Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Lười Thê Của Tổng Tài

Lười Thê Của Tổng Tài

Tác giả: Lạc Thanh

Ngày cập nhật: 02:58 22/12/2015

Lượt xem: 134434

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/434 lượt.

m một điếu thuốc.
“Không cần! Khẳng định là rất khó uống, tôi không muốn ngược đãi dạ dày của mình!” Nhìn Bùi Nhĩ Phàm không chịu nổi để đổi địa điểm mà châm thuốc, Trương Giai Thành không cho Bùi Nhĩ Phàm chút mặt mũi nào liền cự tuyệt. Đột nhiên Trương Giai Thành nghĩ đến cái gì, thực không có hình tượng mà nở nụ cười: “Tôi đoán trong cốc nước này nhất định là đã bỏ thêm rất nhiều rất nhiều đường!” Bùi Nhĩ Phàm không thích ăn kẹo, đó là bí mật mà ai cũng biết, “Hêy, anh đã làm chuyện gì, khiến cô ấy chỉnh đến như vậy? Lúc tôi vào cửa thì hai người đang thân mật a! Như thế nào nói trở mặt liền trở mặt rồi?”
Thân mật? Bùi Nhĩ Phàm cười nhạt, nếu lúc cô cùng bạn trai thân mật mà dùng nét mặt đó, khẳng định là không có người đàn ông nào chịu được! Bất quá, Bùi Nhĩ Phàm không muốn giải thích gì, chỉ thuận miệng mà nói: “Giai Thành, cậu vẫn là lo làm chuyện của mình đi, bằng không, đêm nay cậu có khả năng khỏi phải nghĩ đến chuyện hẹn hò cùng với cô em của cậu rồi!”






Y Thượng Tĩnh lên tầng 16, sau khi được thư ký của phó quản lí Lý thông báo, Y Thượng Tĩnh đi vào phòng làm việc của phó quản lí Lý. “Phó quản lí Lý, những tài liệu này là do phó tổng bảo tôi tự tay giao cho ông. Xin phó quản lí Lý nghiệm thu.” Y Thượng Tĩnh hai tay đem tài liệu đưa cho phó quản lí Lý- Lý Chính Quốc.
“Được được được!” Lý Chính Quốc cười ha ha nhận lấy, sau đó lại gọi thư ký đem hai chén cà phê vào, “Thư ký Y, mời ngồi, uống ly cà phê đã rồi hẳn đi.”
Thư ký Y nhất thời nổi lên cảnh giác, vị phó quản lí Lý này bình thường không thèm đem tiểu nhân viên để vào mắt, thế dưng hôm nay lại dùng vẻ mặt tươi cười, hòa ái nói chuyện với mình! Có câu, vô sự hiến ân cần, không cướp cũng là trộm! Nhưng Y Thượng Tĩnh vẫn trưng ra nụ cười chuyên nghiệp: “Cám ơn ý tốt của phó quản lí Lý, nhưng phó tổng bảo tôi sau khi đem tư liệu đưa cho phó quản lí, liền phải nhanh chóng trở về nghe lệnh a.”
“Thư ký Y thật đúng là chuyên nghiệp!” Lý Chính Quốc vẫn là tươi cười nói, mặt hơi béo, vì tươi cười mà khiến cho đôi mắt vốn đã không lớn trở nên không cách nào nhìn thấy được. Vừa nói vừa đi về phía Y Thượng Tĩnh, Y Thượng Tĩnh chưa kịp nói gì đã bị kéo ngồi vào một bên trên sô pha, “…ngồi một lát, nghỉ ngơi chút xíu, Bùi phó tổng sẽ không trách cứ cô đâu.”
Y Thượng Tĩnh trơ mắt nhìn ngón tay có chút béo múp kia đang chụp lên trên cánh tay mình, kìm nén cảm xúc muốn vả lên trên bàn tay béo múp kia một cái, sau khi ngồi xuống, liền vội vàng nghiêng người né sang một bên, nhanh chóng tránh khỏi bàn tay kia, nghiêm mặt tươi cười: “Vậy trước tiên phải cám ơn cốc cà phê của phó quản lí Lý rồi!”
Lý Chính Quốc này… buôn chuyện lại còn muốn làm ông mai sao?! Ông ta bất quá cũng chỉ ngoài năm mươi, sao đã bắt đầu lắm chuyện rồi?! Giữ mình lại là vì để nói những lời này sao?! Thật sự là lãng phí thời gian mà! Chỉ là, ông ta hẳn là không nghe đồn vô cứ, hẳn là trong công ty có ai đồn bậy bạ gì đó rồi! Nhưng mình vẫn chưa từng gặp gỡ riêng với Sử Lộc, tại sao có thể có lời đồn đãi vô căn cứ này chứ? Lát nữa phải gặng hỏi Tiền Duy Nhã cho ra mới được! “Phó quản lí Lý, ông đang đùa tôi à, tôi cùng trợ lý Sử chỉ là quan hệ bạn bè bình thường, chắc là bọn họ nói lung tung gì rồi! Vả lại tôi đã có bạn trai, cho nên, đây chẳng qua chỉ là đồn đãi, không nên tin.” Y Thượng Tĩnh mặt không đỏ vứt lại một câu nói dối, sau đó, đứng dậy, cười chào, “Nếu phó quản lí Lý không còn chuyện gì khác, tôi không quấy rầy ông làm việc nữa, tạm biệt trước.”
“Được!” Lý Chính Quốc cũng đứng lên, tiễn Y Thượng Tĩnh ra cửa, “Rảnh rỗi, thư ký Y ghé qua chơi a,nói chuyện với thư ký Y rất thú vị đấy!”
“Được! Có thời gian tôi tự nhiên sẽ tới thăm! Đến lúc đó có lẽ sẽ còn phiền toái cho phó quản lí Lý nhiều đấy!” Y Thượng Tĩnh tươi cười, sau đó đóng cửa lại, rời đi.
Bên trong phòng làm việc, Lý Chính Quốc đã không còn tươi cười ôn hòa như vừa rồi, vẻ mặt suy nghĩ sâu xa: Y Thượng Tĩnh này quả thực như lời họ Trầm kia nói, tuyệt không đơn giản, ẩn sau bộ mặt miễn cưỡng là khôn khéo, khó trách gã họ Bùi kia lập tức thăng chức cho cô ta! Hơn nữa, nghe nói cha cô ta cũng là nhân vật lợi hại, mà dự án lần này đúng lúc lại kẹt ngay ở chỗ cha cô ta! Nếu cô ta có thể cho nói tốt cho dự án này, nhờ cha cô ta thả lỏng một chút, dự án này qua chắc rồi! Nhưng xem ra Y Thượng Tĩnh này, cũng không phải là dễ lợi dụng, bất quá… Lý Chính Quốc nhếch miệng cười, cầm lấy điện thoại, nhấn một dãy số: “Trợ lý Sử, đến phòng làm việc của tôi một lát.”
————
Lần đầu tiên, Y Thượng Tĩnh đi thang máy mà không nhắm mắt để nghỉ ngơi, tuy rằng vẫn đem thân thể dựa ra sau như trước, giống như là không có xương cốt gì, một tay cầm điện thoại, một tay ôm ngang bụng, miễn cưỡng hỏi: “Duy Nhã, cậu mấy ngày nay có phải đã giấu diếm tớ chuyện gì không hả?”
Tiền Duy Nhã lúc này đang rảnh rỗi, liền tiếp máy chém gió, không nghĩ tới Y Thượng Tĩnh lại bỗng gọi điện, lại còn không đầu không đuôi mà hỏi một câu như vậy. “Tớ có thể giấu g