Tác giả: Mặc Giản Không Đường
Ngày cập nhật: 04:05 22/12/2015
Lượt xem: 134737
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/737 lượt.
n trà kia không biết khi nào thì rót hai chén trà, bưng tới.”Uống bát trà hoa cúc đi, đến đến đến, hạ hỏa.”
“Ngươi là ai, dám đến chê cười ta!” Mã Văn Tài giận tím mặt, vẫy tay liền đem bát trà từ trong tay lão nhân đánh rơi. Nói thì chậm mà xảy ra thì nhanh, ta một bước từ xa xông lên phía trước, thừa dịp bát trà đánh nghiêng đem chúng nó vững vàng tiếp ở trong tay. Chung quanh mọi người đều kinh ngạc, ta vừa lòng hai chén trà đều không có rơi, nhân khi cao hứng buông ra hai câu thơ nói:
“Bát trà kém chút sái, một phen tiếp được nó.”
“Hảo thơ hảo thơ a!” Lão nhân kia vỗ tay cười to, “Tiểu huynh đệ thật là diệu nhân .” Ta nhân thể cầm lấy một chén trà hoa cúc uống xong, chỉ cảm thấy vị thơm tho cam thấm, vừa vặn xua đi cơn khát mệt nhọc dọc đường ta đi . Ta thuận tay đem một chén trà khác đưa cho Chúc Anh Đài, không đợi ta mở miệng hướng lão nhân kia nói lời cảm tạ, Mã Văn Tài đã hầm hầm đi lại vung tay, đem chén trà không trong tay ta cùng một chén trà khác nhất tề rơi trên đất .
“Hừ, làm thơ dở ẹc, cũng không biết xấu hổ mà nói ra miệng.” Hắn hừ lạnh một tiếng, nghểng cằm lên. Ta sớm đã quen châm chọc khiêu khích của vị đại gia này, cũng không biết là vì cái gì, lão nhân kia đã có chút bất mãn, đi đến trước mặt Mã Văn Tài vươn một bàn tay nói:
“Một chén trà hoa cúc, hai bát, tổng cộng bảy văn tiền. Thỉnh trả tiền đi.”
“Ngươi thật muốn chết a!” Mã Văn Tài giận dữ tiến lên trước một bước, Chúc Anh Đài vội vàng ngăn hắn lại, từ trong túi tiền mình lấy ra bảy văn tiền cho lão nhân kia. Người sau tiếp nhận đồng tiền, nói “Ta tìm tiền không tìm chết”, sau lại duỗi tay vỗ vỗ bờ vai ta nói, “Thừa lại bát trà hoa cúc kia, xin mời vị tiểu huynh đệ này, hi vọng ngày sau hữu duyên có thể tái kiến .” Hắn nói xong gánh lên đòn gánh, lại tiến về phía trước đi, thời điểm đi ngang qua biểu ngữ , một tay lấy nó kéo xuống, lại tiếp tục đi về phía trước.
Mã Văn Tài giận dữ, tiến lên đi ngăn lại vị tiểu lão đầu kia, chất vấn hắn là có ý tứ gì. Lão nhân cười lạnh một tiếng, hỏi lại Ngũ Liễu tiên sinh là đắc tội quan phủ , hay là giết người, phóng hỏa , muốn các ngươi treo giải thưởng mười hai hoàng kim đến bắt hắn? Phút cuối cùng ném một câu, trên thế giới này căn bản là không có Ngũ Liễu tiên sinh , các ngươi tìm lầm địa phương . Mã Văn Tài tức giận đến phát bạo, dương nắm tay muốn đánh hắn, lại bị Chúc Anh Đài một phen ngăn lại, vội vàng thúc giục lão nhân đi mau. Ta cũng không đi phụ họa theo , thẳng ở phía sau giữ mã lười biếng hướng lão đầu vẫy tay chia tay, khiến Mã Văn Tài quay đầu căm tức nhìn ta.
“Diệp Hoa Đường, ngươi định chống đối ta có phải hay không !”
A? Không có a, làm sao có thể, các ngươi hỏi chuyện các ngươi , ta làm chuyện ta, có cái gì không thích hợp sao?
Ở phố xá sầm uất ép buộc một phen, cũng không có thể tìm được người, tới gần buổi trưa, diễm dương cao chiếu, ánh sáng nóng rực không khỏi đâm vào người có chút miệng khô lưỡi khô.
Nếu ở hiện đại, hiện tại hẳn là thời điểm mặc trang phục hè . Mọi người hoặc là áo ngắn quần đùi, hoặc là ngực váy dài, cứ mát mẻ là mặc. Nhưng đặt ở cổ đại, tự nhiên không thể tùy ý lộ ra thân thể , mọi người đều ôm chặt lấy áo choàng của mình, bên ngoài còn có áo sa, vốn dĩ oi bức đi không được, lại bị phơi như vậy, trên trán toát đầy mồ hôi.
“Văn Tài huynh, chúng ta tìm một chỗ nghỉ ngơi một chút, uống bát trà đi.” Chúc Anh Đài có điểm chịu không được , nàng vốn chính là đại tiểu thư , lần này đi chung đường bôn ba mệt nhọc, chống đỡ đến bây giờ còn không có kêu khổ, cũng coi như khó có được . Mã Văn Tài cũng đầy đầu mồ hôi, nên đồng ý với ý kiến nàng, ta trước khi đi đã mò ra không ít trái cây trong thư viện , ăn thật sự là tuyệt à nha, vừa rồi lại uống chén trà hoa cúc, một điểm cũng không khát, vốn định biểu đạt một chút ý kiến phản đối , bất quá bọn họ tựa hồ căn bản không còn muốn hỏi ý tứ ta, đi bên đường tìm cái tiểu trà phô ngồi xuống nghỉ ngơi.
Ta chưa cùng đi vào, dù sao cũng không khát, vốn định ở bên ngoài ngắm phong cảnh thuận tiện xem ngựa, ai ngờ Mã Văn Tài lại từ trong trà phô đi ra, kiên quyết túm ta đi vào, hung dữ hướng ghế tựa đẩy. Động tác hắn quá lớn, không biết còn tưởng rằng là thổ phỉ nơi nào đang giáo huấn thủ hạ bên cạnh, hai vi khách nhân gần chổ chúng ta sợ tới mức vội vàng đòi đổi vị trí xa ra, bộ dáng sợ bị phiền phức .
Chúc Anh Đài bên cạnh trừng to mắt , hiển nhiên không nghĩ tới Mã Văn Tài thế nhưng sẽ thô bạo với ta như vậy , bất quá ta nghĩ nàng càng kinh ngạc đại khái là ta thế nhưng không phản kháng, bị hắn kéo vào như vậy vung đều không có sinh khí, còn nhàn nhã lấy điểm tâm ở trong túi hành lí ra ăn.
“Ngươi cùng ta ở chung, tốt nhất đừng động thủ với người khác , không phải chúng ta ai đi đường nấy đâu!” Chúc Anh Đài nhíu mày nói, lại quay đầu hướng về phía ta thêm một câu, “Diệp Hoa Đường, ngươi cũng