Tác giả: Diệp Lạc Vô Tâm
Ngày cập nhật: 02:53 22/12/2015
Lượt xem: 1342964
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2964 lượt.
kéo cánh tay cô: “Đi thôi, đi ăn cơm.”
“Ơ…”
Cô vừa định cất bước, Uông Đào bỗng nhiên chạy qua đây, tung một cú đấm vào má phải Trịnh Minh Hạo. Trịnh Minh Hạo nhìn đám đông chung quanh, không nói gì.
Lúc này là giờ cao điểm của căn-tin, bọn họ mặc đồng phục đá bóng của đội mình vốn đã thu hút ánh mắt người khác. Một đấm này của Uông Đào, cơ hồ làm cho mọi sinh viên đều dừng bước, nhìn về phía họ.
Xấu hổ trong lòng Lăng Lăng bị một đấm mà Uông Đào không hề nể nang thượng lên mặt Trịnh Minh Hạo xóa sạch, cô giận dữ đẩy Uông Đào: “Chúng ta đã chia tay rồi, em kết bạn với ai là tự do của em, anh dựa vào đâu mà đánh người!”
“…”
Uông Đào đối mặt với chất vấn của cô không thể trả lời, quay mặt về phía Trịnh Minh Hạo: “Tớ biết rõ gian lận sẽ bị hủy tư cách lên thẳng thạc sĩ, nhưng mỗi lần thi tớ đều ném bài cho cậu. Cậu đánh nhau với sinh viên trường ngoài, là tớ giúp cậu chặn một nhát dao kia… Trịnh Minh Hạo, tớ là bạn thân nhất của cậu mà cậu lại đối xử với tớ như vậy sao?”
Trịnh Minh Hạo giải thích nói: “Không phải như cậu nghĩ, tớ và cô ấy chỉ là bạn bè bình thường thôi.”
“Bạn bè bình thường? Cậu thích cô ấy, cậu tưởng tớ nhìn không ra sao…”
Mặt Trịnh Minh Hạo biến sắc, nhìn Uông Đào với vẻ không thể tin được.
Lăng Lăng bất giác lùi ra sau một bước, vé xem phim trong lòng bàn tay bị vò nhăn nhúm.
Trịnh Minh Hạo đứng thẳng, nhìn cô không nói gì.
Lăng Lăng khẩn cầu nhìn anh ta, khẩn cầu chờ mong anh ta phủ định lời của Uông Đào.
Nhưng anh ta lại gật đầu, nói với Uông Đào: “Đúng vậy! Tớ yêu cô ấy, so với cậu còn lâu hơn, nhiều hơn…”
———————
0 “Đại Thoại Tây Du” hay “Tân Tây Du Ký” (tiếng Anh: A Chinese Odyssey) là một cặp hai phim Hồng Kông của đạo diễn Lưu Trấn Vĩ phỏng theo bộ tiểu thuyết kinh điển Tây du kí của nhà văn Ngô Thừa Ân, cả hai bộ phim đều được công chiếu năm 1995.
Trịnh Minh Hạo yêu cô! Còn lâu hơn Uông Đào, còn sâu sắc hơn Uông Đào?
Nếu không phải chính tai mình nghe thấy thì dù bất kỳ ai nói với cô, cô cũng đều không tin. Trớ trêu thay, chính cô lại nghe được chân thực rõ ràng! Rốt cuộc cô đã làm gì?
Nhớ lại khi cô cùng Uông Đào thành đôi, Trịnh Minh Hạo nét cười cô đơn, tim Lăng Lăng đau thắt từng cơn… Cô thực sự rất muốn ích kỷ cùng Trịnh Minh Hạo tiếp tục làm bạn bè tốt, đón nhận sự quan tâm chăm sóc của anh. Nhưng cô không thể, đã không đáp lại được điều anh muốn, hà cớ gì bắt anh trả giá cho cái anh không đáng phải trả giá!
******
Hôm đó, Lăng Lăng cùng Trịnh Minh Hạo ngồi trong nhà ăn cơm Tây, mặt đối mặt, Trịnh Minh Hạo kể cho cô nghe một đoạn chuyện cũ…
Cũng như những nam sinh khác, mỗi sáng bảy giờ đứng chờ cô ấy dưới lầu nhà trọ nữ sinh để cùng đi ăn sáng, buổi tối mười giờ lại đứng dưới lầu nhà trọ nữ sinh mà lưu luyến không rời. Buổi tối tắt đèn cô ấy sẽ gọi điện thoại cho anh, nói nhớ anh. Cô sẽ xem anh đá bóng, nhìn anh dẫn bóng mà hò hét cổ vũ. Cô sẽ tặng anh một chiếc khăn quàng cổ, chống lại mọi giá rét trong mùa đông… Trịnh Minh Hạo càng nghĩ càng cảm thấy cuộc sống như vậy thật thú vị, có vẻ hay ho hơn so với game online.
Bàn tay to của tiểu Lý huơ huơ trước mắt anh: “Em có số QQ của cô ấy, nếu muốn nói chuyện thì dùng quyền trượng trao đổi nha.”
“Biến! Anh chú muốn biết QQ của cô ấy còn cần nhờ chú sao!”
“Anh Hạo à, không phải em khinh thường anh! Nếu anh có thể theo cô ấy lấy được số QQ, em đem tài khoản game của em cho anh luôn!”
“Chú chống mắt lên mà coi!”
Trịnh Minh Hạo ung dung đứng dậy, kéo ghế đi về phía đối diện, đặt bên cạnh Lăng Lăng, ngồi xuống. Lần đầu tiên anh phát hiện cảm giác bản thân hóa ra không tồn tại là như vậy, tư thế anh cool là thế, nhưng người ta đến cả một cái liếc mắt cũng không thèm!
Trịnh Minh Hạo nhìn lướt qua màn hình máy tính của cô, hơi kinh ngạc – không ngờ là “tuyển tập truyện cười”!
Đọc truyện cười mà khóc, sở thích kiểu gì vậy?! Trịnh Minh Hạo dùng ngón trỏ gõ gõ lên bàn trước mặt Lăng Lăng, dùng một giọng tự nhận là có chút lôi cuốn nói: “Đọc truyện cười đến rơi nước mắt, bạn thật sự cũng rất đặc biệt đó!”
Lăng Lăng lạnh lùng nhìn liếc anh một cái rồi quay đầu tiếp tục đọc truyện.
Anh cảm thấy chán, vừa đứng dậy thì tiếng di động của Lăng Lăng vang lên. Cô thở dài, đằng hắng cổ họng rồi mới bắt điện thoại: “Alô?! Mới đó đã nhớ tớ rồi sao?” Giọng điệu của cô nghe thật thoải mái, thật vui vẻ.
“Đi shopping á?!” Cô nhíu mày thực sâu, tay đặt trên con chuột bất giác đưa lên day day trán, vẻ mặt miễn cưỡng, nhưng giọng trả lời không hề nghe ra một chút khó xử: “Vậy à… Cậu ở trong phòng chờ tớ, tớ về tìm cậu ngay đây.” Cô vịn bàn máy tính đứng lên, đứng yên trong chốc lát rồi mới chậm rãi rời đi.
Nhìn đôi vai gầy yếu của cô, bước chân hỗn loạn, Trịnh Minh Hạo bỗng nảy sinh ý muốn nâng đỡ cảm xúc của cô, cô trông có vẻ thực sự rất mỏng manh yếu đuối, giống như không thể chịu được một chút thương tổn nào…
“Tự ti hả?” Tiểu Lý không biết từ lúc nào lại xuất hiện bên cạnh, nặng nề vỗ vỗ