Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ly Hôn 365 Lần

Ly Hôn 365 Lần

Tác giả: Lưỡng Khỏa Tâm Đích Bách Thảo Đường

Ngày cập nhật: 03:32 22/12/2015

Lượt xem: 1341461

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1461 lượt.

n với bề ngoài của mình, dù cô không phải là người phụ nữ đẹp nhất nhưng lại là duy nhất. Cô có thể nắm chắc lực quyến rũ trong nụ cười, tuy rằng chưa phải hoàn mỹ, nhưng đã có mị lực độc đáo riêng biệt.
Đến kinh đô hội sở, mập mạp giới thiệu Khúc Phương. Người phụ nữ tôn trọng chính bản thân mình thì cũng sẽ nhận được sự tôn trọng của người khác, nhìn sự khách khí giữa mập mạp và Khúc Phương cùng sự tôn trọng được thể hiện rõ ràng của mập mạp, lần này không ai hiểu nhầm quan hệ giữa họ nữa.
Khúc Phương nói chuyện lễ độ, đa số người ở đây Khúc Phương đều quen mặt, dễ dàng nói chuyện.
“Lý Tiên Vân tiên sinh, xin chào.” Khúc Phương quan sát người đàn ông tóc bên mái đã có chút bạc này một lúc, thoạt nhìn rất nho nhã, ở trong một đám thương nhân lại có vẻ nổi bật hẳn.
Nhìn không ra hắn là kiểu đàn ông bỏ rơi vợ mình, hắn rất giống hình tượng người cha trong cảm nhận của cô, nho nhã thân thiết, cho dù năm tháng vô tình, nhưng còn có thể nhìn thấy nét anh tuấn thời trẻ trên khuôn mặt tang thương của hắn, còn đọng lại là mị lực độc đáo của người đàn ông từng trải.
Con gái yêu thương cha mình, đó là thiên tính, bởi vì từ nhỏ đến lớn cha là người đàn ông đầu tiên mà họ nhận thức, bảo vệ họ.
Ấn tượng của Khúc Phương về cha rất mơ hồ, thậm chí không có ấn tượng, nhưng khi người khác cười nhạo cô không có cha, cô đã tự vẽ lên hình tượng của cha mình, càng về sau, hình tượng trong lòng cô có lẽ cũng giống như hình ảnh của Lý tiên sinh bây giờ, nhìn qua lần đầu thì thấy là người rất thật thà, nhưng cũng rất có cảm giác an toàn.
Không nói mà chỉ hơi mỉm cười, dường như tính cách của Lý tiên sinh cùng Lý phu nhân nói như nhả đạn hoàn toàn khác nhau, hắn nói chuyện tao nhã, thong thả nhấn giọng, luôn nói vào trọng tâm, làm người nghe có cảm giác như tắm gió xuân vậy.
“Lý tiên sinh không chỉ có sự nghiệp thành công còn bác học đa tài, Lý phu nhân nhất định là người rất tuyệt vời, từ xưa trai tài thường sánh cùng gái sắc.” Khúc Phương thử khích lệ một chút.
Khúc Phương là phụ nữ, khen vợ người ta, kết thân với vợ người ta cũng là cách làm quen thông thường, cũng không quá đột ngột.
Lý tiên sinh dường như bởi vì lời của Khúc Phương mà trong nháy mắt dừng lại, giống như nhớ đến chuyện gì đó, nếu không phải Khúc Phương quan sát kỹ, có lẽ cũng không thể phát hiện một chút mất tự nhiên của hắn.
“Khúc tiểu thư quá khen.” Hắn nói một câu qua chuyện, cũng không muốn nói thêm về vợ mình.
Khúc Phương cũng thức thời không nói tiếp, lại có chút không yên lòng . Cô bỗng nhiên nhớ đến Chu Thần nói về mình ra sao trước mặt người khác : người thô thiển? đàn bà thiếu kiến thức? Không hiểu tình thú? Chỉ biết tiêu tiền?
Vào lúc này cô cảm thấy ít nhất ở điểm đó Lý tiên sinh còn tốt hơn chồng mình nhiều lắm, hắn không bình phẩm về Lý phu nhân, vẻ mặt của hắn cũng không có vẻ chán ghét.
Có đôi khi chỉ một vài biểu cảm của người yêu cũng có thể giết chết bạn, phải đi đến bước đường ly hôn, Khúc Phương cũng luôn nghĩ lại xem bản thân đã làm sai cái gì, cô vẫn nghĩ rằng cô là một cô gái tốt.
Khi đó cô không đi quán bar, không đi sàn, không hút thuốc lá, không uống rượu, cũng không có quan hệ mờ ám với người đàn ông khác. Cô nấu ăn ngon, chăm chỉ, thêu may cũng đẹp, hiếu kính với người lớn. Cô chưa từng mua hàng đắt tiền, cô cố gắng làm việc, không đến muộn, không về sớm. Cô thích sắp xếp nhà cửa, làm cho nhà mình xinh đẹp và thoải mái hơn, cô thích nấu một bàn đồ ăn thật ngon, nhìn chồng mình ăn vui vẻ. Cô thích dạo quanh các tiệm giảm giá, mua vài thứ hàng sale, một bên trách móc tất chân chồng quá thối, một bên cam tâm tình nguyện tự mình giặt.
Một cô gái như cô, mỗi người đều nói là cô gái tốt, cô từng nghĩ cô và Chu Thần yêu nhau , hôn nhân của bọn họ sẽ tiếp tục mãi cho đến khi một trong hai mất đi, bây giờ xem ra ý nghĩ đó của cô quá ngây thơ rồi.
Thế giới này không có quy định cô gái tốt nhất định sẽ hạnh phúc, cũng không có quy định cô gái hư vào buổi tối 12 điểm còn không trở về nhà, mỗi ngày ăn chơi ở sàn nhảy sẽ không hạnh phúc.
Cả cuộc đời dài như thế lại chỉ dùng để yêu một tên cặn bã. Có người may mắn hơn một chút thì nhận ra sớm, có người ngu ngốc một chút, có lẽ kính dâng cả đời mới phát hiện.
Lúc Khúc Phương chưa nhìn thấy Molly đã rất tò mò người khiến cho chồng mình cam nguyện vứt bỏ cuộc hôn nhân năm năm trời là người phụ nữ như thế nào ?
Cô cảm thấy người đàn bà kia nhất định là người hư hỏng, đê tiện, mặt dày mày dạn, không biết xấu hổ, phá vỡ hạnh phúc nhà người ta. Nhưng lúc Khúc Phương gặp Molly, cô lại rất khổ sở, cô phát hiện người đàn bà không biết xấu hổ ấy lại trẻ tuổi như vậy, xinh đẹp như vậy, giàu có như vậy, cô đâm ra tự ti, tuyệt vọng, thậm chí kém cỏi mà nghĩ rằng nếu mình là Chu Thần chắc mình cũng sẽ chọn cô gái đó.
Nhưng đã trải qua lâu như vậy, nhìn thấy Lý phu nhân, Khúc Phương thật sự cảm thấy bà rất tao nhã, tính cách sảng khoái, nói chuyện cũng rất thú vị, người phụ nữ như vậy nhưng chồng vẫn muốn ly hôn, Khúc Phương lại mờ mịt .
Thấy Khúc