Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Lười Thê Của Tổng Tài

Lười Thê Của Tổng Tài

Tác giả: Lạc Thanh

Ngày cập nhật: 02:58 22/12/2015

Lượt xem: 134476

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/476 lượt.

a ngủ. A… A nha! Cửa thế nào lại bỗng nhiên chuyển động?”
Sau khi Y Thượng Tĩnh mở cửa ra, Trương Giai Thành bất ngờ bị lao tới, chân nhất thời không vững, cô trực tiếp bị anh đè ngã ở bên dưới. “Ai nha!” Y Thượng Tĩnh chỉ cảm thấy dưới mông một trận đau đớn, đầu cũng va vào sàn, đầu ong ong, đau đến chết lặng.
“Trương Giai Thành! Cậu…” Bùi Nhĩ Phàm thấy Trương Giai Thành đè ở trên người Y Thượng Tĩnh, hơn nữa còn là tư thế nam trên nữ dưới mờ ám, liền tức giận, giận Trương Giai Thành đè nặng Y Thượng Tĩnh, cũng giận chính mình không có kéo Trương Giai Thành lại, giận Y Thượng Tĩnh không sớm không muộn, lại mở cửa đúng lúc này (HMC: dấm chua quá)! Nhưng vừa thấy Y Thượng Tĩnh đau đến cắn răng, khóe mắt rưng rưng, tất cả lời trách cứ cũng nói không ra lời, vội vàng một tay đem Trương Giai Thành đẩy ra, đem Thượng Tĩnh nâng dậy, vẻ mặt lo lắng hỏi: “Thượng Tĩnh, ngã à? Đau ở đâu?”
Anh hỏi ngã à? Bị một người hơn cả trăm cân (1 cân = 0.5kg) đè lên, có thể không ngã sao? Anh coi tôi là người sắt không bằng! Đau? Đương nhiên là mông đau nhất chứ hỏi nữa à! Nhưng điều này muốn tôi nói ra thế nào đây? “Không sao, chỉ là đầu rất đau!” Y Thượng Tĩnh không dám ở trước mặt hai người bọn họ xoa xoa mông, liền đưa tay lên, xoa nhẹ đầu.
“Uy! Người anh em, làm sao cậu có thể đối xử với tớ như vậy? Tớ cũng bị ngã mà! Cậu còn đẩy tớ?!” Trương Giai Thành bị Bùi Nhĩ Phàm đẩy ngồi trên mặt đất, thẳng thắng la hét, “Trọng sắc khinh bạn, sông còn chưa qua khỏi mà đã bắt đầu đoạn cầu rồi!”
Bùi Nhĩ Phàm không có trả lời, chỉ đưa tay xoa nhẹ đầu Y Thượng Tĩnh, Y Thượng Tĩnh sửng sốt, lúc này mới nhớ ra vừa rồi trên mặt Bùi Nhĩ Phàm lộ ra vẻ lo lắng với đôi mắt tràn ngập ôn nhu cùng động tác vô cùng nhẹ nhàng. “Lát nữa có muốn đi bệnh viện chụp phim, nhìn xem có bị làm sao hay không?” Bùi Nhĩ Phàm vừa xoa đầu Y Thượng Tĩnh, vừa hỏi.
“Ách… Không cần! Chỉ là bị ngã một chút, không sao cả!” Y Thượng Tĩnh theo trực giác lắc lắc đầu, nhưng hai mắt lại gắt gao nhìn chằm chằm mặt Bùi Nhĩ Phàm, đồng thời hưởng thụ đãi ngộ siêu cấp do phó tổng tự mình xoa đầu cho nhân viên, lòng cũng dao động theo tay hắn, một vòng, một vòng, lại gợn sóng.
Trương Giai Thành nhìn hành động hai người này đối với nhau, biết mình hoàn toàn không được để mắt đến, không cam lòng đành đứng lên, tự mình chạy đến chỗ sô pha ngồi, xem cảnh phim ‘lãng mạn’, ‘ấm áp’ miễn phí.
“Tôi hỏi, cô có muốn đi chụp phim không, vừa rồi hình như nơi đó tiếp đất trước!” Bùi Nhĩ Phàm nói rất nghiêm túc.
Nhưng Y Thượng Tĩnh đột nhiên liền đỏ mặt, hơi xấu hổ, quay đầu thấy Trương Giai Thành đang cười với vẻ mặt rất đáng đánh đòn, nhất thời tức giận bốc lên, hai mắt trợn to, lớn tiếng rống: “Tôi nói không cần chính là không cần!” Sau đó liền chịu đựng nỗi đau đớn ở mông, cầm chặt lấy tấm vải trong tay, lấy lại tư thái hoàn mỹ như bình thường rồi rời đi.
“Ha ha ha!” Trương Giai Thành thấy Bùi Nhĩ Phàm bị quay ngoắc, buồn cười đến bò cả ra trên sô pha, “Người anh em, cậu rất… rất không cho cô nàng mặt mũi! Cho dù cậu muốn nói, cũng nên tìm chỗ nào không có người ngoài rồi nói a! Cậu không thấy cô nàng vừa đứng lên liền nhịn đau, chỉ nói đau đầu với cậu sao?”
“Tại sao cậu còn ở chỗ này?” Bùi Nhĩ Phàm buồn bực nhìn Trương Giai Thành, ba bước gộp thành hai đi đến bàn làm việc của mình, ngồi xuống, “Nếu như không có cậu vướng bận, cô ấy cũng sẽ không tức giận!”
“Tớ đương nhiên là phải ở trong này rồi! Bởi vì công việc của chúng ta còn chưa có bàn xong a!” Trương Giai Thành nói rất chi là đương nhiên, nhưng vẫn cười khoa trương như trước, “Nơi này chính là nơi làm việc, nếu các cậu muốn nói chuyện yêu đương, xin mời đi chỗ khác. Nếu các cậu thật sự muốn ở nơi này diễn cảnh súng thật đạn thật, tớ cũng không ngại làm người xem miễn phí cho hai người!”
“Hừ!” Bùi Nhĩ Phàm không nói gì, chỉ là thản nhiên liếc mắt nhìn anh một cái, “Được rồi, nhanh làm xong việc của cậu rồi cút về lầu 17 cho tớ!”
————
Mất mặt! Lại không phải là mất mặt bình thường! Mà là mất mặt tới cực điểm! Bùi Nhĩ Phàm chết tiệt, cho dù muốn hỏi cũng nhìn xem trường hợp a! Không đúng, anh ta nên biết là mình đang cực lực che dấu chứ, anh ta thế nào lại còn hỏi thẳng ra như vậy? Người thông minh như vậy, làm sao có thể không biết mình không muốn nói? Anh ta… Anh ta hẳn là có ý muốn mình khó xử trước mặt Trương Giai Thành đây mà!
Y Thượng Tĩnh loạn xạ đem tấm vải nhét vào chỗ trống trong tủ treo quần áo, bật máy tính lên, lại xoay người lấy túi xách của mình ra, chuẩn bị lấy ra cái mini game do chính mình viết kia—— hung hăng đập ‘Bùi Nhĩ Phàm’ một chút! Nhưng là, tìm đi tìm lại trong túi mãi, vẫn không tìm được cái đĩa đó!
“Ấy? Tại sao lại không có a! Mình nhớ rõ ràng là ngày đó mình để ở trong túi mà!” Y Thượng Tĩnh đem tất cả đồ trong túi xách lôi hết ra, “Mấy ngày nay mình không có giặt qua túi, hẳn là vẫn còn đặt ở trong, sao lại không có? Chẳng lẽ là rơi mất? Không có khả năng a, vì sao những thứ khác đều không rơi, chỉ rơi cái đó? Đây cũng quá khéo đi!”
Được rồi, coi như