Tác giả: Lưỡng Khỏa Tâm Đích Bách Thảo Đường
Ngày cập nhật: 03:32 22/12/2015
Lượt xem: 1341491
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1491 lượt.
điểm ban đầu.
Khúc Phương miễn cưỡng nhấn phím nghe, quả nhiên đầu kia điện thoại vang lên thanh âm thật ôn nhu của Chu Thần, có chút cảm giác liên miên cằn nhằn, lúc đàn ông khiêm tốn sẽ đối xử tốt với vợ hơn một chút, tỷ như lúc tặng cho gái nhẫn kim cương còn có thể nhớ kỹ đem nhẫn bạc được tặng kèm khi mua nhẫn kim cương về cho vợ.
“Tôi hôm nay có việc, ngày mai rồi nói.” Khúc Phương kiên nhẫn chờ Chu Thần nói xong, đáp lại.
Cô cúp điện thoại, chậm rãi tắm rửa một lúc, chỉ là mỗi ngày lúc vào buồng vệ sinh đều phải chú ý một chút, chân không cần đạp trúng vũng nước kia, tránh cho ngã sấp xuống.
Mặc bộ đồ trắng rất bình thường của bản thân đứng trước gương, rất kỳ quái, cũng là áo quần như trước, Khúc Phương đột nhiên cảm giác hiện tại mặc đẹp hơn trước đây, nói không ra khác nhau chỗ nào, chỉ là cảm nhận không giống trước.
Ngực của cô rất lớn , trước kia cứ che lại, lúc đi đường có cảm giác đẫy đà, nhưng hiện tại cô dường như tự tin hơn, đứng trước gương,cảm giác dường như trẻ hơn rất nhiều, Khúc Phương thích bản thân như bây giờ.
Hôm nay cô không tính đến chỗ giao dịch chứng khoán, lúc mới đầu cô thấy đi đến chỗ bán đồ cổ chơi vui, sau này mỗi buổi sáng vì tài chính mà đi đến đó, không có lúc nào dừng lại, giống như cho dù là luân hồi cô cũng không có thời gian, hôm nay cô định cho bản thân giải phóng một ngày.
Cô từ tốn đi dạo, bất quá vẫn theo thói quen, vẫn đi đến quầy hàng bát phía trước Kim Long Văn, hôm nay cô tới chậm một chút, lúc này vừa vặn có thể gặp gỡ Chân Vượng.
Lúc này anh đang cầm bát do dự, Khúc Phương không giống như lần đầu tiên vội vàng khuyên, ở bên cạnh kiên nhẫn chờ, không có mở miệng nói chuyện, đợi cho Chân Vượng đã buông bát muốn đi, cô cũng chuẩn bị đi, lúc đi ngang qua người, cô vẫn là nhịn không được nhẹ giọng nói: “Cho cô ấy ( tiếng trung phát âm chữ cô ấy, anh ấy, nó đều giống nhau )một cơ hội đi, có lẽ là đáng giá .”
Khúc Phương không biết là đang nói cô hay nói cái bát, cô nói xong không đợi Chân Vượng quyết định, cũng bước chân rời đi.
Chân Vượng thấy kỳ quái, liền nhìn thấy một bóng dáng có chút quen thuộc, trong tay anh còn cầm bát, chủ quán có chút không kiên nhẫn , hỏi: “Năm vạn nhất giá, anh có mua không, không mua còn có người khác chờ mua kìa.”
“Thành giao.” Một câu nói cho nó thêm một cơ hội đó, không hiểu sao làm lòng anh chợt rung động, làm cho anh bỗng nhiên thay đổi quyết định mua thứ đồ nhìn qua không tốt mấy này.
Chân Vượng cũng mang tiền mặt, trong ví của anh có rất nhiều tiền, đều đưa cho ông chủ quán.
Mua được bát, anh vội vàng đi đến tiệm lớn nhất trên phố đồ cổ.
…
“Thật sự?” Chân Vượng không biết nên nói gì, cô gái mới nãy nhất định biết rõ hàng, nhưng vì sao cô không mua, anh rõ ràng đã định thôi rồi, như vậy cô có thể mua được.
“Tiên sinh, ngươi định bán sao?” người kiểm hàng hỏi một câu.
Chân Vượng lắc lắc đầu, anh lấy lại bát, dạo quanh Lưu gia viên, có chút hưng phấn, anh cũng không biết chính mình muốn tìm cái gì, tựa hồ là vì muốn tìm cô gái mới nãy, nhưng tìm cả buổi không gặp, đành phải đi qua chỗ ngọc thạch, mục đích chủ yếu của anh hôm nay là đến xem có chỗ ngọc thạch nào tốt không.
Kết quả vừa mới đi qua, liền thấy cô gái kia đứng ở nơi đó, tuy rằng vừa rồi anh không có thật sự nhìn cô, nhưng anh chắc chắn chính là cô gái kia. Bên cạnh cô có người đang cắt một tảng đá rất lớn, ánh mặt trời chiếu xuống, lộ ra một màu xanh thẫm.
Trừ Chân Vượng còn có mọi người vây quanh, cách đó không xa, còn có một âm thanh nũng nịu : “Thần Thần, em muốn một miếng phỉ thúy, nghe nói mang phỉ thúy rất tốt với cục cưng.”
Chu Thần đáp có lệ, ánh mắt lại nhìn về phía trước cách đó không xa, không sai, người kia là Khúc Phương, cô cư nhiên mua được một viên đế vương lục, không biết cô mò đâu ra tiêng vốn, hiện tại mọi người ra giá sắp đạt đến mười triệu ! Kia là vợ của hắn, tiền kia của cô cũng là tiền của hắn, kế hoạch ly hôn phải lui lại nữa.
Chính là trước mắt hắn còn phải trấn an Molly, nghĩ nghĩ, hắn lấy cớ công ty có việc đi gọi điện thoại.
“Mẹ, mẹ về nhà rồi à? Vừa mới về a? mẹ lập tức mua vé máy bay tới đây đi, có việc gấp, mẹ đến rồi con nói mẹ nghe.” Chu Thần nghĩ chính mình thoát không được việc, chỉ đành để mẹ trở về gấp, Khúc Phương rất nghe lời mẹ nói .
Mẹ chồng
Bà Chu rất yêu con mình, con là sự kiêu ngạo của bà, công tác ở thành phố lớn, mua xe mua phòng, lại hiếu thuận với bà.
Điều không vừa lòng duy nhất là nó cưới đứa con dâu mà bà không ưng ý. Vốn là có một người bạn bà quen giới thiệu một cô gái cho con bà, điều kiện gia đình rất được, cha là trưởng phòng tuyên truyền của thị ủy, mẹ là trưởng bộ giáo dục, cô gái nhỏ ăn nói ngọt ngào, xinh đẹp động lòng người.
Khi bà nghe được con về nhà, cố ý hẹn con gái người ta tới nhà chơi, không ngờ tới cô gái với cặp mắt trông đợi kia cũng theo con trai về nhà, kết quả việc tốt tự nhiên bị phá.
Khúc Phương không biết cách nói chuyện lắm, miệng không ngọt, h