XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mạnh Có Kiếp Thiên Thiên

Mạnh Có Kiếp Thiên Thiên

Tác giả: Lục Xu

Ngày cập nhật: 03:26 22/12/2015

Lượt xem: 1341242

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1242 lượt.

ho anh biết Mạnh Diên Châu, anh xách giày cho tôi cũng không xứng, dám tranh người phụ nữ với tôi, có tin tôi sẽ giết chết anh không?”
Mạnh Diên Châu vỗ tay, không để ý tới sự phẫn nộ của Mục Phong, “Tin, đương nhiên tin, chó điên rồi là có thể cắn người linh tinh, tôi rất tin, tôi còn rất sợ!”
Mắt thấy Mục Phong lại muốn động thủ, Nghê Thiên Ngữ lập tức bắt được tay của Mục Phong, “Đừng chấp nhất với anh ta…..” Thấy Mục Phong vẫn tức giận, liền làm nũng, “Em không muốn nhìn thấy anh ta, chúng ta đi, được không?”
Mục Phong nhìn Nghê Thiên Ngữ hồi lâu, ở trước mặt Mạnh Diên Châu hôn cô một cái, lúc này mới cảm thấy hòa, ôm Nghê Thiên Ngữ rời đi.
Mạnh Diên Châu nhìn thấy bóng dáng 2 người đó, tay siết chặt thành quyền. Đôi mắt anh trầm thấp, trong con ngươi lại tóe lửa, làm cho người ta không nghi ngờ chút nào, một ngày nào đó lửa sẽ mãnh liệt bốc cháy lên……






Hàn Tiệp tìm Mạnh Diên Châu thật lâu, cuối cùng mới thấy anh ở trên ban công. Bây giờ cô cũng biết, vì sao anh đứng ở đây, vừa rồi Mục Phong và Nghê Thiên Ngữ đi qua cô, cô cũng hiểu rõ rồi. Bóng đêm mông lung, anh đứng trong bóng tối, chỉ để lại bóng lưng nguội lạnh, nhưng cô chỉ liếc mắt là biết anh là người cô muốn tìm, nửa điểm hoài nghi cũng chưa từng có.
Hàn Tiệp đứng ở trước mặt anh, “Tâm tình không tệ, còn có một mình đứng ở đây ngắm cảnh.”
Bầu trời là một mảng màu xanh đậm, vì sao đã xuất hiện, thỉnh thoảng có ánh đèn máy bay lướt qua, bập bùng, không khỏi thấy ghen tị với người ngồi trên máy bay. Khi còn bé luôn cho rằng bầu trời là đen tối, nếu không làm sao nói trời tối đen, nhưng bây giờ lại cảm thấy bầu trời chưa bao giờ tối như vậy, chỉ là xanh thẳm tới cực đại, tựa như hồng không bao giờ biến thành đen, tất cả sự vật đến cực điểm đại khái cũng sẽ tới điểm tối, bao gồm cảm xúc cùng tâm tình, bất mãn tới cực điểm, vì vậy lòng cũng tối đi, mình cũng khó chịu. Hàn Tiệp không muốn để trái tim mình biến thành như vậy, không hy vọng người khác ảnh hưởng tới tâm tình mình quá mức, nhưng bây giờ, cô mới cảm nhận được, cô nên rời khỏi người đàn ông này rồi, nếu không cô sẽ rất khó chịu, biến thành một người xấu xa.
Ban công rất lớn, thiết kế cũng rất khác biệt, trồng ít cây, có mùi hoa quanh đây. Trước kia lúc đọc sách, cùng bạn học đi dạo phố, thấy trời mưa, đều nói đùa, khung cảnh như vậy lãng mạn thế nào để cùng người ở đây cùng nhau. Cảnh tượng lãng mạn, suy nghĩ đầu tiên là cùng với người mình yêu.
Giờ phút này cũng rất lãng mạn, nhưng người đứng ở chỗ này, lại biết…… người ấy không muốn mình ở bên cạnh.
“Khổ sở, tức giận nữa, nếu không sẽ không chạy đi uống rượu.” Anh khẽ thở dài, nếu như không phải chạy đi uống rượu, cũng sẽ không say tới mức bị tai nạn xe, sau đó gặp được Nghê Thiên Ngữ, giữa người và người, như có một sợi dây vô hình, chờ mình tới lúc nghĩ lại mới phát hiện ra, nói là tình cờ, không bằng nói đã được định trước.
“Nhưng anh chưa bao giờ muốn cùng em quay lại.” Hàn Tiệp giúp anh nói xong, bất đắc dĩ cười, “Cô ấy đi rồi, anh tức giận nhiều hơn hay khổ sở nhiều hơn?”
Mạnh Diên Châu nhìn cô, “Phụ nữ có phải am hiểu việc tự làm khổ không?”
“Đúng vậy, người phụ nữ trở thành ác độc hoặc sẽ học cách tự làm khổ mình, để mình đau tới cực hạn, mới để cho mình buông tay.”
Mạnh Diên Châu trầm mặc hồi lâu, “Nếu như anh nói là anh đau lòng nhiều hơn….” Anh vuốt lồng ngực của mình, “Anh cảm thấy rõ tình cảm của anh với cô ấy không sâu như vậy, nhưng nhìn thấy cô ấy, nơi này như bị cái gì đó không ngừng đánh vào, đau đến mức không thể không chú ý……”
Hàn Tiệp muốn mở miệng nói gì, lại phát hiện mình nói không ra, đau lòng….. cô cười, cho nên tình cảm thật không liên quan trước sau, không liên quan tới thời gian, chỉ có cùng người kia có liên quan hay không……
Mục Phong giận đến mức cả người cũng tản ra sự tức giận, Nghê Thiên Ngữ không dám mở miệng, nhìn tình trạng của Mục Phong bây giờ, cô cảm thấy coi như anh đánh cô một quyền, cô có thể hiểu được. Cũng may, Mục Phong thay vì đổ lỗi tất cả lên đầu của cô, lại đang nguyền rủa Mạnh Diên Châu trong lòng, nghĩ rằng nếu có cơ hội nhất định phải làm Mạnh Diên Châu biết được lỗi của mình, tay của anh bóp lại, sau đó nhìn Nghê Thiên Ngữ một chút. Chính anh không phải là một người tốt, vì vậy đối với việc quá khứ của phụ nữ cũng không để ý, nhưng người làm được thì lại thuộc dạng không tim không phổi.
Mục Phong đưa Nghê Thiên Ngữ rời đi, trước khi tâm tình bị ảnh hưởng, mặc dù không có yêu cầu gì với phụ nữ, nhưng Mạnh Diên Châu nói ra, khiến anh để ý chút, vì vậy đem dự định đêm tối hoàn mỹ loại bỏ.
Mục Phong đưa Nghê Thiên Ngữ đi tới chỗ bạn anh, Nghê Thiên Ngữ biết những người trong đó, trước gặp qua một lần, nhưng cũng không quen, khuôn mặt lại tăng thêm, mà giữa bạn gái thì không có gương mặt quen thuộc nào.
Bọn họ vừa tới, lập tức có người tiến lên chào hỏi. Mục Phong để Nghê Thiên Ngữ ở một bên, liền đi cùng bọn họ đánh mạt chược, không để ý chút nào tới Nghê Thiên Ngữ. N