bữa tối là do Ôn Nhược Hà trả hóa đơn, cho nên Tô Thiên Thiên vừa mới được phát lương cảm thấy cô phải đi mua vé xem phim, thế nên cô đẩy Ôn Nhược Hà đang định mua vé ra, sờ mó cái túi của mình, nào ngờ chẳng sờ thấy gì.






“A?!!” Tô Thiên Thiên sợ hãi kêu, “Túi của mình đâu rồi!!!”
“Không thấy túi đâu sao?!” Ôn Nhược Hà giật mình nói, “Chúng ta vừa nãy đi lên, không đụng phải ăn trộm chứ!”
Tô Thiên Thiên cố gắng trấn định nhớ lại, “Em, hình như là từ khi bước ra ngoài quán ăn đã không cầm túi theo rồi! Đúng rồi, vẫn còn treo trên ghế!” Đều tại Ninh Xuyên, hại cô vội vã bỏ chạy, ngay cả túi cũng quên cầm.
“Vậy chúng ta mau quay lại lấy đi.” Ôn Nhược Hà nói, “Chắc vẫn còn!”
“Không không không…” Tô Thiên Thiên khoát tay, “Em về lấy được rồi, anh đi mua vé đi, nếu không lại không mua được lượt tiếp theo!”
“Nhưng mà…” Ôn Nhược Hà chần chứ nói, “Mình em đi không sao chứ?”
Có điều rất rõ ràng, cô rất nghiêm túc, nhân viên thu ngân rất nóng vội, nhìn lướt qua tên, lập tức đẩy túi đến trước mặt Tô Thiên Thiên, “Không sai, mời cô kiểm tra lại đồ dùng trong túi xem có thiếu gì không.” Dứt lời lập tức quay đầu ra xem náo nhiệt.
Thật là đủ hóng hớt…. Tô Thiên Thiên nhận lấy túi, mở ra xem, đồ vật bên trong có mấy thứ như vậy, lấy tiền ra đếm cũng không thiếu. Vậy nên cô ngẩng đầu muốn tỏ lòng biết ơn một chút, có điều nhân viên thu ngân đã nhoài người ra khỏi quầy, độ khát khao được xem náo nhiệt không thua gì khát khao được lười biếng của Tô Thiên Thiên.
Nhưng mà bên kia hình như đúng là rất náo nhiệt, Tô Thiên Thiên mơ hồ có thể nghe thấy hai giọng nói cô vô cùng quen thuộc đang cãi vã.
“Cho dù anh rể có làm chị tổn thương, nhưng chị cũng không thể tự hành hạ mình như vậy được, như chị bây giờ giống cái gì?”
“Anh ta làm chị tổn thương? Sao anh ta phải tổn thương chị? Bây giờ chị thế nào? Chị thế này thì làm sao chứ!”
“Vậy Bối Bối thì sao? Thằng bé vô tội!”
“Chẳng lẽ vì một đứa con, chị phải buông tha cho cuộc sống của mình sao? Tại sao phải thế!”
“Trước đây em không muốn can thiệp vào cuộc sống của chị, nhưng chị đang sống kiểu gì đây? Qua lại với một kẻ đã có gia đình rồi, chị nghĩ chị đang làm gì vậy!!”
Nghe qua, quả thực đúng là rất kịch liệt, bát quái mà, phải bùng nổ thì mới có sức hấp dẫn, khó trách tất cả mọi người đều vây quanh xem. Cô liếc nhìn xung quanh, không riêng gì nhân viên phục vụ, ngay cả khách ăn cơm cũng không kiềm chế được kia kìa!
Có điều bây giờ đúng là vật đổi sao dời mà, ngẫm thấy ba cô cũng không tệ lắm, mặc dù quá keo kiệt, còn chưa đến nỗi đi tìm tình nhân, bao vợ bé. Nghĩ đến dáng dấp của gã nhà giàu mới nổi lúc nãy, cô không nhịn được mà run rẩy một cái.
Run xong, hoàn hồn, sao cô vẫn còn ở đây làm gì, mau chạy lấy người đi! Thấy nhân viên thu ngân cũng chả còn lòng dạ đâu mà đón nhận lòng biết ơn chân thành của cô, Tô Thiên Thiên nhấc chân đi ra ngoài.
Mới vừa bước ra cửa, cô cảm thấy sau lưng có một làn gió mạnh mẽ thổi qua, hoặc nói đúng hơn, không phải là gió, mà là một luồng không khí, còn kèm theo hơi thở nguy hiểm.
Chờ đến lúc Tô Thiên Thiên cảm giác được, thân thể đang co người cong lưng đã bị đụng một cái, dúi về phía trước lảo đảo mấy bước, ngẩng đầu nhìn lên, đã thấy hai nhân vật chính của màn bát quái đã vọt ra khỏi quán ăn, xem bộ dạng là cảm thấy ầm ĩ ở bên trong quá khó coi, cho nên quyết định r