Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Lười Thê Của Tổng Tài

Lười Thê Của Tổng Tài

Tác giả: Lạc Thanh

Ngày cập nhật: 02:58 22/12/2015

Lượt xem: 134394

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/394 lượt.

ấu cậu! Cậu đừng để trong lòng nữa.” Tiền Duy Nhã an ủi vỗ vai Y Thượng Tĩnh, “Kệ các cô kia nói cho đã miệng đi, qua vài ngày sẽ không có chuyện gì nữa!”
“Đúng vậy a! Thượng tĩnh!” Một bên Sử Lộc cũng an ủi Y Thượng Tĩnh, nguyên bản cũng muốn vỗ vỗ vai của cô, nhưng lại nghĩ lại ấn tượng của hắn với Y Thượng Tĩnh chỉ là sơ giao, chính mình cùng cô cũng không phải quá quen biết, làm như vậy, sẽ có điểm đường đột. Vì thế, Sử Lộc cứng rắn đem cái tay vươn được nửa đường kia thu trở về, sờ sờ cái mũi của mình. Khi hắn vừa tới công ty lại trở thành trợ lí của phó lý, cũng bị người nghi ngờ năng lực, cũng có người truyền đi lời đồn đãi về mình. Mà không phải hiện tại chính mình cũng không phải rất tốt sao? Cho nên, chỉ cần chính mình cố gắng đi chứng minh lời đồn đãi của họ là sai lầm, lời đồn đãi liền tự sụp đổ.
“Ân!” Y Thượng Tĩnh gật gật đầu, tỏ vẻ hiểu được lời nói của Sử Lộc: “Kỳ thật ta cũng cũng không có để ý! Hơn nữa, nói không chừng, qua vài ngày, ta sẽ trở lại chức vị cũ của mình!” Y Thượng Tĩnh cười cười: “Trợ lý Sử, anh có muốn cùng ngồi hay không?!”
Sử Lộc thực tự giác ngồi xuống bên cạnh Y Thượng Tĩnh, Tiền Duy Nhã lại âm thầm cười, nhưng miệng lại hỏi : “Cậu nói những lời này là có ý tứ gì? Chẳng lẽ cậu không thể đảm nhiệm công việc này?”
“Ha ha! Ý tứ trên mặt chữ!” Y Thượng Tĩnh cũng không muốn nói thêm cái gì, nói hơn, trong lòng sẽ có tức giận. Liền chuyển đề tài, “Trợ lý Sử và Duy Nhã, các ngươi có thể hay không hướng ta giới thiệu tình huống trong công ty, tỷ như nói công ty chúng ta sáng lập như thế nào, còn có cổ đông linh tinh.”
Sử Lộc vừa nghe, liền xanh mặt, nhịn không được nhìn Tiền Duy Nhã liếc mắt một cái, như là đang hỏi: cô ấy có thật là không biết? việc đó không phải là tư liệu cơ bản nhất cần phải biết của một nhân viên khi đi làm sao? Mà Tiền Duy Nhã cũng quay về bày ra một ánh mắt bất đắc dĩ.
“Uy ! Các ngươi không cần ở nơi này mắt đi mày lại !” Y Thượng Tĩnh đương nhiên biết bọn họ trong mắt truyền nội dung gì, cười hớ hớ nói: “Nói đi! Ta chính là không ngại học hỏi kẻ dưới, các ngươi cũng không nên đánh gãy tinh thần tích cực học tập của ta a! Các ngươi phải biết rằng, thời gian ta khiêm tốn như vậy không nhiều lắm nga!”
Tiền Duy Nhã vừa nghe, gương mặt hiện lên biểu tình bị đánh bại, mà sử lộc cũng chỉ là mỉm cười.
. . . . . .
Tuy rằng mùa đông lạnh, nhưng mùa đông sau giữa trưa trời nắng cũng là thực ấm áp.






“Trợ lý Trương! Xin dừng bước!” sau khi giờ làm buổi chiều bắt đầu được 1 giờ, Trương Giai thành đến lầu 18, tìm Bùi Nhĩ Phàm báo cáo một ít công việc xong, đang muốn trở lại phòng làm việc của mình thì lại bị vốn nên chăm chỉ làm việc là Y Thượng Tĩnh gọi lại.
“Thư ký Y, tôi có thể giúp gì cho cô sao?” Trương Giai Thành cười nhìn Y Thượng Tĩnh một thân đồ công sở, đứng thẳng tắp.
Y Thượng Tĩnh trưng ra nụ cười tươi thật chuyên nghiệp: ” Trợ lý Trương, tôi có một việc riêng muốn cùng anh thương lượng một chút, anh bây giờ có rảnh không?”
“Nga?!” Trương Giai Thành nhíu mày, cười càng tươi: “Hình như trước đó không lâu, thư ký Y cũng có nói qua giờ làm việc không nói đến chuyện riêng?! Hiện tại thư ký Y như thế nào lại. . . . . .”
Y Thượng Tĩnh khóe miệng khẽ nhúc nhích, nhưng rất nhanh lại lộ vẻ tươi cười: ” Trợ lý Trương, tôi và anh thương lượng, lấy điều kiện là trả lời cho anh biết mấy vấn đề anh vẫn muốn tìm hiểu ở chỗ của tôi, anh sẽ có hứng thú sao?”
“Chính là như vậy?!” Trương Giai thành có chút không cam lòng, “Không có cao nhân chỉ điểm?”
Cao nhân? ! Còn Ải Nhân đâu! Y Thượng Tĩnh cười lắc lắc đầu, sau đó trưng ra nụ cười thật tươi: “Cám ơn Trương trợ lý! Khi ta cần ngươi hỗ trợ thì ta sẽ gọi vào điện thoại di động của ngươi để tìm ngươi!”
(A Tử: TT đang chơi chử cao nhân = ng cao, ải nhân = ng lùn, thấp)
“Cô biết số điện thoại di động của tôi chứ?” Trương Giai Thành buồn bực, công ty này trừ bỏ Bùi Nhĩ Phàm ra, còn không có người thứ ba biết số điện thoại di động của mình đâu!
“Không biết, cho nên, tôi đang chờ anh nói!” Y Thượng Tĩnh cười híp mắt nói, kia cười, liếc mắt một cái là có thể nhìn ra không phải là hảo ý.
“13xxxxxxxxx” Trương Giai thành mồ hôi đổ ra như tắm nói ra số điện thoại di động của mình, sau đó rất nhanh rời đi.
Y Thượng Tĩnh cười nhìn số điện thoại di động mình vừa lấy được, thuận tay lưu vào trong điện thoại di động của mình, còn cố ý lấy cái tên “Chế cà phê”. Sau đó lại tiếp tục công việc còn lỡ dở của mình.
Một giờ sau, Bùi Nhĩ Phàm gọi Y Thượng Tĩnh đưa ly cà phê đi vào, Y Thượng Tĩnh vội vàng gọi điện cho Trương Giai Thành xin giúp đỡ. Lại qua5 phút, cà phê an toàn đưa đến trong tay Bùi Nhĩ Phàm.
“Thư ký Y!” Bùi Nhĩ Phàm sau khi uống xong một ngụm cà phê, gọi Y Thượng Tĩnh đang muốn đi ra.