Tác giả: Diệp Lạc Vô Tâm
Ngày cập nhật: 02:53 22/12/2015
Lượt xem: 1343003
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3003 lượt.
nếu thật có thể cùng Lăng Lăng nằm trên đó, cùng tận hưởng cảm giác bồng bềnh phiêu bạt giữa biển khơi mênh mông vô bờ, ngắm mặt trời lặn, mặt trời mọc… Cũng xem như một ý kiến hay…
Cậu em họ này của anh quả không hổ danh công tử đòa hoa ăn chơi, có thể đem *** cùng tình cảm ngây thơ hòa trộn làm một.
“Em dẫn anh xuống tầng dưới cùng xem nhé.” Nói xong, Âu Dương Y Phàm lại theo cầu thang đi xuống tầng thấp nhất.
Tầng dưới cùng là một phòng ngủ rộng rãi, vừa bước vào, đập vào mắt đầu tiên là một chiếc giường ngủ cỡ lớn, chăn đắp bằng tơ tằm màu tím buông rũ xuống trên nền thảm sàn bằng lông dài màu trắng. Thứ còn bắt mắt hơn phải kể đến phòng tắm – nói một cách chính xác, phòng thủy tinh hình cung hoàn toàn trong suốt, cảnh vật bên trong nhìn không sót một thứ gì! Khiến người ta không muốn mơ tưởng xa xôi cũng khó…
“Hàng, đến lúc đó… anh không cần quan tâm cô ấy có đồng ý hay không, cùng đừng bận tâm cái gì phông độ ga-lăng, cứ trực tiếp ôm cô ấy ném thẳng lên giường… Giữa đại dương mênh mông vô bờ này, kêu trời trời không đáp, kêu đất đất chẳng hay, em cũng không tin cô ấy dám nhảy xuống biển tự sát!” Âu Dương Y Phàm thuận tay kéo tủ đầu giường ra, ánh mắt gian tà cười cười: “Đừng nói em không đủ tình huynh đệ, ngay cả áo mưa cũng chuẩn bị cho anh, loại mỏng nhất thế giới… Một hộp có đủ không?”
Dương Lam Hàng mặt không cảm xúc nhìn cậu ta.
“Cậu đem thảm, giường, sô pha, ghế nằm dài cùng ghế mây đổi hết thành đồ mới cho anh.”
Âu Dương Y Phàm không hề nề hà gật đầu. “Được! Ai bảo anh là anh họ em! Ngay cả đồ ăn em cũng đổi hết cho anh. Còn có yêu cầu gì, anh cứ nói.”
“Chuẩn bị đồ ăn nhiều một chút. Đem tốc độ đổi thành 5km/giờ, toàn bộ hành trình là bốn mươi tám giờ, anh sợ Lăng Lăng bị say sóng!”
“Không thành vấn đề! Còn gì nữa?”
Dương Lam Hàng đi ngang qua bên người cậu ta, thản nhiên nói một câu:
“Một hộp, không đủ…”
——————-
0 Một loại rượu nổi tiếng được chưng cất từ năm loại ngũ cốc: cao lương đỏ, gạo, nếp, lúa mì và ngô.
Theo lẽ thường mà nói, sếp mời sinh viên đi ăn cơm chỉ là chuyện bình thường, nếu sếp nào một năm không mời được sinh viên dăm ba bữa cơm, chắc chắn sẽ bị học trò khinh bỉ. Nhưng nếu giống như Dương Lam Hàng, cứ nửa tháng lại mời Lăng Lăng đi ăn một lần thì tần suất hình như hơi cao. Nửa năm đầu Lăng Lăng vẫn chưa quen, tìm mọi lý do từ chối, thật sự từ chối không xong mới nhận lời mời của anh ta. Về sau dần dà thành thói quen, chỉ cần có thời gian, bình thường sẽ không từ chối. Có ăn hay không cũng vậy!
Lần này, Dương Lam Hàng mời cô đi ăn món Hàn Quốc, cửa tiệm này nằm xa nội thành, rất ít khách, không khí đặc biệt yên tĩnh, ánh sáng có chút ảm đạm. Nhìn thế nào… cũng giống như chỗ hẹn hò yêu đương.
Những nơi ái muội khác Dương Lam Hàng đều đã dẫn cô đến nên Lăng Lăng từ lâu đã không còn e sợ, cô cởi áo khoác, ngồi xuống, người phục vụ giúp cô treo áo khoác lên ghế.
Dương Lam Hàng liếc nhìn một bộ quần jeans cùng áo pull đơn giản của cô, khóe miệng hé ra một nụ cười mờ ám: “Sao lại thay quần áo rồi? Bộ đồ lúc sáng rất đẹp!”
Mặt Lăng Lăng trong nháy mắt đỏ hồng lên. Cô lúng túng vuốt vuốt tóc, kiên quyết không thể nói bộ đồ ban sáng là nhằm dụ dỗ anh ta nên mới mặc, đành cười cười cứng nhắc: “Thầy trưởng khoa nói em không chú ý ăn mặc…”
Lăng Lăng quay mặt lại, thấy Dương Lam Hàng vẫn đang nhìn mỹ nữ hơi đăm chiêu, trong ánh mắt dường như ẩn chứa rất nhiều điều. Trong lòng cô thầm cười trộm: Hì hì! Ngày thường nhìn anh ta thanh tâm quả dục, hóa ra vừa thấy gái đẹp, ánh mắt cũng ngây ra nha!
Đàn ông đúng là đàn ông!
“Thầy Dương, cô ta tên Lý Phi Phi.” Lăng Lăng hảo tâm nói với anh ta.
Sự chú ý của Dương Lam Hàng dời lại đây: “Em biết cô ấy à?”
Lăng Lăng sớm đoán trước anh ta không xem phim thần tượng, là học trò ngoan của anh ta, cô tự thức phải biết có gì nói nấy, không che không giấu: “Cô ấy là một ngôi sao rất hot, nhan sắc xinh đẹp, diễn xuất cũng tốt… Nghe nói cô ấy rất có điều kiện, có người nâng đỡ…”
Khi cô đang nói, Lý Phi Phi đã nhìn về phía họ bên này, cô ta nói mấy câu với người đàn ông ngồi đối diện rồi đứng dậy đi về phía họ.
Nhìn gần, Lăng Lăng phát hiện Lý Phi Phi ngoài đời còn đẹp hơn trên ti-vi, trong phim cô trong sáng đáng yêu, sắc nước hương trời, còn hiện tại… một bộ váy ngắn bằng lụa bó sát mặc bên trong áo khoác dài, dáng người mê hồn thoắt ẩn thoắt hiện bên trong áo gió lay động, càng hiện rõ vẻ quyến rũ của phụ nữ. Cùng là phụ nữ với nhau, tạo sao lại chênh lệch lớn như vậy chứ!
Lúc cô đang thưởng thức mỹ nữ lại không biết chính mình cũng bị mỹ nữ xem xét tỉ mỉ. Lý Phi Phi trang điểm kỹ lưỡng liếc mắt một cái liền nhận ra Lăng Lăng không chăm chút ăn mặc, quần jeans đơn sắc cùng áo pull đều là hàng sales giá rẻ, mái tóc không được chăm sóc đặc biệt, thả tự do sau vai, không dùng son môi, kẻ mắt, không dùng mascara, thậm chí cũng không đánh phấn.
Phụ nữ dám để mặt mộc cùng đàn ông đi ăn cơm, có hai khả năng: Thứ nhất