XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ma Vương Hoàng Hậu

Ma Vương Hoàng Hậu

Tác giả: Cổ Hạnh Linh

Ngày cập nhật: 04:29 22/12/2015

Lượt xem: 1341133

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1133 lượt.

ến sự vô tình của Vương, hắn thấy hối hận chính mình hiện tại không tự kìm chế tình cảm được. Nếu Vương biết hắn lén đi gặp Ngọc phi, còn tặng lá đỏ cho Ngọc phi, chỉ sợ hai người sẽ không còn đường sống. Nếu vậy, hắn hy vọng chỉ có mình hắn chết.
Lời nói của Tỷ Hiền làm cho Hứa Tử cùng Ngọc San đều thực cảm động.
Mặt của Ngọc San cũng tái nhợt, quỳ gối trước mặt Hứa Tử, nghẹn ngào nói: "Thỉnh Hoàng Hậu biết, hết thảy là tội phi có ý, là tội phi không tuân thủ phụ đạo, trộm yêu say đắm Thiếu tướng đại nhân". Nàng không muốn hắn vì chuyện này mà tiền đồ tẫn hủy, còn có thể mất mạng. Dù sao nàng đã muốn chết qua một lần, nàng đối với việc chết đã không có gì sợ hãi nữa. Nếu vì vậy mà bị hỏi tội, nàng tình nguyện nhận là tội của nàng. Chỉ cần Vương có thể tha cho Tỷ Hiền, nàng có chết cũng không luyến tiếc.
"Không, là lỗi của thần".
"Là lỗi của tội phi".
"Không phải..."
"Phải..."
Tỷ Hiền và Ngọc San tranh nhau nhận tội.
"Tất cả các ngươi đều có tội!". Thanh âm lạnh lùng của Ma Vương truyền đến, như tiếng sét đánh ngang tai làm sắc mặt mọi người khẩn trương.
Biết được ái thê chuồn êm ra Thiên cung, hắn nghĩ đến nàng đã đi nội phủ cung, đến nội phủ cung không tìm được người. Hắn đoán nàng chỉ có thể đến Di An cung nên vội vàng đến đây, muốn bắt ái thê trở về Thiên cung, không nghĩ tới lại có thể chứng kiến một màn như thế. Thần tử cúa hắn cùng phi tử của hắn có tình có ý, thậm chí còn dám làm trái mệnh lệnh của hắn, lén gặp nhau.
"Vương, thần biết tội, chỉ cầu Vương có thể tha cho Ngọc phi nương nương". Tỷ Hiền tự biết không tránh khỏi Ma Vương truy tội, hắn cũng không tính toán biện giải gì, chỉ cầu Ma Vương có thể tha thứ cho
Ngọc phi đáng thương.
"Không phải, là lỗi của tội phi, là tội phi không chịu nổi cô đơn, thấy Thiếu tướng đại nhân tuổi trẻ tài cao, anh tuấn tiêu sái, ám sinh tình cảm. Hết thảy đều là lỗi của tội phi". Ngọc San vội vàng đem hết tội đổ hết trên người mình. Nàng không cần hắn có việc gì, nàng cam nguyện trên lưng mang tiếng không tuân thủ phụ đạo.
"Không, là thần thấy Ngọc phi nương nương tuổi trẻ xinh đẹp, không chịu nổi nên một mình vào cung, tự ý gặp riêng nương nương. Hết thảy đều là lỗi của thần, nương nương không có liên quan gì". Tỷ Hiền đương nhiên sẽ không để cho Ngọc San một mình nhận tội.
"Không..."
Nhìn thấy hai người tình thâm ý trọng, tranh nhau nhận tội, Ma Vương rất nổi giận. Nắm chặt nắm tay lại, nghĩ muốn một chưởng đem đôi cẩu nam nữ này đánh chết.
"Nghịch Thiên". Hứa Tử nghĩ muốn thay hai người nói chuyện, chính là nàng mới mở miệng, Ma Vương liền hét lên: "Ngươi câm miệng!".
Hứa Tử hai mắt đỏ lên, hắn hung hăng với nàng!
Hứa tử xoay người bước đi.
"Tử nhi". Ma Vương biết được chính mình vừa rồi ngữ khí rất hung, đã tổn thương đến nàng. Hắn vội vàng giữ chặt nàng, kéo nàng vào lòng, nhẹ vỗ về mái tóc dài luôn rối tung của nàng, áy náy nói: "Thực xin lỗi, Bổn Vương không nên hung hăng với ngươi".
Hứa Tử ở trong lòng hắn nghẹn ngào không ra tiếng. Từ sau khi mang thai, nàng trở nên yếu ớt hẳn đi, chịu không nổi một chút tính tình của hắn.
Ma Vương phải vỗ nhẹ lưng của nàng, nhẹ giọng nói: "Đừng khóc, khóc đối thai nhi không tốt. Là Bổn Vương không đúng, không nên hung hăng với ngươi, chọc giận ngươi khóc". Hắn tạm thời lưu lại tánh mạng của Tỷ Hiền và Ngọc San, hắn truyền thị vệ đến.
"Vương, có gì phân phó?". Thị vệ cung kính hỏi.
"Truyền chấp pháp quan vào cung". Ma Vương không thể ở trước mặt thê tử chấm dứt tánh mạng của hai người, chỉ có thể đem hai người giao cho chấp pháp quan xử lý.
"Tuân lệnh", thị vệ lĩnh chỉ rời đi.
Rất nhanh sau đó, chấp pháp quan liền mang theo thị vệ vào Di An cung. Thấy chấp pháp quan giải hai người mang đi, Hứa Tử thương tâm không dứt ngoảnh lại nhìn, vội vàng ngăn chấp pháp quan lại, không cho hắn đem hai người mang đi.
"Nghịch Thiên, ngươi muốn xử trí bọn họ như thế nào? Bọn họ có tội tình gì, đối nhau có lễ, cũng chưa làm gì rõ ra bên ngoài, ngươi không thể hỏi tội bọn họ. Huống chi yêu một người cũng không sai, cho dù bọn họ một là thần tử của ngươi, một là phi tử của ngươi, cũng có quyền có tình cảm với nhau". Hắn cũng không hề đối với Ngọc San như phi tử, một khi đã như vậy thì cho nàng tự do đi, nàng cũng không cần phải chết già trong cung.
Sắc mặt Ma Vương tối sầm lại, cho dù hai người thật sự không có để lộ ra bên ngoài, hắn cũng có một loại cảm giác bị thê cho đái lục mạo (đội mũ xanh: bị vợ cho cắm sừng). Ma nữ được thị tẩm qua cũng không thể gả ra ngoài huống chi là Ngọc San đã được hắn phong phi. Hắn hết sức cố gẳng giữ vẻ mặt ôn hoà nói với Hứa Tử: "Tỷ Hiền là có quyền ái nhân, nhưng hắn lại yêu một nữ nhân hắn không thể yêu. Ngọc phi đã là phi tử của Bổn Vương, cho dù Bổn Vương không thương nàng, không hề sủng hạnh nàng, nàng cũng chỉ có thể chết già trong cung, không thể lại có quyền ái nhân. Việc này không thể trách Bổn Vương, là phụ vương của nàng ta nguyện ý đem nàng ta đưa cho Bổn Vương".
Nếu muốn thuyết phục một người nam nhân để cho nữ