Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mạnh Có Kiếp Thiên Thiên

Mạnh Có Kiếp Thiên Thiên

Tác giả: Lục Xu

Ngày cập nhật: 03:26 22/12/2015

Lượt xem: 1341271

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1271 lượt.

ghi ngờ, anh thật sự là học sinh xấu trong mắt mọi người đấy sao? Cô đảm bảo, nếu như là thời cổ đại, anh nhất định sẽ nói với cô: Ta đã phá hủy trong trắng của nàng, nàng bây giờ là người của ta….. ta nhất định sẽ phụ trách.
Nghĩ đến hình ảnh này, cô thế lại không nhịn được cười.
Mạnh Diên Châu vừa đi vào phòng thấy cô đang cười, cảm thấy hình ảnh này hơi quỷ dị, trong tay anh cầm điếu thuốc, còn đi về phía cô, “Để anh lau.”
“Lau chỗ nào?”
Mạnh Diên Châu giật mình lại đỏ mặt, nhưng không nhìn ánh mắt của cô, ngoan cố đi đến lau những vết thương cùng những vết tím bầm kia. Dĩ nhiên, không thể trách khỏi nhìn những vết hôn anh lưu lại, cảnh tượng kiều diễm này, lướt qua trong đầu anh, tay anh không khỏi run lên.
Nghê Thiên Ngữ ra vẻ buông lỏng, có thể thấy được anh như vậy, mình cũng không chống đỡ nổi nữa, hai người không thể làm gì khác hơn là trầm mặc.
Về sau Mạnh Diên Châu đối với cô ngày càng tốt, thậm chí vì cô mà mua đồ ăn sáng, buổi trưa nghỉ thì cùng cô ăn cơm, sau khi tan học đưa cô về nhà, quả thật liền thành bạn trai tốt nhất, hơn nữa anh không thể nghe bất kì lời nói xấu nào về cô, nếu không trực tiếp đánh với người khác một hồi, trong trường học mọi người đều biết rõ, quan hệ của Nghê Thiên Ngữ cùng Mạnh Diên Châu tuyệt đối không đơn giản. Ngay cả người bên cạnh Mạnh Diên Châu cũng cảm thấy tò mò, hỏi anh có thể sự để ý tới Nghê Thiên Ngữ hay không, Mạnh Diên Châu bị hỏi đến phiền, trực tiếp bỏ lại một câu: Cô ấy là người phụ nữ của tôi, các người muốn thế nào thì làm!
Mạnh Diên Châu ở trước mặt người khác là một người kiên cường thêm phần xấu tính, ở trước mặt Nghê Thiên Ngữ là một nam sinh biết tới tình yêu đầu tiên.
Mạnh Diên Châu lại một lần nữa thấy vết thương trên người Nghê Thiên Ngữ, cũng không nhịn được nữa, anh tuyên bố sẽ đấu tranh với mẹ cô, tại sao lại có người đối xử với con gái mình như thế. Nghê Thiên Ngữ nói không sao cả, cô đã sớm quen với việc này. Cô càng ra vẻ không sao, Mạnh Diên Châu càng khó chịu, anh ở trước mặt cô nói liên tục, cô cần được che chở, nên được người khác yêu thương.
Đáy lòng Nghê Thiên Ngữ phòng bị mà nhờ anh mà từ từ mở ra, cô cười nhìn anh, “Vậy anh nguyện ý giúp em với thương yêu em sao?”
Anh gật đầu với cô.
Cô nhìn bộ dạng kiên định của anh, nước mắt liền chảy xuống. Cô rốt cuộc đem những lời trong lòng nói cho anh biết, vô số lần cô tự nói với chính mình không cần để ý những lời chửi mắng của Nghê Tử Nhứ, cũng giả bộ mình bền chắc không thể gãy, nhưng mỗi lần nhớ kĩ lời nói đó, giống như vô sổ gai nhỏ bình thường đặt trong lòng mình, dần dà, như đau đến chết lặng.
Nghê Thiên Ngữ như vậy khiến Mạnh Diên Châu khó chịu, anh nghĩ tới mình bao năm qua một mực sống dưới mặt Mạnh Vĩ Đình, anh vẫn muốn chạy trốn, làm thế nào cũng không thể. Bọn họ đều nói Mạnh Vĩ Đình hại chết mẹ anh, nhưng anh không có cách nào, bây giờ anh không có năng lực để báo thù, thậm chí anh sợ mình một ngày cũng chết bí ẩn như mẹ mình.
Cho nên anh ôm Nghê Thiên Ngữ, giờ phút này anh có dũng khí mạnh liệt ở đâu ra, “Chúng ta chạy trốn đi, chạy trốn tới nơi nào không có mẹ em, không có anh trai anh, ở nơi không có ai biết em, cũng không có ai biết anh.”
Cô ngây ngốc nhìn anh, cô chưa từng nghĩ tới việc chạy trốn, không biết là không có dũng khí, hay là không dám.
Nhưng anh kiên định nói với cô, “Chúng ta đến một nơi chỉ cần lẫn nhau.”
Chỉ có lẫn nhau, chúng ta sống nhờ vào nhau, ai cũng không thể tách chúng ta ra, mà những người chán ghét chúng ta cũng không tồn tại, đề nghị hấp dẫn cỡ nào.
Nhưng cô vẫn có chút sợ hãi, “Để cho em suy nghĩ một chút được không?”
Sau khi Nghê Thiên Ngữ trở về, lần đầu tiên hỏi Nghê Tử Nhứ, bố mình là hạng người gì, cái cô nhận được là một vòng chửi bới của Nghê Tử Nhứ, thậm chí trực tiếp cầm ly thủy tinh ném vào cô, trán Nghê Thiên Ngữ bị chảy máu…. Cô lấy tay sờ trán mình, nhìn máu trong tay, cô rốt cuộc phát hiện ra lòng mình lạnh lẽo rồi.
Cô nửa đêm chạy tới chỗ của Mạnh Diên Châu, cái gì cũng không muốn nghĩ nhiều. Đêm hôm nọ bọn họ triền miên cả đêm, dùng phương thức này xác định bọn họ có lẫn nhau, đồng thời cũng vì một tương lai không xác định tăng thêm phần kiên định.






Nghê Thiên Ngữ cùng Mạnh Diên Châu rời đi có vẻ không khó như bọn họ đã tưởng tượng, cũng không đơn giản như tương tưởng, bọn họ lấy ra tất cả số tiền bọn họ có, mà Mạnh Diên Châu cũng lấy tiền mua sách mua tài liệu mà Mạnh Vĩ Đình cho, cứ như vậy cầm tiền mua vé xe liền rời đi. Bọn họ không có tính tới việc đi nơi nào quá xa, sẽ tốn rất nhiều tiền để đi, bọn họ không thể nào gánh nặng như vậy, mà đi nơi quá xa cũng khiến bọn họ không có cảm giác an toàn.
Ngồi trên oto đi, Nghê Thiên Ngữ tựa vào người Mạnh Diên Châu, thật ra bọn họ cũng không biết chiếc xe này sẽ đi tới đâu, chỉ biết lúc mua vé không cần thẻ căn cước, cho dù có người muốn tìm bọn họ, cũng không thể nào xuống tay, thế giới lớn như vậy, tìm một người khó, nói đơn giản rồi lại không đơn giả