Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ly Hôn 365 Lần

Ly Hôn 365 Lần

Tác giả: Lưỡng Khỏa Tâm Đích Bách Thảo Đường

Ngày cập nhật: 03:32 22/12/2015

Lượt xem: 1341432

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1432 lượt.

ôn khiến anh ta không dám khinh thường.
Thực ra Khúc Phương là người xa lạ với rượu nhưng do tối nào cũng đến đây, tiếp xúc với anh ta, lại thấy cách anh ta pha rượu dần thành quen.
Cô thấy cuộc sống trở nên tiêu cực, tâm trí mơ màng. Cảm thấy mình mất đi hi vọng cuối cùng, ngày nào cũng lặp đi lặp lại, cô thật sự không biết giờ đây mình nên làm gì.
Nếu là trước kia, cô không dám tưởng tượng mình trở thành một người phụ nữ say xỉn. Nhưng hôm nay ngày này qua ngày khác uống rượu, say đến nỗi có hôm ngã lăn ven đường. Đến ngày thứ hai lại thấy mình vẫn nằm trên giường, Cô vừa thấy may mắn vừa thấy tuyệt vọng, không biết cuộc sống như vậy đến bao giờ mới kết thúc.
Cho đến một ngày, Khúc Phương uống chưa say, đầu óc còn tỉnh táo, gục đầu trên quầy bar, quan sát mọi người xung quanh. Đúng lúc này có một thanh niên bước đến nói với bartender: “ Cho tôi một ly Huyết tinh mã lệ”. Anh chàng pha rượu pha loại ngon nhất, màu đỏ tươi, dưới ánh đèn trông rất hấp dẫn. Người thanh niên đẩy ly rượu đến trước mặt Khúc Phương. Khúc Phương kinh ngạc, cô đến đây nhiều lần nhưng đây là lần đầu tiên có người mời cô uống rượu
……
1. 365 lần trong “ Ly hôn 365 lần” thực ra là một khái niệm. Không phải lặp đi lặp lại 365 lần. Tác giả nghĩ rằng nữ chính sẽ có ngày gặp được tình yêu đích thực, sẽ quay lại với thực tại.
2. Đối với nữ chính, trí nhớ của cô vẫn tồn tại cho dù cuộc sống tái diễn nhiều lần. Sẽ thay đổi trừ khi chính nữ chính muốn nó thay đổi.






Đẳng cấp
Hàng ngày người đàn ông đó đều cùng cô uống rượu.
Con người gặp gỡ nhau là do duyên phận. Đôi khi gặp nhau không nhất thiết phải mở lời nói chuyện, dù sao chỉ là cuộc gặp thoáng qua. Cùng lắm thì mỉm cười với nhau một cái thế là xong. Ở thành phố này, việc bắt chuyện gái đẹp là chuyện khó nhưng càng thờ ơ thì càng hay gặp được những người như thế. Để một người không quen biết mở miệng nói chuyện với mình không phải dễ. Tưởng chừng đơn giản nhưng con người khi đã trưởng thành không giống như đứa trẻ hồn nhiên dễ dàng tiếp nhận mối quan hệ mới. Trải qua hơn hai mươi năm đầu kề tay ấp bên người mình thương yêu còn không tránh được sự phản bội, huống hồ đối với người xa lạ.
Cho nên, khi Chân Vượng nhìn thấy người phụ nữ bên cạnh, anh không có ý định lại gần. Người phụ nữ này có phong cách ăn mặc hợp thời trang, uống rượu một cách cố chấp, tâm trạng hoang mang rối loạn thể hiện hết trên mặt. Căn bản cô không hợp với khung cảnh nơi đây.
Khúc Phương cũng không để tâm đến anh, cô tới chỉ để uống rượu, không để ý đến việc ngày nào cũng tới quán để giết thời gian. Cô không hề giống loại gái xinh đẹp đến quán bar để ve vãn đàn ông. Chẳng qua là ngày qua ngày đến giải sầu mà thôi. Cô không phải kiểu người thông minh nổi trội, cách nói chuyện lại quá thong thả, chậm chạp. Bù lại, do làm việc nhà nhiều nên tay chân lanh lẹn, nấu nướng ngon và thích tìm tòi học hỏi những món ăn mới lạ. Với sở trường như thế đặt trên một phụ nữ bình thường như cô lại phát huy tác dụng.
Đây không phải nguyên nhân để Chân Vượng đến quán bar. Anh và A Húc vốn là bằng hữu, thỉnh thoảng anh tới đây để thư giãn. Vốn là người thừa kế duy nhất của gia tộc nên tuổi còn trẻ không thể không gánh vác, thương trường đã luyện cho anh tính cách lãnh khốc vô tình. Với lại, là con cháu của một gia tộc lớn, nếu không đủ mạnh mẽ, đừng nói đến việc đấu đá với đối thủ bên ngoài thì ngay chính những người thân thích trong dòng họ cũng có thể đối xử tàn bạo với nhau.
Từ trước đến nay, anh luôn giữ vẻ thờ ơ như quân bài hai mặt, mỹ nhân có dâng đến tận cửa thì nét mặt cũng không hề lộ cảm xúc. Không ai biết rằng mỹ nhân đó là do sự sắp đặt của một bề trên vốn ham muốn quyền lực.
Lần duy nhất anh dính dáng đến chuyện yêu đương là khi đang học đại học. Buồn cười là mãi sau này anh mới phát hiện ra sự sắp đặt này. Mối tình đầu ngây ngô của anh đã bị lợi dụng, đúng là không có gì là không thể.
Chân Vượng ít khi cười. Vô số lần dùng thủ đoạn để xử lý đối thủ, không phải ai cũng có thể đối phó với thực lực của người thanh niên này. Không biết từ bao giờ xuất hiện rất nhiều tin đồn về anh là một kẻ thâm hiểm độc ác. Thật ra anh chỉ là thanh niên 25 tuổi, mới bước qua cổng trường không được bao lâu. Cả khuôn mặt toát lên vẻ đẹp trai, lạnh lùng, thoạt nhìn có chút uy nghiêm, thuần thục.
Khúc Phương đón lấy ly rượu uống một ngụm, quay đầu hỏi Chân Vượng: “ Tên anh là gì?”. Ai thường xuyên đến quán bar hẳn nhiên biết một điều, nơi ăn chơi cũng có quy củ riêng, không ai hỏi đối phương nhà ở đâu, tên là gì. Thích thì tụ tập, thậm chí lên giường với nhau cũng không nhất thiết phải biết tên họ. Như vậy lần sau gặp lại không cảm thấy lúng túng.
“ Chân Vượng”. Anh không phải cao thủ trong lĩnh vực này nên thật thà nói ra tên mình.
“ Chân Vượng?”. Khúc Phương nghe cái tên thấy buồn cười. Cái tên rất hay. Chắc lúc sinh ra, bố mẹ anh ta rất hi vọng vào con mình.
Sau đó hai người im lặng, không ai nói với ai câu gì.


pacman, rainbows, and roller s