Tác giả: Lạc Thanh
Ngày cập nhật: 02:58 22/12/2015
Lượt xem: 134439
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/439 lượt.
“Cô ấy vốn là như vậy! Mỗi lần gặp mặt, rất ít khi có thể đến đúng giờ.”
“Cậu hôm nay thật sự muốn nói rõ ràng?” Phương Nhứ hỏi: “Mình lo lắng Thượng Tĩnh sẽ tức giận!”
“Ân. Đúng vậy. nhưng mà cũng không cách nào! Nói sau, mình và cậu cùng nhau nửa năm rồi, chúng ta hẹn hò đều toàn là vụng trộm. . . . . . Cậu ấy sẽ không tức giận, kỳ thật ở đáy lòng của cậu ấy, cậu ấy chỉ xem mình là người bạn tốt nhất, giống như anh trai.”
Khi Y Thượng Tĩnh nghe đến đoạn này thì cũng đã đoán được bảy tám phần, nguyên lai, chuyện Tăng Hồng hôm nay muốn nói. . . . . . Là chia tay! Hơn nữa nguyên nhân chia tay, đúng là bởi vì Tăng Hồng thích người khác, người khác kia không phải ai xa lạ là cô bạn tốt của mình!
Nhất thời, tâm Y Thượng Tĩnh chợt lạnh. Tâm lạnh, cũng không phải bởi vì mình bị đá, không phải vì mình thất tình, chỉ là bởi vì mình bị phản bội! Ở trong lòng Y Thượng Tĩnh, đối với Phương Nhứ, đối với Tăng Hồng, có tình cảm rất sâu, bọn họ không chỉ là bạn bè của nàng, mà còn là người thân của cô!
Y Thượng Tĩnh là con gái một, không có anh chị em nào khác, mà cha mẹ có khi bận việc công tác, thuận tiện đem cô bỏ ở nhà một mình, đủ loại nguyên nhân, liền tạo cho Y Thượng Tĩnh cá tính trầm ổn, bình yên. Mãi đến khi gặp được hai người bọn họ, Y Thượng Tĩnh mới chính thức bước ra khỏi thế giới của mình, đem tâm mở ra, vui vẻ cùng họ giao lưu.
Mà bây giờ, Tăng Hồng cùng Phương Nhứ, bọn họ là đem mình đẩy ra khỏi thế giới của bọn họ, bọn họ là khi nào thì bắt đầu nảy sinh tình cảm, bọn họ là khi nào thì quyết định kết giao, khi nào thì bọn họ quyết định nói với mình toàn bộ sự thật ? !
Ha ha! Chính mình nguyên lai là một đứa ngốc, chân thành đối đãi với bọn họ, với bọn họ không hề có một câu nói dối, mà bọn họ lại như vậy. . . . . .
“Phương Nhứ, cậu không nên như vậy! Kỳ thật, mình sớm nhìn ra cậu có tình cảm khác thường với Tăng Hồng, mà mình cũng vậy, biết mình cũng không thích hợp với Tăng Hồng, mỗi lần ba người chúng ta cùng nhau chơi đùa thì đều là hai người các ngươi cười đùa ầm ĩ với nhau, mà ta lại giống như một món đồ trang trí, chỉ có thể nhìn các ngươi vui đùa; Tăng Hồng, kỳ thật ta cũng muốn nói chia tay với cậu, trước khi cậu một lần nữa thổ lộ với Phương Nhứ!” nước mắt Y Thượng Tĩnh liền như vậy chảy xuống, không có tiếng khóc, không có nghẹn ngào, chính là, hô hấp có chút khó khăn, “Mà bây giờ, các cậu. . . . . . Như vậy, đối với mình rất không công bằng, về sau, chúng ta làm sao tiếp tục làm bạn, như thế nào tiếp tục ở chung?!”
Y Thượng Tĩnh không có đi qua, lặng yên xoay người, bước nhanh rời đi.
Ngày hôm sau, Y Thượng Tĩnh chủ động hẹn Tăng Hồng ra, đưa ra lời chia tay, đồng thời còn cười nói, về sau, vẫn là bạn bè. Hơn nữa, Y Thượng Tĩnh cũng làm như vậy, cùng Phương Nhứ đi học chung, ăn cơm chung; cũng cùng Tăng Hồnglàm này nọ, cùng đi công viên chơi đùa; ba người cũng từng hẹn nhau, về sau muốn lên cùng trường trung học; đồng thời, Tăng Hồng cùng Phương Nhứ, cũng đến với nhau, ở trong lời chúc phúc của Y Thượng Tĩnh, đến với nhau.
Những ngày này, cũng không có duy trì bao lâu, sau khi thi xong, Y Thượng Tĩnh phát huy trình độ vượt quá người bình thường, thi đậu thành tích đứng thứ 3 toàn trường, mà khi chọn trường học thì chọn trường J ở thành phố C, trường J là một học viện quý tộc, nhưng nó cũng chỉ nhận học sinh xuất sắc có thành tích học tập tốt.
Tháng chín năm ấy, Y Thượng Tĩnh trước sự khó hiểu của Phương Nhứ cùng Tăng Hồng, rời thành phố S, lẻ loi một mình, một mình bước lên con đường học tập tha hương.
(A Tử: bạn bè kiểu ấy mà còn lo cho nó nữa á, mặc kệ nó cho rồi.)
Y Thượng Tĩnh nhìn Phương Nhứ đôi mắt hồng hồng, mênh mông buồn ngủ, chậm rãi đưa tay đưa đầu nàng, đùa bỡn vài sợi tóc trên trán, hơi hơi cười: “Phương Nhứ, kỳ thật mình vẫn đều không có oán cậu, cũng không có hận cậu. Mình chỉ là không rõ năm đó vì sao các cậu lại gạt mình!”
Phương nhứ bới ra ở trên bàn rượu, trong miệng chính là nhớ kỹ: “Ta không trở về nhà… Ta không trở về nhà…”
“A!” Y Thượng Tĩnh mình lãnh trào cười cười, một hơi, uống xong một chén rượu: “Tuổi trẻ khinh cuồng, mình chỉ biết làm như đó là đoạn thời gian tốt đẹp mà nhớ lại! Mặc dù năm đó xem ra cũng không tính là việc tốt đẹp gì, nhưng mình còn là thực cám ơn các cậu theo giúp mình vượt qua giai đoạn đó.”
“Mình năm đó đi trường J thành phố C học cũng chỉ là bởi vì các cậu, mình cũng vì vậy muốn thay đổi hoàn cảnh.” Y Thượng Tĩnh thở dài: “Năm đó mình còn quá nhỏ, không có biện pháp thừa nhận những chuyện kia. Năm đó rõ ràng là hắn hướng cậu thổ lộ trước, cậu cự tuyệt; sau đó, hắn theo mình ở cùng một chỗ, cậu lại cảm thấy cậu thích hắn, liền cùng hắn ngầm lui tới. Đối với việc này, mình cũng không phải tuyệt không biết, mà là mình luôn luôn…, chờ các cậu chân chân chính chính, quang minh chánh đại hướng mìn