Tác giả: Lưỡng Khỏa Tâm Đích Bách Thảo Đường
Ngày cập nhật: 03:32 22/12/2015
Lượt xem: 1341477
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1477 lượt.
đối sớm nên không có mấy người. Khúc Phương lần lượt nhìn ngắm. Có vài tảng đá phía trên lấp lánh ánh vàng, trông có vẻ giống những viên đá mở đầu cho thời kỳ đế vương. Cô lựa chọn ba viên tương đối rồi ra giá, nếu lần này không mua được thì ngày mai sẽ quay trở lại. Chủ quán thấy cô vung tiền có vẻ phung phí, thiếu một ít nữa là đủ 100 vạn để mua ba tảng đá, nhìn cô hoàn toàn giống người bình thường, vị khách này xem ra không hiểu biết gì về ngọc thạch, biểu hiện không khác gì coi tiền như rác, hoặc giống kẻ muốn phát tài đến phát điên.
Quả nhiên khi mở hai khối đá đó ra, ngay cả thủy tinh cũng không có chứ đừng nói đến ngọc thạch. Thấy có mở đá, nhiều người nhanh chóng chạy tới xem. Chủ quán nhìn Khúc Phương đứng trước hai khối đá cái gì cũng không có liền hỏi:
“ Cô có muốn mở tiếp hay không?”
“ Chị Khúc, ở đây có chuyển khoản mà”
Khúc Phương suy nghĩ rồi hỏi: “ Có yêu cầu gì không?”
Lúc này, viên quản lý đã không thể ngồi yên, vội vàng đẩy chàng trai ra, ưỡn ngực cười:
“ Quý khách là khách hàng lớn, chỉ có quý khách mới có quyền yêu cầu chúng tôi”. Sau đó xoay người quát anh chàng kia một tiếng:
“ Mang toàn bộ số tiền này đi kiểm tra rồi nhập vào tài khoản”. Chàng trai gật đầu lia lịa, cúi người định mang túi tiền cất đi nhưng bắp tay bắp chân của một anh chàng mới lớn cho dù có dùng sức thì thiếu chút nữa cũng bị túi tiền kéo lại, nửa cơ thể cơ hồ như muốn chui luôn vào đó.
“ Chị Khúc, khí lực của chị ghê gớm thật”. Anh chàng vừa ngượng ngùng vừa có ý hâm mộ gãi đầu nói. Thực ra hôn nhân đã khiến cô phát ra loại năng lượng như vậy. Trước khi kết hôn, Khúc Phương là một cô gái nhỏ bé, nũng nịu, không biết động tay vào việc nặng. Nhưng sau khi kết hôn, công việc của Chu Thần bề bộn, mọi việc lớn nhỏ trong nhà đều do cô làm hết như mua đồ đạc thế nào, bố trí ra sao, tổng vệ sinh hộc tủ, gầm giường, chuyển chỗ này chỗ kia đều do cô xử lý. Cô cũng thường xuyên cùng mẹ và em chồng đi mua sắm. Trong khi bọn họ vui vẻ đi dạo, thích thứ gì thì mua thứ nấy, sau đó ném hết cho Khúc Phương cầm. Khúc Phương xách một đống đồ lớn đi theo đằng sau trông không khác gì người giúp việc. Lâu ngày, khí lực từ những lần như thế mà ra. Đến mức mẹ chồng luôn miệng nói cô là kẻ đầu óc không linh hoạt, được mỗi cái là có sức khỏe kéo lại.
Khúc Phương cười cười, quên luôn những chuyện đã qua, nhấc túi tiền để cho chàng trai dẫn đường. Anh ta gọi vài đồng nghiệp đến kiểm tiền, còn mình thì chuyên tâm phục vụ khách hàng lớn, nắm rõ nhu cầu của họ.
“ Chị Khúc, trước kia chị đã từng mua cổ phiếu chưa?”. Anh ta nhìn Khúc Phương có dáng điệu của một người bình thường, nhịn không được liền hỏi.
“ Tôi chỉ xem qua sách vở”. Khúc Phương lắc đầu.
“Chị Khúc, trước tiên phải nói một câu thế này, thị trường cổ phiếu vốn rất nguy hiểm, đầu tư phải hết sức cẩn thận. Chị có muốn giao dịch thử trên phần mềm giao dịch cổ phiếu ảo không?”
Anh ta nhìn vị khách này có vẻ là người tốt lại giàu có nên muốn nhắc nhở.
“ Tôi đến đây để làm theo”. Khúc Phương kiên quyết cự tuyệt. Anh ta nghe không hiểu ý cô nhưng vị khách này thật sự muốn mua cổ phiếu đây. Anh ta nhìn thoáng sang bên cạnh, đồng nghiệp đang đếm đống tiền chất cao như núi, liếm liếm miệng nói: “Chị Khúc, hay là tôi đề nghị chị mua thử cố phiếu ngân hàng hoa thương, đây là cố phiếu blue- chip, ít biến động, kết quả kinh doanh tốt.
Khúc Phương suy nghĩ, cô chỉ có một ngày, đầu tư cổ phiếu blue chip thì không có ý nghĩa. Cô nhìn màn hình giao dịch, có một cổ phiếu đang giảm mạnh, đó là cổ phiếu của công ty xây dựng công nghiệp.
“Mua cổ phiếu này đi” Khúc Phương chỉ vào màn hình.
Anh chàng thấy vậy liền sốt ruột, chân thành khuyên nhủ: “Chị Khúc, cổ phiều này không ổn định, công ty này gần đây vừa mua lại một công ty khác, tin tức không tốt, mua vào là quá phiêu lưu; chị chọn mã khác đi”
“ Không sao, mua mã này đi, anh chỉ tôi cách nhập lệnh là được.”. Khúc Phương ngồi xuống máy tính trước mặt, không chút áp lực, đối với cô mà nói, giao dịch thực và giao dịch trên phần mềm ảo không có gì khác nhau.
Gặp khách hàng giàu có lại quyết tâm, anh chàng không cách nào khuyên được, thầm nghĩ vậy cũng tốt, khách hàng sẽ sớm biết tầm quan trọng của mình, lại càng tin tưởng hơn, khách hàng càng giao dịch nhiều, phí môi giới kiếm được sẽ không phải ít.
Vì vậy, anh ta không nói thêm mà nhiệt tình hướng dẫn Khúc Phương các bước thao tác. Cô chăm chú, cẩn thận lắng nghe, có vẻ đơn giản đây. Trong sàn giao dịch có muôn hình muôn vẻ các kiểu người, có đại gia mang cả hộp cơm đến ăn.
“ Với số tiền của tôi, có thể mua được bao nhiêu cổ phiếu?” Khúc Phương hỏi.
Anh ta nhìn đồng nghiệp vừa kiểm kê xong, 800 vạn cả thảy, rất nhanh liền nhẩm tính: “ Có thể mua được ít nhất 30 vạn cổ phiếu”
Khúc Phương liền nhập số lượng cổ phiểu là 30 vạn, sau đó nhẹ nhàng nhấn nút đặt lệnh mua.
. Anh chàng không khỏi kinh hãi, cằm như muốn rớt ra. Không thể nào, anh ta không phải bị hoa mắt chứ, giờ phút này không còn muốn kiếm tiền nữa, thậm chí có ý nghĩ muốn c