Ác Ma Tổng Giám Đốc, Anh Hổn Đản
Tác giả: Ly Lâm
Ngày cập nhật: 03:36 22/12/2015
Lượt xem: 1341210
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1210 lượt.
Hôm nay em có việc ở gần đây, thuận tiện ghé qua. Không hoan nghênh em à?”
“Anh nào dám!”
“Vừa rồi lúc em vào thấy không còn ai hết, còn tưởng là không gặp được anh, xem ra gặp may rồi, đúng lúc nghỉ trưa, có muốn cùng đi......”
Lệ Nhã mới nói một nửa, cửa phòng đột nhiên xuất hiện một người - Ngải Tất.
Ngải Tất bưng hai hộp cơm đáng yêu tới trước bàn làm việc của tôi, “Tổng giám đốc, cơm trưa của ngài.”
Mở hộp cơm ra, bên trong là cơm, thịt và rau dưa được tạo hình rất dễ thương, trong hộp còn lại có hai khối sandwich.
Kỳ thực, từ trước tới giờ, ba bữa cơm của tôi đều không có quy luật, có lúc ngủ dậy trễ vội vàng đưa Tiêu Tiêu đến trường, liền không ăn sáng; có lúc bận việc đến sứt đầu mẻ trán, ngày đêm còn không phân biệt được, nói chi là nhớ ăn cơm.
Mà từ lúc đi Hạ Môn về, Ngải Tất bắt đầu chuẩn bị cho tôi những thứ này.
Tuy nói tài nấu nướng của Ngải Tất không phải quá tốt, bất quá lâu lâu ăn đồ ăn giản dị như vậy, cũng coi như một loại thể thể nghiệm.
Lệ Nhã nhìn hai hộp cơm, lại nhìn Ngải Tất một phen, làm bộ đành chịu nói: “Xem ra em tới chậm. Vốn định cùng anh ăn một bữa nói chuyện phiếm, nhưng hình như là quấy rầy thời gian ngọt ngào của hai người rồi!”
“À, nói gì vậy? Đây là Ngải Tất, mới đến công ty được hai tuần, làm thư ký thực tập, anh thấy cô ấy làm bữa trưa nhìn rất thú vị, nên mới đòi nếm thử.” Về chuyện của tôi và Ngải Tất, tôi có thể thẳng thắn với Hân Ngôn, nhưng đây là công ty, tôi không muốn lẫn lộn việc công và việc tư, “Hiếm lắm em mới có thời gian rảnh, đúng lúc giờ nghỉ trưa, anh mời em một bữa, thế nào?”
“Em đương nhiên không có vấn đề, chỉ là cô thư ký nhỏ của anh......” Lệ Nhã nhìn Ngải Tất.
Mặt Ngải Tất dần dần trắng bệch, im lặng bắt đầu thu lại hộp đồ ăn trên bàn.
Dù có chút không đành lòng, nhưng tôi không thể không tiếp tục nói: “Không sao, cô ấy mỗi ngày đều mang cơm đến công ty. Chúng ta đi thôi!”
Cầm áo khoác, tôi nhanh chóng đi ra ngoài, muốn sớm cách xa chỗ này.
Phụ nữ, đúng là sinh vật rất phiền phức.
Vừa ăn vừa tán gẫu với Lệ Nhã đến hơn 2 tiếng, lúc về lại công ty đã sớm bắt đầu giờ làm.
Đi ngang qua chỗ Ngải Tất, thấy Ngải Tất đang gõ tài liệu, hai hộp đồ ăn đã bị bỏ lại trong túi xách dưới bàn, nhìn kỹ, mắt Ngải Tất hình như có chút hồng hồng.
Con gái chính là như vậy, đa sầu đa cảm, không ốm mà rên.
Tôi bất đắc dĩ lắc đầu, thuận tay cầm cái túi dưới bàn lên.
“Tổng giám đốc Lâm.....” có lẽ là chìm trong tâm sự của mình, lúc này Ngải Tất mới phát hiện ra tôi, nhìn thấy thứ tôi đang cầm trong tay, nhất thời nghẹn lời.
“Ừ, vào trong đi!” Quơ quơ cái túi trong tay, tôi nói.
Đem cảm xúc vào trong công việc như vậy là không được, xem ra tôi cần nói chuyện với Ngải Tất.
Tôi ngồi vào bàn làm việc, mở hai hộp đồ ăn ra, lấy sandwich bắt đầu thưởng thức, Ngải Tất vẫn đứng yên không nói gì, cúi đầu, bàn tay cứ vặn xoắn vạt áo của mình.
“Ngải Tất, tôi có thể tiếp nhận ý tốt của cô. Nhưng cô nên nhớ, nơi đây là công ty, tôi không mong nhân viên của tôi luôn mang theo tình cảm cá nhân vào công việc.”
“Thật xin lỗi, tổng giám đốc Lâm.”
Ngải Tất vẫn cúi đầu như cũ, giọng run rẩy, làm như uất ức lại muốn khóc.
“Có mấy lời, ngày đó ở khách sạn tại Hạ Môn, tôi nghĩ tôi đã nói rất rõ ràng. Rất nhiều việc cô không nên nghĩ tới. Tôi rất coi trọng tài năng của cô, cho nên tôi hi vọng cô có thể tiếp tục cố gắng làm tốt công việc, có lẽ sau giờ làm chúng ta có thể là bạn bè cùng nhau nói chuyện phiếm uống rượu, nhưng những thứ này không thể lẫn lộn vào công việc, nếu không ảnh hưởng của nó không chỉ là quan hệ của tôi và cô không đâu.”
Tôi biết rõ kỳ thật lúc này tôi chỉ cần tùy tiện nói mấy lời dễ nghe, là có thể dỗ được Ngải Tất, nhưng nếu thật sự như vậy, tôi đúng là thằng khốn nạn rồi.
Tôi thà bị ghi hận là đồ đàn ông bội tình bạc nghĩa, còn hơn để Ngải Tất tiếp tục mơ mộng hão huyền.
“Tại sao....... Tại sao không thể...... Anh....... Anh...... đã nói yêu thích sức sống tuổi trẻ của tôi mà.” Nước mắt như dự đoán lại bắt đầu nhỏ giọt.
Tôi xoa xoa cái trán, nước mắt của phụ nữ....... Vĩnh viễn đều làm cho đàn ông đánh mất lập trường.
“Ngải Tất, cô rất đáng yêu, rất thông minh, làm người khác yêu thích, nhưng như vậy không có nghĩa là tôi sẽ yêu cô, hơn nữa tôi không phải là người thích hợp với cô.”
“Tại sao không thể yêu, tại sao không thích hợp? Tôi không tin!” Ngải Tất trở nên kích động, thậm chí bắt đầu nói không lựa lời, “Tôi nhớ anh đã nói, anh yêu cô ta, cô ta cũng từng là thư ký của anh, vậy tôi.......”
Tôi cắt ngang lời của Ngải Tất, “Cô bé lọ lẹm, không phải ai cũng có thể trở thành, ít nhất, cô sẽ không.”
Tôi không thích bất kỳ ai ở trước mặt tôi nhắc tới chuyện có liên quan đến Hân Ngôn, những lời đó chỉ là tôi thuận miệng nói ra, không ngờ lại làm Ngải Tất lầm tưởng, đó là cơ hội của mình.
“Tôi.......” Tôi lần nữa kiên trì vả lại không để chừa một chút lối thoát nào, rốt cuộc cũng khiến Ngải Tất nhận rõ thực tế, “Tôi rõ rồi, thật xin lỗi.” Ngải Tất lau nước mắt, xoay