Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mạnh Có Kiếp Thiên Thiên

Mạnh Có Kiếp Thiên Thiên

Tác giả: Lục Xu

Ngày cập nhật: 03:26 22/12/2015

Lượt xem: 1341259

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1259 lượt.

g.”
Cô nhún nhún vai, “Vậy thì mời anh tránh ra, đừng chậm trễ công việc hôm nay của tôi.”
Mạnh Diên Châu thả tay xuống, giương mắt mà nhìn cô đi vào. Cô cũng không nhàn rỗi, sau khi đi vào liền bắt đầu giảng bài, cũng không quan tâm anh nghe hay không nghe, anh thử tự ngồi xem tivi, phát hiện cô căn bản cũng thờ ơ, nhanh chóng giảng xong, liền ném cho anh hai bài, để cho anh làm.
Mạnh Diên Châu chưa hề gặp qua một người như vậy, lập tức không nhịn được, “Tôi không biết, một câu cũng không điền.”
“Vậy anh tùy ý điền bậy đi!” Bộ dạng của cô xem ra hết sức không sao cả.
Điền loạn cả lên, chẳng lẽ anh sợ sao? Con số Ả rập viết linh tinh vào, trực tiếp điền, kết quả cô chỉ đi tới liếc mắt nhìn, còn nở nụ cười với anh, “Cám ơn anh tiết kiệm thời gian cho tôi xem bài, điểm 0”.
“Cô không thấy hổ thẹn sao, liền cho tôi con 0 sao?”
“Tôi có gì mà phải xấu hổ, người có vấn đề về IQ không phải là tôi.”
Mạnh Diên Châu tức giận quá mức, không mang theo công kích trên người như thế này….
Ngược lại anh muốn xem cô nói như thế nào, cô thấy anh nhìn ra sau, dừng lại tốc độ, cố ý muốn hấp dẫn sự chú ý của anh. Mạnh Diên Châu cố ý nhìn chằm chằm vào ngực của cô, “Gia sư nhỏ, vóc người của cô không tệ lắm nhỉ, ngực bao nhiêu? Ít nhất là C, tôi đoán đúng không?”
Vẻ mặt cô bình thản nhìn anh, “Anh tò mò thế cơ à, có muốn quan sát gần hơn không? A, tới sờ cũng được.”
Mạnh Diên Châu bị cô hù sợ, anh cũng chỉ có miệng là ra vẻ ta đây, giống như mấy người chỉ có lời nói độc, nhưng lại không làm được. Thời gian tiếp theo, anh chơi trò chơi, cô thấy anh không có ý định nghe, cũng liền trực tiếp giao bài về nhà, ai cũng không để ý tới ai.
Mạnh Diên Châu tự nhận mình là một người chống đối gia sư, có thể gặp được cô, cảm giác mình còn phải học nhiều. Vì vậy anh nhanh cóng lấy tư liệu về cô, học cùng khối với anh, thành tích chưa bao giờ xuống top 5 toàn khối, thành tích tương đối ổn định. Nhưng nghe nói gia cảnh của cô không tốt chút nào, học phí đều phải dựa vào học bổng ở trường, bình thường rất tiết kiệm, lúc rảnh rỗi sẽ đi làm gia sư cho học sinh tiểu học, kiếm thêm chút tiền.
Mạnh Diên Châu nhìn chằm chằm cái tên đó, nghĩ tới lời nói của cô, lại cảm thấy rất thú vị.
Hoa Cường thấy trong vở anh toàn viết “Nghê Thiên Ngữ”, không khỏi tò mò, “Cậu sẽ không đi chú ý tới cô ấy chứ? Đừng nghĩ nữa, loại học sinh giỏi này phần lớn vô cùng thanh cao.” Lúc học cấp ba, chỉ quan tâm thành tích mình ra sao, đến lúc ra ngoài xã hội rồi thì mới có đạo lý bạn có công việc hay không.
Lông mày của Mạnh Diên Châu cao lên, thanh cao, tôi xem em có bao nhiêu thanh cao.
Lúc Mạnh Vĩ Đình gọi điện thoại tới, hiếm thấy anh phê bình về cô gia sư này, chỉ trả lời đơn giản: Tạm được.
Sau khi cúp điện thoại, anh cảm giác như mình có bệnh, lần đầu gặp phải người gia sư mạnh như vậy, cái gì mà là tạm được chứ?
Chủ nhật, Mạnh Diên Châu sớm chuẩn bị chào đón gia sư nhỏ nà. Nghê Thiên Ngữ là người đúng giờ, xác định mấy giờ tới thì là giờ đó.
Mạnh Diên Châu muốn cô khó chịu, muốn hòa nhau một ván, cho nên lúc cô đi vào liền mở miệng, “Gia sư này, cô xem cô đang mặc cái gì đi! Mua ở ven đường sao? Không sợ bẽ mặt à, người vẫn phải dựa vào quần áo mới được, đổi một bộ quần áo hàng hiệu thì may ra cô mới có vẻ đẳng cấp……”
Ánh mắt của Nghê Thiên Ngữ đảo quanh người anh, chậm rãi hỏi anh, “Anh mua cho tôi đi!”
Anh lập tức câm miệng.
Cô ném cho anh một quyển sách, “Vẽ nơi anh đang ở ra.” Thấy anh có vẻ không hiểu, cô tiếp tục nói, “Anh vẽ chậm một chút, qua 3 tiếng vẽ xong là được.”
Mạnh Diên Châu lại toét miệng, “Gia sư nhỏ à, cô hiểu lầm rồi, tôi sẽ không làm.”
Nghê Thiên Ngữ nhìn anh chằm chằm, “Không phải lo anh làm cái gì, đọc sách, bây giờ nhìn, vẫn nhìn, a, bắt đầu tính giờ.”
Mạnh Diên Châu muốn ném quyển sách này vào mặt cô, nhưng anh không có cách nào, không thể đánh nhau với cô, cô mà nhận một đòn của anh thì tan xương mất, anh không đọc sách thì cô cũng rất tự nhiên, một điểm cũng không ép buộc, chỉ chờ ba tiếng qua rồi nhiệm vụ hoàn thành.
Suy nghĩ một chút thì thấy không thú vị, anh ngồi đối diện với cô. Đó là cái bàn mà Mạnh Vĩ Đình đặc biệt bảo người ta đem tới, nghe nói thiết kế để dáng người làm bài tập chuẩn nhất, thích hợp với học sinh hay học.
“Này, tại sao cô trẻ như vậy đã ra ngoài đi làm thêm vậy?” Anh đột nhiên có hứng thú,
định đến gần, cảm thấy không chán ghét cô như trước.
“Đầu bị chậm rồi, nhất thời nghĩ không ra.” Cô lấy một chồng lớn bài thi ra làm.
Bộ dạng làm bài của cô rất nghiêm túc, mặc dù anh cố ý tìm vấn đề không giới hạn hỏi cô, cô vẫn nghiêm túc nghiên cứu đề bài trước mặt, đồng thời đối đáp qua loa với anh. Tóc của cô rất dài, sợi tóc mỏng, thả sau lưng cô. Trước kia anh nghe người ta nói con gái để tóc dài mới thú vị, lúc đó không cảm thấy, bây giờ mới cảm thấy lời nói đó rất đúng.
Trước kia không biết có nhân vật như cô xuất hiện ở trường học thì anh cũng vô tư, nhưng kể từ ngày biết cô gia sư cho anh, anh phát hiện tần số anh nhìn thấy cô