Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Lưu Bạch - Anh Yêu Em

Lưu Bạch - Anh Yêu Em

Tác giả: Nhân Hải Trung

Ngày cập nhật: 03:12 22/12/2015

Lượt xem: 1341073

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1073 lượt.

nước mắt của tôi? Tôi thẫn thờ đón lấy tờ giấy ăn. Cuối cùng , tôi đã nhìn ra bóng mình trong kính xe.Cô gái nước mắt giàn giụa, trắng bệch như xác chết kia là tôi ư?
Cho cho xe dừng lại bên vệ đường rồi đặt cả hộp giấy ăn xuống trước mặt tôi:”Muốn khóc em cứ khóc cho thoải mái Lưu Bạch ạ”.
Không ngờ tôi lại khóc như mưa trước mặt người đàn ông này. Thấy cũng kỳ quặc, tôi vội lau hết nước mắt, chưa bao giờ tôi rơi vào hoàn cảnh tồi tệ như thế này.
“Xin lỗi, anh đưa em về nhà đi.”
Cho không trả lời, im lặng nhìn tôi. Đêm đã khuya rồi, bốn bề tĩnh lặng, đôi mắt đàn ông của Cho sáng ngời trong đêm. Tuy nhiên, một cảm giác bất an bao trùm lấy tôi, tôi khẽ dịch người:”Anh Viên, anh…”.
“Sao lại thay đổi? Trước đây, em đều gọi anh là Cho mà.”
“Đó là do em không biết anh họ gì, bây giờ đã muộn lắm rồi, anh có thể…”
“Không được”, Cho ngắt lời tôi, giọng rất dứt khoát. Tôi trợn tròn mắt, nói:’’Anh đã nói là hôm nay anh muốn lái xe đưa em đi dạo, ngắm cảnh đêm, nói chuyện về một ngày tuyệt vời như ngày hôm nay. Khó khăn lắm mới đưa được em lên xe, làm sao anh có thể bỏ cuộc giữa chừng được”.
“Nhưng, nhưng…”, tôi hơi lắp bắp. Không hiểu tại sao, sau khi xảy ra nhiều chuyện như vậy nhưng đứng trước người đàn ông này, bản lĩnh kiềm chế bản thân mà tôi vốn rất tự hào bắt đầu mất tác dụng.
“Không phải em định qua cầu rút ván đó chứ, chỉ riêng việc anh cứu em thoát khỏi bàn tay của Sở công tử là em cũng phải cảm ơn anh rồi.” Bất ngờ Cho đưa tay ra, túm chặt cổ tay tôi, tay còn lại bật đèn xe. Dưới ánh đèn, cổ tay tôi đỏ rực. Cho bắt đầu lim dim mắt, trông rất nguy hiểm:”Như thế này em còn muốn anh đưa em về nhà nữa không?Có lẽ lúc này, Sở công tử vẫn đang đứng dưới sân nhà em, đợi em tự chui vào lưới đó”.
Lòng bàn tay Cho nóng bừng như bị sắt nung nóng, tôi cố gắng rụt tay lại, giấu vào tay áo.
Cho rút tay lại, đánh lái:” Đi, anh đưa em đến một nơi”.
“Đi đâu?” Nghĩ đến việc Sở Thừa có thể vẫn đang lẻ loi đững ở chỗ cũ, tôi chỉ muốn bất chấp mọi nguy hiểm, nhảy xuống xe, lao thẳng về nhà. Nhưng quay về rồi thì sao? Tôi và anh hoàn toàn là nút thắt chết, cố gắng thế nào cũng không thể gỡ ra. Sống mũi như bị ai đấm một quả, đau tê tái, tôi đành gắng sức mở to mắt để nước mắt nằm yên tại chỗ, quay đầu nhìn màn đêm ngoài cửa xe.
Xe lao như bay, vượt qua đường ngầm, đến thẳng Phố Đông, xe quay đâu, từ đại lộ rộng thênh thang rẽ vào con đường của khu nhà riêng với hai hàng cây rợp mát trồng ở ven đường. Từ xa, bảo vệ đã cúi người chào, tôi chợt bừng tỉnh, quay sang hỏi:”Cho, anh định đưa em đi đâu đấy?
Cho cười:” Lưu Bạch, em đang nghĩ gì vậy? Đừng nhìn anh bằng ánh mắt đáng thương như vậy, mặc dù hôm nay không phải là ngày trăng tròn nhưng anh cũng không dám chắc là mình có thể làm chủ bản thân trước ánh mắt đó của em đâu”.
“Anh đừng đùa nữa!” Tôi chỉ muốn hét lên, anh chàng này nguy hiểm biết bao, làm sao tôi lại ngu xuẩn đến mức đi riêng với anh ta như thế này.
“ Suỵt…”Cho nghiêng đầu nhìn tôi, ánh mắt cười cười, tiếc rằng hiện giờ tôi hoàn toàn không có tâm trạng nào để thưởng thức vẻ đẹp đó. “Lưu Bạch, em đừng suy nghĩ linh tinh nữa, anh sẽ rất kiên nhẫn trong việc theo đuổi em. Bọn mình đến nơi rồi, em xuống xe đi.”
Dù thế nào cũng phải xuống xe trước rồi tính sau. Tôi đẩy cửa xe nhưng cũng giống lần trước, cửa không nhúc nhích. Cho xuống xe vòng sang cửa bên mở cho tôi, cúi mình lịch lãm:”Sao lại có thể để phụ nữ mở cửa chứ?”.






Lần đầu gặp Dương Quý Phi
Xuống xe tôi mới phát hiện ra đây là khu nhà ở cao cấp, mấy tòa nhà mọc lên cao vút giữa thảm cỏ xanh rộng lớn, góc phải có một hoa viên kiểu Trung Quốc, cửa ra vào hình khum liền với hàng rào mọc đầy hoa tường vy. Nhìn vào bên trong, hành lang tĩnh mịch, ánh đèn dịu mắt, dường như sâu bên trong có cái hồ nhỏ, mặt nước lấp lánh. Đám người giàu có này! Tôi nghiến răng, không biết mảnh đất Thượng Hải này còn bao nhiêu người ngay cả chỗ chen chân cũng chẳng có nữa?
“Đi thôi, anh đưa em đi dạo cho khuây khỏa.”Cho vào trước, tôi ngần ngừ đứng yên một chỗ không nhúc nhích “Lưu Bạch, em sợ anh ăn thịt em à? Sao mà nhát gan thế”.
Chơi trò kích tướng à? Không ăn thua, tôi đâu phải cô thiếu nữ ngây thơ.
Cho dừng chân, nhìn đồng hồ:”Mau lên Lưu Bạch, sắp đến giờ rồi, nếu để lỡ cái này, chắc chắn em sẽ hối hận đấy”.
Cho kéo tôi đi qua cầu rồi lên sân khấu, chớp chớp mắt nói với tôi đang đứng như trời trồng ở dưới:”Lưu Bạch, để em có thể mỉm cười, hôm nay anh cũng thử liều một phen”.
Tiếng nhạc trầm bổng cất lên. Cho đứng trên sân khấu khẽ hát:”
Không cần bàn tay nhỏ nhắn ngọc ngà của nàng nâng mâm đầy, chỉ mong được nâng chum rượu nhỏ mặt đối mặt. Ta và nàng cùng nâng chén, mắt trao mắt, khẽ hát đôi câu, chỉ vài ba chén, nhẹ nhàng thanh tao.
Trời ạ! Đầu tôi trống rỗng, không ngờ người đàn ông đang đứng trên sân khấu kia lại hát được như vậy. Vẫn biết là lời hát hơi có vấn đề nhưng lúc này, tôi chỉ có thể phản ứng như vậy.
Tôi bất ngờ