Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mãi Mãi Là Bao Xa

Mãi Mãi Là Bao Xa

Tác giả: Diệp Lạc Vô Tâm

Ngày cập nhật: 02:53 22/12/2015

Lượt xem: 1342928

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2928 lượt.

Lỗ Tấn, Albert Einstein há có thể vươn tới!” Anh viết như vậy bảo sao em không phát bệnh tim chứ!!!”
Có thể anh sẽ nói: “Anh sai rồi, anh lập tức sẽ đổi sang một câu thật rõ ràng dễ hiểu: “Chỉ cần có thể vun bón một đóa hoa, không ngại làm cỏ mục thối rữa.”
” Lăng Lăng chìm trong tưởng tượng không nhịn được mà mỉm cười, lúc ngước mắt lên thì trùng hợp chạm phải ánh mắt thăm dò của Trịnh Minh Hạo. Cô đáp lại anh ta bằng một nụ cười lịch sự yếu ớt, anh ta nhanh chóng dời tầm mắt, tiếp tục cùng nhóm bạn chung phòng nâng ly! “Lăng Lăng…”
Uông Đào vươn tay nắm lấy vai cô, kề mặt gần sát, trong hơi thở nồng nặc mùi bia, “Em chưa ăn gì cả, đồ ăn không hợp khẩu vị sao?”
“Em no rồi.” Mùi bia phảng phất trên người anh khiến Lăng Lăng cảm thấy khó chịu, cô không tự chủ đẩy anh ra, dịch ghế về phía sau.
Trịnh Minh Hạo nhìn khắp lượt một bàn toàn đồ ăn cay, gọi người phục vụ đến: “Cho thêm một bát súp ngô trứng.” Khi súp ngô được mang tới, Trịnh Minh Hạo chỉ chỉ vị trí của cô, người phục vụ liền đặt bát trước mặt cô.
“Cảm ơn anh!” Cô ăn một thìa, mùi hương thơm ngọt, vị nhẹ nhàng dễ chịu, nuốt vào trong bụng cảm giác ấm áp khoan khoái.
Cô tươi cười nhìn về phía Trịnh Minh Hạo: “Không ngờ anh cũng là một người rất biết quan tâm, súp ngon lắm!”
“Còn phải nói.” Lý Vi ngồi bên cô không quên tranh thủ thể hiện bản lĩnh thêm mắm dặm muối của mình: “Em đừng tưởng A Hạo cả ngày cà lơ phất phơ mà lầm, cậu ta vậy chứ có tiếng là con trai tốt đấy.”
“Thật hả? Thực ra em lạc hậu thông tin lắm!”
Lý Vi kéo kéo ghế, xích lại gần một chút: “Bạch Lăng Lăng, anh có một chuyện từ lâu đã muốn hỏi em.”
“Chỉ số thông minh của em thấp lắm, đừng hỏi em cái gì sâu sắc cao siêu nhé.”
“Hôm đó ở hàng net, Đào Tử với A Hạo ở cùng một chỗ, tại sao em lại coi trọng Đào Tử mà không để ý tới A Hạo?”
“Các anh ấy ở cùng một chỗ ư?” Cô sửng sốt trong chốc lát, hoài nghi nhìn về phía Trịnh Minh Hạo.
Dù sao, nghĩ kỹ lại quả thực cũng có chút kỳ lạ, Trịnh Minh Hạo với Uông Đào là bạn thân chí cốt, làm sao có thể trước khi nhận lời Uông Đào mà cô vẫn chưa từng gặp mặt Trịnh Minh Hạo được chứ.
Trịnh Minh Hạo thấy vẻ mặt ngờ vực của cô, còn nghiêm chỉnh trả lời: “Chúng ta đã gặp qua rất nhiều lần, là do bộ dạng anh quá tầm thường nên không dễ gì để lại ấn tượng cho người khác.”
Hai cậu bạn cùng phòng Nam Lộc và Cao Nguyên còn trêu chọc: “Đừng có khiêm tốn, bộ dạng của cậu rất dọa người, chính cậu còn không biết à!”
“Sớm đã bảo cậu đừng có đi ra hù thiên hạ, cậu không nghe. Giờ thấy choáng chưa?!” Lý Vi lại dựa vào sát Lăng Lăng thêm một tí, cười gian manh hỏi: “Nếu lúc đó em nhìn thấy A Hạo của bọn anh, chắc Đào Tử không có cơ hội nào nhỉ!”
Lăng Lăng vờ coi như đó là một câu nói đùa, thuận miệng đáp: “Vấn đề là anh Trịnh Minh Hạo sẽ không cho em cơ hội đâu!”
“Ai nói thế?” Lý Vi thấp giọng nói: “Nếu không em thử chọn lại một lần nữa xem…
” Lý Vi nói chưa dứt câu, một chai bia đã bay về phía anh ta, may là anh ta phản ứng đủ nhanh nhẹn, nghiêng người né tránh…
Sau khi tiếng vỡ choang của chai bia chấm dứt, tiếng quát mắng giận giữ của Trịnh Minh Hạo vang lên: “Mẹ kiếp, cậu đừng có ở đó nói xàm!”
———————-
(*) Đây là một câu trong bài thơ có tên “Vô đề” của Lỗ Tấn.






Lý Vi trừng mắt liếc nhìn hung thủ đối diện: “Xem cậu phát hỏa kìa, sớm bảo cậu đi tìm cô nào đó dập lửa đi không nghe! Cậu xem Đào Tử người ta tính tình thật là tốt!”
Đây là lần đầu tiên Lăng Lăng nghe được kiểu nói chuyện ám chỉ tình dục như vậy, mặt đỏ như gấc, quay mặt đi thì gặp ánh mắt ngây dại của Uông Đào nhìn cô cười ngây ngô, cười đến nỗi cô càng thêm đứng ngồi không yên.Trịnh Minh Hạo nhìn ra sự xấu hổ của cô, lại ném thêm một chai bia qua: “Súc sạch cái miệng đi, coi chừng trở về tớ diệt cậu!”
Lý Vi hiểu rõ mười mươi, không chút tức giận nói: “Ý tốt không được báo đáp! Tớ không thèm nói gì nữa, tớ uống đây!”
Nói xong, anh ta cầm lấy chai bia rót đầy cốc Uông Đào, Uông Đào nấc một tiếng, vội vàng giữ cái chai, lắc đầu nói: “Tớ không thể uống nữa.”
“Hôm nay cậu đến muộn, đáng lý phải tự phạt thêm ba ly đúng không nào?” Uông Đào cười ngây ngô gật đầu: “Đúng thế, đúng thế…”
“Biến! Các cậu mẹ nó đừng tưởng đứng ngoài xem trò vui, hôm nay Bạch Lăng Lăng uống bao nhiêu thì các cậu cũng uống bấy nhiêu cho tớ, ai thiếu một hớp cũng đừng mơ đứng dậy bước chân ra khỏi phòng này!”
“Tớ thực sự không uống được, lát nữa tớ bò về được không?” Cao Nguyên nói.
“Không uống cũng được!” Trịnh Minh Hạo nói như đinh đóng cột: “Vậy thì nhảy qua cửa sổ mà về.”
“Mẹ nó! Đây là lầu bốn à!”
“Cùng lắm là tàn tật, muốn chết cũng đâu có dễ vậy?!”
“Trịnh Minh Hạo, đồ ác độc nhà cậu!” Cao Nguyên cầm ly lên, nói bằng một giọng anh dũng hy sinh: “Tớ con bà nó không tin mình uống không lại một nữ sinh!”
Hôm đó, Lăng Lăng không nhớ rõ mình uống bao nhiêu, chỉ nhớ trên mặt đất lăn lóc đầy vỏ chai, tất cả mọi người đều say, Cao Nguyên gục xu