Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mạnh Có Kiếp Thiên Thiên

Mạnh Có Kiếp Thiên Thiên

Tác giả: Lục Xu

Ngày cập nhật: 03:26 22/12/2015

Lượt xem: 1341252

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1252 lượt.

i nào phát ra âm thanh, “Người phụ nữ này có lá gan ghê gớm thật, dám sau lưng Mục thiếu thì người đàn ông khác, không cho cô ta biết tay mình một cái, lại còn coi Mục thiếu của chúng ta dễ bắt nạt.”
Mục Phong nghe xong lời này, sắc mặt nhanh chóng trầm xuống, “Người phụ nữ không biết điều, tôi sẽ cho cô ta biết hậu quả.”
Mọi người lập tức gật đầu một cái.
“Lương Di, gọi cho tôi một đám người”. Ngay sau đó Mục Phong mở miệng phân phó.
Lương Di nghe xong, không nói gì, Mục Phong khinh thường liếc mắt nhìn đối phương, “Chưa chi đã sợ hãi sao, cứ cho là tôi gọi tới đi, chuyện gì xảy ra thì tôi chịu trách nhiệm.” Anh nói xong lại tiếp tục lái xe, xe của anh không phải có tiền là mua được, số lượng hạn chế, không phải là người quý tộc thì không có tư cách hưởng dụng, anh tìm không ít đường dây mới có được, bây giờ để đám người kia xem xe của anh, thuận tiện để cho bọn họ biết sự chênh lệch, “Mạnh Diên Châu, dám cướp người phụ nữ của tao, xem tao trừng trị mày thế nào.”
Khâu Vân Địch nghe như vậy, lấy điện thoại ra, nhanh chóng bấm tin nhắn, rất nhanh ấn nút gửi đi. Anh hiểu tình cách của Mục Phong, nếu là đắc tội người của anh ta, cho dù là một chút sơ suất trong lời nói, anh ta cũng có thể khiến đối phương sống không bằng chết, anh ta cũng không coi tính mạng của người khác là quan trọng. Cái gì mà đặc quyền con người, cái gì mà tất cả mọi người đều như nhau, đều là câu chuyện cười hết.
Nghê Thiên Ngữ lúc nhận được tin nhắn bắt đầu lo sợ, Mạnh Diên Châu cũng phát hiện ra tâm tình nhấp nhô của cô, “Em làm sao vậy?”
Cô lắc đầu một cái, sau khi suy nghĩ một chút, “Em quay lại gọi một cú điện thoại, chờ em 5 phút.” Cô cầm điện thoại đi tới một bên, lấy tin nhắn cô vừa nhận được gửi cho Mạnh Vĩ
Đình, rất nhanh, đối phương lập tức gọi điện thoại tới, “Cô nghĩ thông suốt rồi sao?”
“Cái gì?”
“Nếu không cô gửi tin nhắn này cho tôi làm cái gì? Tại sao tôi phải giúp cô?” Âm thanh của Mạnh Vĩ Đình tràn đầy tự tin và chắc chắn.
Có lẽ tình huống bây giờ thay đổi, cô cũng không ghét cái âm thanh như vậy, ngược lại bình tĩnh mấy phần. Trong tin nhắn dùng từ “các người”, bao hàm Mạnh Diên Châu cũng có phần nguy hiểm, nhưng Mạnh Vĩ Đình vẫn bình tĩnh như thế, xem ra ông ta cũng không lo lắng Mục Phong sẽ làm ra chuyện gì nữa.
Cô cắn môi, nhanh chóng đưa ra quyết định, cô vốn không còn đường nào để đi, lấy sức lực một mình của cô, làm sao có thể chiến thắng Mục gia, thay vì một mình không ngừng giãy giụa, không bằng dứt khoát một chút, “Ừ, tôi suy nghĩ xong rồi, chỉ có ông có thể giúp tôi.”
Mạnh Vĩ Đình phá lên cười, “Vậy cô cứ để cho thằng Mục gia đó như ý là được.”
Nghê Thiên Ngữ không hiểu Mạnh Vĩ Đình có ý gì, nhưng đối phương đã cúp điện thoại, điều này làm cho cô càng khó hiểu hơn, rốt cuộc Mạnh Vĩ Đình có ý gì, chẳng những không làm gì để Mục Phong buông tay, ngược lại để cô theo ý Mục Phong.
Cô nhìn điện thoại của mình, còn ghi chép lại cuộc trò chuyện cùng tin nhắn vừa rồi xóa đi, sau đó mới đi tới phía Mạnh Diên Châu, “Sao lại có nét mặt này? Một người bạn của em đã xảy ra chuyện, gọi điện thoại đi an ủi mấy câu mà thôi, không phải đợi vài phút thế mà đã tức giận chứ?”
Mạnh Diên Châu đưa tay kéo cô vào trong ngực mình, “Nghê Thiên Ngữ, em nhớ kỹ, em không thể gạt anh.” Mọi người bên cạnh anh, hình như toàn mang theo mục đích mới ở bên cạnh anh, anh không phải không hoài nghi cô, anh chỉ không muốn nghi ngờ cô, nếu như tất cả bên cạnh đều cần nghi ngờ, thì sẽ khiến anh cảm thấy lạnh lẽo.
Cô kiềm chế bởi vì những lời này gây ra rung động, “Em sao có thể gạt anh, lừa anh đối với em có lợi sao?”. Cô cười với anh, “Anh ngược lại đấy, không cần cả ngày lẫn đêm nghi ngờ người khác nơi này nơi đó.”
Mạnh Diên Châu thở dài, “Em không hiểu đâu.”
Ở đáy lòng Nghê Thiên Ngữ âm thầm thở dài: Em quá rõ rồi……
Mạnh Diên Châu đưa cô trở về, sau khi cô xuống xe, phát hiện anh không xuống cùng, liền ghé vào cửa sổ xe, “Mới một ngày đã bỏ em sang một bên rồi hả? Anh thật đúng là lòng dạ độc ác!”
Mạnh Diên Châu biết rõ cô không phải không nỡ mình, nhưng vẫn vui khi thấy bộ dạng của cô, “Có chuyện cần xử lý, hôm nay đã trì hoãn nhiều việc rồi.”
“Đây là đang oán trách em lãng phí thời gian của anh?”
“Có trời chứng giám, ý của anh là anh rất vui lòng……” Anh cười nhưng khóe miệng đã cứng lại, đã phát hiện cách đó không xa có người ẩn núp, vì vậy bảo cô, “Lên xe.”
Nghê Thiên Ngữ vốn muốn nghe lời nói của anh, nhưng vừa nghĩ tới lời nói của Mạnh Vĩ Đình, giả vờ không hiểu anh, cười như cũ, “Mới vừa rồi nói có chuyện cần xử lý, lần này để cho em lên xe làm cái gì. Về sau anh lại trách em không để anh làm việc đàng hoàng thì thế nào đây?”. Cô vừa nói vừa lui về phía sau, giả vờ vẫy tay từ biệt với anh.
Mạnh Diên Châu thấy cô xoay người chuẩn bị tránh ra, gọi cô một tiếng, cô không biết là có nghe thấy hay không, không hề quay đầu lại. Anh không khỏi thầm mắng một tiếng, lập tức mở cửa xe đi xuống, anh còn chưa kịp đến gần Nghê Thiên Ngữ, đã có một nhóm người xông ra, thậm chí


Ring ring