Nơi Nào Củi Gạo Không Vương Khói Bếp
Tác giả: Nhân Hải Trung
Ngày cập nhật: 03:12 22/12/2015
Lượt xem: 1341046
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1046 lượt.
Sở Thừa. Sở Thừa, tôi khẽ thở dài, liệu tôi có thể chia sẻ cho anh những nỗi buồn này không? Anh sẽ có phản ứng gì? Đến tận lúc này, chúng tôi vẫn chưa hề nhắc đến Mặc Nhiên. Nếu tôi mạo muội nhắc đến, anh sẽ có suy nghĩ gì? Ôi, tôi bèn ngồi dậy, bước ra hành lang đón gió biển người ta yêu nhau ai cũng ngọt ngào hạnh phúc, tại sao chỉ có tôi lúc nào cũng trăm mối tơ vò.
“Lưu Bạch, đừng suy nghĩ nhiều nữa. chuyện gì phải đến cứ để nó đến, điều mày có thể làm là đối mặt với chúng mà thôi.” May mà tôi còn có thể lựa chọn, tôi cười đau khổ, lựa chọn chấp nhận hoặc không chấp nhận, chỉ cần tôi cứng rắn, mọi việc đều có thể giải quyết thuận lợi, và thế là tôi nắm chặt tay, tự động viên mình trong bóng.
Màn kịch ở sân bay
Hai ngày sau tôi kết thúc chuyến du lịch quay trở về Thượng Hải, nơi tôi mới chia tay cách đây không lâu. Máy bay từ từ hạ cách xuống sân bay Quốc tế Phố Đông. Bầu trời Thượng Hải vẫn u ám như mọi khi nhưng tôi thấy vô cùng thân thiết.
“Chị Lưu Bạch, bọn em có bạn đến đón, chị có cần đưa về một đoạn không?”, Phi nhiệt tình mời tôi. Một tuần vừa qua bọn tôi đã thân nhau lắm rồi, đi du lịch mà được làm quen với hai người bạn tốt như thế này quả là một điều may mắn rồi.
“Không cần đâu, chị đi xe buýt sân bay là được rồi, đến ga tàu điện gầm về nhà chị rất tiện, hơn nữa hành lý chị không nhiều.” Nói xong, tôi mĩn cười vẫy tay chào họ. Hôm qua, tôi đã gọi điện thoại về nhà đề nghị mẹ chấm dứt mọi hành động thông báo với Mặc Nhiên, lần này chắc sẽ không có niềm vui “bất ngờ” chờ đợi tôi ở sân bay.
“Có thật không hả chị?” bọn họ vừa kéo hành lý vừa tỏ vẻ ngần ngừ. Đột nhiên, tay tôi nhẹ hẫng, hành lý trong tay bị ai giật lấy. Tôi giật mình vội quay đầu lại, đang định kêu lên thì thấy một gương mặt thân quen, eo tôi đã bị cánh tay còn lại của anh quàng sang, người tôi ngã vào vòng tay quen thuộc.
Đột nhiên tôi bị Sở Thừa kéo ra sau lưng. Đầu óc tôi choáng váng, tôi đưa tay bám chặt lưng anh, cảm thấy lưng anh cứng đờ. “Anh là ai?”, Sở Thừa gạt tay Mặc Nhiên ra vặn lại
“Tôi là bố của Mạt Lợi, bây giờ anh biết tôi là ai rồi chứ?”
Cuối cùng tôi đã bình tĩnh lại, tôi đẩy Sờ Thừa ra: “Anh để em nói”
Những con mắt từ mọi phía đỗ dồn về phía tôi, đầu tiên tôi nhìn về phía Phi và Triền đang mắt chữ A mồn chữ O
“Chị xin lỗi, liệu các bạn em đợi có sốt ruột không?”
“Vâng ạ, bọn em về trước đây. Giữ liên lạc chị nhé”
Tôi đưa mắt nhìn bọn họ bước đi xa dần, sau đó quay đầu về phía Sở Thừa trịnh trọng giới thiệu: “Đây là anh Mặc Nhiên, chồng cũ của em”.
Mặc Nhiên hít một hơi, đang định cất lời, tôi liền giơ tay lên ngăn anh ta lại: “Mặc Nhiên đây là bạn trai tôi, Sở Thừa. Tôi không biết tại sao anh lại xuất hiện ở đây nhưng anh đã đến rồi thì tôi cũng muốn nói rõ với anh. Tôi từ chối lời đề nghị lần trước của anh”.
Mặc Nhiên nhìn tôi im lặng, ánh mắt đang nhìn tôi từ từ chuyển sang bàn tay chúng tôi đang nắm chặt nhau, rồi anh ta cười gằn. “Đây chính là anh chàng mà người ta gọi là công tử, đúng không, Lưu Bạch’. Cô đừng tưởng rằng tôi không biết gì, lý do để cô từ chối, tôi đã nhìn quá rõ. Tôi không ngờ cô cũng là hạng đàn bà đó”.
Tôi muốn kiềm chế để mình không run rẩy nữa nhưng cơ thể hoàn toàn không nằm trong sự kiểm soát của tôi. Hóa ra, người khác đều nhìn tôi như vậy. Lòng tôi tràn ngập một nỗi buồn tê tái, muốn thanh minh nhưng đôi môi tê cứng, không nói được. Cũng chỉ là muốn ở bên người mình yêu, cũng chỉ là chạy theo tiếng gọi của trái tim nhưng trong mắt người khác, tôi là một người đàn bà biết rõ mình không đủ tư cách mà còn tham vọng hảo huyền, ấp ủ một mưu đồ khác, là người đáng phải gánh chịu sự nghi ngờ và nỗi nhục nhã này.
“Lưu Bạch, bọn mình về thôi”, Sở Thừa đưa tay khoác vai, đưa tôi ra phía cửa ngoài. Tôi bối rối không biết làm thế nào đành bước theo anh. Mặc Nhiên đứng nguyên tại chỗ, định nói thêm điều gì nhưng ngập ngừng, một lúc lại thôi, nhìn chúng tôi bước đi xa dần. Ra ngoài cửa kính sân bay, chúng tôi xuyên qua con đường tấp nập xe cộ, đi xuống bãi đỗ xe ngầm. Chúng tôi đều không nói câu nào mãi cho đến khi lên xe Sở Thừa. Giữa lúc im lặng, anh nổ máy, hơi mát dần lan tỏa ra theo tiếng máy nổ và tiếng ro ro của điều hòa. Tôi giữ nguyên tư thế lúc ngồi xuống, không hề nhúc nhích. Sự phẫn nộ trong lòng đã tan biến từ lâu, chỉ còn lại nỗi bàng hoàng hoãng sợ. Hóa ra khi mình coi trọng một người, cho dù trước sự im lặng của anh ấy, mình cũng phải suy tính hơn thiệt đến vậy.
“Lưu Bạch, đột nhiên anh lên tiếng”. Tôi cuối đầu thấy mười ngón tay của mình đan chặt vào nhau, các đốt nhợt nhạc. Anh đưa tay úp lên trên, ấm áp khô ráo. “Sao, em vẫn còn run à?”. Anh khẽ thở dài một tiếng, cánh tay còn lại quàng qua người tôi. Vòng tay của anh giống như một thế giới nhỏ khép kín, hương thơm nhẹ nhàng bao trùm lấy tôi.
Tôi vẫn không nói được gì, không biết phải trả lời như thế nào. Anh cúi mặt xuống nhìn vào mắt tôi: “Có phải em đang sợ không? Em sợ gì hả? Lưu Bạch em chưa