Thiên Đường Quá Xa Nhân Gian Thì Quá Gần
Tác giả: Mạc Hề Động Kinh
Ngày cập nhật: 04:24 22/12/2015
Lượt xem: 1341740
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1740 lượt.
ôi cũng không có ý chất vấn ông, chỉ muốn hiểu rõ thêm về tình hình lúc đó thôi, lúc Ninh Hàng tự sát ở trại tạm giam, ông có trực ở đó không?”
“Tôi. . . không phải tôi!” Ông ta lại đứng dậy, “Không phải tôi trực, tôi không có ở đó, hôm sau đi làm tôi mới biết, không phải là tôi, không phải là tôi!”
“Vậy thì lạ thật.” Cố Âu nói, “Tôi đã kiểm tra sổ trực ban năm đó, lúc ấy khi Ninh Hàng gặp chuyện không may, ông đã bị xử phạt một thời gian do trông chừng thất trách, mặc dù sau đó công việc của ông rất thuận lợi.”
Lưu Minh lập tức cứng người, cửa phòng trong mở ra, vợ của ông ta đi ra từ bên trong, lại đóng cửa lại. Tuổi tác cũng xấp xỉ ông ta, khác với vẻ đần độn của Lưu Minh, trên mặt bà ta mang theo một chút sầu bi, “Chồng tôi giờ tuổi đã cao rồi, lại ở trong tù một thời gian, chịu chút kích thích, thường xuyên không nhớ rõ những chuyện trước kia.”
“Vậy bà Lưu có nhớ chuyện đó chứ?” Cố Âu hỏi lại bà ta.
Bà ta lắc đầu, “Tôi đâu phải ông ấy, sao mà nhớ được, hơn nữa mười năm trước chồng tôi đã đổi nghề rồi, chuyện của trại tạm giam lại càng không rõ.” Cuối cùng lại nói thêm, “Huống chi trước kia người trong trại tạm giam nhiều như vậy, thỉnh thoảng có tự sát cũng không pahri chuyện lạ lẫm gì, có lẽ ông ấy cũng đã nói qua với tôi, cũng không phải là chuyện khiến người ta phải nhớ.”
Nói xong ngồi xuống bên cạnh, vươn tay lau từng giọt mồ hôi hột trên trán ông ta, “Không nhớ thì không nhớ, ông đừng căng thẳng như vậy, cũng đâu phải cảnh sát, chỉ là luật sư thôi mà, cũng đâu nói là không nói được thì phạm pháp chứ.”
Cố Âu vươn tay thu dọn văn kiện trên bàn lại, “Nếu ông Lưu không nhớ ra được thì thôi, chúng tôi cũng chỉ tới tìm hiểu một chút thôi.” Nói xong đứng dậy, “Ninh Xuyên, xem ra ông Lưu hôm nay không được thoải mái, chúng ta đi trước đã.”
Ninh Xuyên cũng cảm thấy bầu không khí dị thường, cũng đứng dậy theo, “Làm phiền ông rồi.”
Cố Âu gật đầu tỏ ý tạm biệt với bọn họ một cái, đi về phía cửa, đi tới trước cửa, xoay người lại, “Có điều có thể ông Lưu và bà Lưu vẫn hay ở nhà nên không biết rõ tin tức bên ngoài, Nguyên Bộ trưởng Bộ Nội vụ tỉnh ủy Triệu Cương bị tình nghi tham ô nhận hối lộ đã bị cách ly để thẩm tra.
Ông nói một cách bâng quơ, ánh mắt Lưu Minh rõ ràng mở to ra mấy phần, môi cũng giật giật, như vợ ông ta đã nắm lấy tay ông ta, cười cười với Cố Âu, “Chúng tôi bây giờ chỉ là dân chúng bình thường, không còn quan tâm đến những chuyện này nữa.”
Ra khỏi nhà Lưu Minh, ngồi lên xe, Ninh Xuyên mở miệng, “Xem ra Lưu Minh thực sự biết rất nhiều chuyện, có điều vợ ông ta hình như muốn giấu diếm.”
“Đúng là vậy.” Cố Âu nói, “Hơn nữa người phụ nữ này thực sự không đơn giản, lời nói nghe có vẻ tùy ý, những chữ nào cũng mấu chốt, chúng ta không phải được bất kỳ cơ quan chính phủ nào trao quyền, hoàn toàn là hành vi cá nhân, Lưu Minh cho dù có biết gì cũng không có nghĩa vụ phải nói ra chúng ta biết, huống chi vợ của ông ta còn không muốn cho ông ta nói.”
“Cháu thực vô dụng. . .” Tay phải Ninh Xuyên đặt lên trán, cảm thấy tất cả mọi chuyện như một tấm lưới, quấn chặt lấy anh, vùng vẫy thế nào cũng không thoát ra được.
“Chuyện này không trách cháu được.” Cố Âu nói, “Loại án này vốn đã khó, chú làm luật sư bao nhiêu năm như vậy rồi, những vụ như thay người đã khuất lật lại bản án, hoặc là chống lại quan tòa mưới mấy năm trước cũng đã làm qua, nhưng thực sự chưa từng gặp vụ nào như thay một người đã qua đời mưới mấy năm trước lật lại bản án mà khó càng thêm khó như thế này, lại còn liên quan đến chính phủ và các nghành nữa.”
“Chú Cố, cháu thực sự không biết phải cảm tạ chú thế nào.” Ninh Xuyên có chút nghẹn ngào, anh ho khan một tiếng, “Chuyện như vậy, một mình cháu, cũng không biết phải xoay xở thế nào. . .”
Cố Âu gãi gãi mũi, “Chú cũng được Thiên Thiên ủy thác thôi, muốn cảm ơn thì cảm ơn con bé ấy.”
Nghĩ đến Tô Thiên Thiên, Ninh Xuyên cảm thấy cõi lòng lạnh như băng có một tia ấm áp, nghĩ đến lúc trước cô còn kiên quyết nói, “Tôi và anh chỉ là quan hệ bình thường, giúp anh trông Bối Bối đã là tốt lắm rồi!” Có lẽ trước kia cô ấy cũng nghĩ một đằng nói một nẻo như thế này khi nói với anh, “Anh đi đi, tôi còn lười phải tiễn ấy.”
Có điều, trước kia, không phải anh cũng nghĩ một đằng nói một nẻo sao.
Trên thế giới này, có rất nhiều người, vì không nhìn thấu được nội tâm của người khác, nên cũng không nói ra lời tận đáy lòng mình.
Anh nghĩ vâyj, trong đầu đột nhiên thoáng qua một suy nghĩ, ngẩng đầu lên, “Chú Cố, cháu cảm thấy Lưu Minh chính là cơ hội duy nhất, không thể cứ buông tha dễ dàng như vậy được.”
“Vậy cháu định làm gì bây giờ?” Cố Âu nghi ngờ.
“Cháu sẽ tiếp tục đến tìm ông ta.” Ninh Xuyên nghiêm túc nói, trong cặp mắt thâm thúy tràn đầy niềm tin kiên định, “Cháu nhất định phải khiến bọn họ hiểu ra, cháu nhất định phải trả lại sự trong sạch mà ba cháu đáng được nhận cho ông ấy.”
Cố Âu nhìn chàng trai với niềm tin kiên định trước mắt, chớp mắt một cái, đúng là tuổi trẻ có khác, xem ra rất có tinh thần đây!
Vào lúc chàng trai u buồn như Ni