Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Lương Tiên Khó Cầu

Lương Tiên Khó Cầu

Tác giả: Nguyệt Lạc Tử San

Ngày cập nhật: 03:02 22/12/2015

Lượt xem: 1341281

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1281 lượt.

i: “Ta có ba điều kiện”.
Thiên đế nhíu mày, ngồi nguyên vị, “Nói”.
”Thứ nhất, ta hi vọng ngươi hủy bỏ nhân duyên thiên mệnh của ta và Viên Kỳ, đem tụ hồn đăng cho Viên Kì”.
”Có thể dùng tự hồn đăng để ngưng tụ tách tán..” Sắc mặt thiên đế trầm xuống, nhìn nàng một cái rồi do dự gật đầu: “Được, ta đồng ý, tiếp”.
”Thứ hai…” Thiên Âm tối sầm mặt, trong lòng đau nhức, cắn răng mới có thể kìm giữ lại: “Ban cho nhị hoàng tử tuyệt tâm thủy, ông phải cam đoan y uống”.
”Tuyệt tâm đoan tình, quên hết yêu thương, ngươi…” Thiên đế nhìn sắc mặt của nàng, gật đầu: “Cho dù ngươi không nói ta cũng sẽ làm vậy. Thứ ba là gì?”
”Thứ ba!” Thiên Âm gằn từng tiếng một: “Chỉ cần long tộc các người còn tồn tại một ngày, phải đảm bảo với ta, Thanh Vân trọn đời an khang!”






Sắc trời dần tối, Thiên Âm đi ra khỏi cửa thiên cung, tự nhiên không biết nên đi về đâu nữa.
Thiên cung, từng là nhà của nàng, giờ lại là nơi không dung được.
Sông Ngân Hà, nơi đó giờ bị yêu giới vây khốn, cũng không vào được.
Ngay cả nhân gian, ngoại trừ đời đời khổ kiếp, cũng không để lại chút gì ở đó.
Giờ nàng mới phát hiện, mình không có một nơi nào để đi. Tam giới to lớn là vậy, lại cô đơn đến mức không có một tấc vuông mà sống.
Cô bé vẫn quay lưng không quan tâm.
Thiên Âm vuốt ve cái đầu nhỏ, không kìm được muốn đùa bé: “Nếu thế, ta về đây”.
Thấy nàng phải đi, khuôn mặt nhỏ bé của Viêm Hoàng phút chốc thay đổi, bật người lại ôm chặt lấy tay nàng, bật khóc: “Không được đi, Âm Âm…. Âm Âm”.
Cô bé gấp đến mức, nước mắt từng hạt từng hạt rơi xuống, không giận dỗi gì nữa, ôm chặt lấy cổ nàng không buông.
”Muội không giận, không giận mà, Âm Âm… Âm Âm đừng đi”.
Thiên Âm đau lòng, khuôn mặt nhỏ bé giàn giụa nước mắt như đánh vào tim nàng, cũng không nỡ đùa bé nữa, nàng ngồi xuống lau nước mắt trên mặt Viêm Hoàng, “Được, tỷ không đi”.
Cô bé khóc rất lớn, nước mắt không kìm lại được, Thiên Âm phải vỗ về lưng, giúp bé dễ thở. Một lúc lâu sau cô bé mới ngừng khóc được, cọ cọ trong lòng nàng.
Thiên Âm ôm lấy bé, ngồi xuống một bên.
Viêm Hoàng còn nhỏ, hơn nữa Vũ tộc từ trước đến này khi chim non mới nở, nhìn thấy người nào đầu tiên, sẽ luôn ỷ lại người đó. Dù là phượng tộc vua của trăm loài, nàng cũng ỷ lại như thế.
Cô bé nức nở xong, đôi mắt ướt sũng khiến nàng lo lắng: “Sao lại cứ khóc như vậy, sau này phải làm sao”.
Cô bé lấy tay lau nước mắt, uất ức nhìn nàng: “Chỉ cần Âm Âm không bỏ Viêm Hoàng, Viêm Hoàng sẽ không khóc. Âm Âm… mãi mãi ở bên Viêm Hoàng được không?”
Trong lòng Âm Âm từng hồi nhức nhối, nàng xoa nhẹ đầu cô bé: “Ngốc, Viêm Hoàng đã trưởng thành rồi, sao Âm Âm có thể bên cạnh được”.
”Vì sao lớn lên lại không được?” Cô bé thắc mắc.
”Vì… Viêm Hoàng là công chúa phượng tộc, sau này phải nhận cả phượng tộc, sẽ có nhiều việc bận rộn. Chờ muội lớn lên, sẽ không cần tỷ nữa”. Vuốt mái tóc trên trán bé, nàng nhẹ nhàng nói: “Viêm Hoàng luôn là đứa bé ngoan mà”.
Viêm Hoàng ngẩng đầu nhìn Thiên Âm, câu hiểu câu không, nhưng câu khích lệ sau cùng bé hiểu.
”Muội ngoan”. Cô bé đưa đưa bàn tay nhỏ bé tranh công.
Thiên Âm cười càng thêm dịu dàng, nắm bàn tay nhỏ, gật đầu: “Đúng thế, Viêm Hoàng của chúng ta là ngoan nhất, cho dù… cho dù về sau Âm Âm không thể đến thăm muội… không thể cạnh bên muội”.
”Âm Âm, lại muốn đi sao?” Viêm Hoàng như hiểu ra vấn đề, đôi mắt lại ngập nước: “Đi đâu? Viêm Hoàng cũng đi cùng”.
Thiên Âm lắc đầu, “Nơi tỷ đến rất xa, Viêm Hoàng còn nhỏ quá, không thể đi sớm vậy được”.
”Thế… khi nào Âm Âm mới về?”
Thiên Âm trầm mặc, một lúc lại nói: “… Chờ khi Viêm Hoàng học được tất cả tiên pháp, có thể một mình đảm đương được, lúc đó…”. “Đến lúc đó cô bé sẽ không cần nàng nữa.
”Được, Viêm Hoàng sẽ cố gắng mà”.
”Về sau phải ngoan ngoãn nghe lời Phượng Minh tỷ tỷ nhé”.
”Được, nghe theo Âm Âm hết”.
”Còn nữa, phải chăm học, tu luyện cho tốt, ngủ cho tốt…”.
”Được”.
”Có chuyện gì có thể tìm Thanh Sơn ca ca và Lục Thủy tỷ tỷ nhé”.
”Được”.
”Buổi tối đi ngủ, phải nhớ đắp chăn”.
”Được”.
Nàng dặn dò hết tất cả mọi chuyện, nhưng sao nói bao nhiêu vẫn cứ thấy không đủ, thấy thiếu điều gì đó.Mãi đến khi từ trong lòng vang lên tiếng hít thở nhẹ nhàng, nàng mới biết Viêm Hoàng đã ngủ.
Vuốt ve khuôn mặt tròn đầy, nhìn thật kĩ, mấy tháng qua bé béo hơn một chút. Thiên Âm không kìm được khẽ cười, Phượng Minh là tỷ tỷ của cô bé, có nàng chăm sóc, mình còn lo lắng gì đây?
Có Phượng Minh bảo vệ, Diễn Kỳ quan tâm, Linh Nhạc thương yêu, tương lai cô bé chắc chắn sẽ là đứa trẻ hạnh phúc nhất tam giới, cho dù có…. thiếu nàng….
Thiên Khải thai.
Thiên Âm không nhớ nổi mình đã đến đây bao nhiêu lần, nhưng nàng có thể chắc chắn, lần này là lần cuối.
Nàng còn nhớ rõ, sư phụ, phụ quân lịch kiếp ở đây, khi đó bốn phía đều là chúng tiên nhân ngồi quanh, nàng cầm tay Bạch Vũ ca ca, ngồi ở nơi cao nhất nhìn. Bây giờ, ở đây yên tĩnh đến vậy, trừ nàng ra, không bóng người nào khác.
Giờ B