Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mãi Mãi Là Bao Xa

Mãi Mãi Là Bao Xa

Tác giả: Diệp Lạc Vô Tâm

Ngày cập nhật: 02:53 22/12/2015

Lượt xem: 1343019

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3019 lượt.


Dương Lam Hàng vừa cười vừa nói. “Không cần giả bộ, chắc chắn trong lòng em đang mắng anh biến thái, mắng anh không có nhân tính.”
“Không có mà.” Cô ngẩng đầu, chớp chớp đôi mắt ngây thơ nhìn anh. “Chỉ nói anh xảo trá chút thôi.”
Ý cười của anh càng đậm, ánh mắt toát lên niềm vui sướng ấm áp.
“Em mắng, anh không giận hả?!” Bị cô mắng mà còn cười vui vẻ đến thế, anh có tố chất tâm lý kiểu gì vậy!
“Anh quen rồi!”
“…”
Cô chuyên tâm vùi đầu ăn cơm.
Ăn được một lúc, Dương Lam Hàng nhớ ra điều gì, rút trong ví ra một tấm thẻ ngân hàng đặt lên bàn.
Anh coi cô là cái gì chứ, loại con gái lấy việc đem thẻ của đàn ông đi quẹt ở trung tâm mua sắm làm thú vui à?!
“Em không phải loại con gái đó nha!” Cô tận lực kìm nén sự tức giận của mình. “Em sẽ không tiêu một đồng nào của anh hết!”
Nói thật, nếu là người đàn ông khác, cô đã sớm hắt ly nước vào mặt anh ta rồi xoay người bỏ đi.
“Đây là thẻ lương của anh, trong này ngoài tiền lương còn có học bổng anh chưa dùng hết ở Mỹ, đây là toàn bộ tài sản của anh. Về phần căn hộ của anh, phải ba năm nữa mới lấy được giấy chứng nhận nhà đất, chờ khi nào anh lấy về cũng đưa em nốt.”
“Tại sao lại đưa em?” Lăng Lăng khó hiểu.
Dương Lam Hàng giải thích nói: “Thầy Chu nói, đây là truyền thống tốt đẹp của đại học T, toàn bộ tài sản đều giao nộp cho bà xã vô điều kiện. Nếu cần tiêu tiền trước hết phải viết “báo cáo xin phép” nêu rõ mục đích sử dụng, phải qua thẩm tra phê duyệt mới có thể lĩnh “kinh phí”.”
Nhìn vẻ mặt đầy thành ý của anh, cơn tức giận của Lăng Lăng bốc hơi trong tích tắc. “Em không nhớ nội quy đại học T còn có điều này.”
Dương Lam Hàng nghiêm chỉnh đáp: “Quy tắc ngầm.”
Không hổ là nhân tài công nghệ cao, quy tắc ngầm cũng ẩn chứa tình yêu, ẩn chứa hàm lượng kỹ thuật đến vậy. Lăng Lăng yêu cái truyền thống tốt đẹp hậu hiện đại này muốn chết, thoải mái thu hồi tấm thẻ. Thầy dạy Chính trị có nói: Cơ sở kinh tế quyết định kiến trúc thượng tầng, quả đúng như thế, đem “toàn bộ tài sản” của Dương Lam Hàng nhét vào ví tiền, Lăng Lăng coi như đem Dương Lam Hàng cất vào trong túi, khỏi nói có cảm giác an toàn biết dường nào.

******
Buổi tối, Lăng Lăng đang hạnh phúc nằm trên giường cười ngây ngô, đột nhiên nhớ tới một câu tục ngữ, “bắt người tay ngắn, cắn cười miệng mềm”. Cô thu thẻ lương của Dương Lam Hàng, chẳng khác nào đồng ý làm bà xã anh!
“Nham hiểm quá! Trên thế giới sao lại có một người đàn ông nham hiểm đến vậy chứ!” Cô rên rỉ đập đầu vào gối.
“Lăng Lăng?”
Tiểu Úc đang ngồi trước máy tính chạy đua với báo cáo, thấy Lăng Lăng vừa trở về phòng liền nằm lăn ra gối cười ngu ngơ là đã không hiểu đâu vào đâu rồi, giờ còn thấy cô “tự hủy hoại mình” như thế, liền nhanh chóng chạy tới, giữ chặt bạn. “Sếp cậu lại tra tấn cậu kiểu gì nữa vậy?”
“Anh ấy…” Nhắc tới Dương Lam Hàng, vui sướng trong lòng Lăng Lăng rốt cuộc không áp chế nổi, vội vàng muốn chia sẻ với người khác, thế là ngồi lui ra sau, bảo Tiểu Úc ngồi cạnh mình. “Tiểu Úc, tớ bật mí cho cậu một bí mật. Anh ấy đã trở về!”
“Ai cơ?”
“Anh bạn khoa học gia của tớ.”
“Cái gì!” Tiểu Úc kinh ngạc nhìn cô: “Các cậu gặp mặt rồi à?”
“Gặp nhau hôm nay, anh ấy dẫn tớ đến “Vân Tháp”, chúng tớ ăn tối ở nhà hàng xoay.”
“Anh ta trông thế nào? Đẹp trai không?” Tiểu Úc vội vàng hỏi.
“Cũng được.” Lăng Lăng tỉ mỉ nhớ lại vẻ mặt tươi cười của Dương Lam Hàng. “Nhưng mà, anh ấy có một đôi mắt cực kỳ quyến rũ, sâu sắc, thâm tình…”
Nhắc tới anh, nỗi nhớ đằm thắm chiếm cứ toàn bộ con người cô, cô thật muốn gặp anh, nghe giọng anh xíu thôi cũng tốt rồi.
“Anh ta đặc biệt trở về để gặp cậu à?”
“Không phải, anh ấy sống ở thành phố A.”
“Vậy các cậu…”
Thấy Tiểu Úc còn vui hơn cả mình, cười đến nỗi đôi mắt to tròn híp cả lại, Lăng Lăng càng thêm hạnh phúc.
“Bọn tớ chấm dứt yêu qua mạng, chính thức quen nhau!”
“Thật tốt quá! Cậu rốt cuộc cũng đợi được đến ngày mây tan mưa tạnh! Khi nào rảnh mời anh ấy đến phòng của chúng ta, cho tớ nhìn mặt với.”
Chuyện này, có hơi khó khăn. “Đợi khi nào có dịp đi.”
“Xem cậu sợ đến mặt mũi trắng bệch kìa!” Tiểu Úc dùng vai hích cô một cái, vừa cười vừa nói: “Tớ không cướp của cậu đâu!”

Tiểu Úc cùng cô tám chuyện một hồi, xong tiếp tục ngồi trước máy tính chiến đấu với báo cáo, Lăng Lăng thì nửa nằm nửa ngồi trên giường nhìn đi nhìn lại dãy số mang tên “Thầy Dương”.
Vừa xa nhau chưa tới một tiếng đã gọi cho anh, có phải mình hấp tấp quá không? Thôi quên đi, dù sao chiều mai cũng gặp thôi mà.
Rảnh rỗi sinh nông nổi, Lăng Lăng mở số của anh ra, đem hai chữ “Thầy Dương” xóa đi, sửa thành “Vĩnh viễn có xa không”, trông hơi kỳ kỳ.
Đổi thành “Đầu hói nhỏ”, lại nhớ tới khí chất khiến thần lẫn người đều ghen tị của Dương Lam Hàng, thôi xóa.
Đổi thành “Hàng”, cô cười trộm trong giây lát, lại sửa thành “Ông xã”. Buồn nôn muốn chết! Cô nhìn cách xưng hô này mà cười khúc khích không thôi…
Sau đó, cô phát hiện bản thân khá là ngu ngốc, để cân bằng trong lòng, thẳng tay đem tên anh đổi thành “Đồ ngốc”