XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mảnh Ghép Hôn Nhân

Mảnh Ghép Hôn Nhân

Tác giả: Vũ Băng (TQ)

Ngày cập nhật: 04:16 22/12/2015

Lượt xem: 1341504

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1504 lượt.

hấu hiểu sâu sắc sức sát thương khủng khiếp của tin tức. Những “khán giả” kia đã trở thành những lưỡi dao sắc nhọn, ép cô phải vội vàng rời khỏi công ty khi hết giờ làm.
Về đến nhà, cứ tưởng rằng Lí Tử Duệ phải về đến nhà rồi, nhưng nào ngờ đảo mắt một vòng quanh nhà mà Hi Hiểu vẫn chẳng thấy bóng dáng của anh ta đâu. Hi Hiểu mở tủ lạnh, bên trong rỗng không. Lục tung tủ bếp cả buổi chỉ tìm thấy hai gói mì ăn liền. Nhìn lên đồng hồ, cũng lười bật bếp nấu nướng, cô thả mình xuống ghế sô pha, vừa xem ti vi vừa ăn mì ăn liền.
Lúc kim đồng hồ chỉ vào 7 giờ 20 phút, bên tai cô vang lên tiếng mở cửa. Hi Hiểu biết là Lí Tử Duệ đã về, trong lòng đột nhiên dâng lên nỗi oán hận. Cô cố ý không thèm liếc anh ta, mắt vẫn dán vào màn hình ti vi, tay bẻ mì ăn liền.
Cảm thấy đôi mắt ấy đang nhìn về phía mình, cô liền mím chặt môi, cứ như thể muốn nghiền nát mì ăn liền ở trong miệng vậy. Cứ tưởng Lí Tử Duệ sẽ nói cái gì đó nhưng anh ta liếc cô một cái rồi nhanh chóng đi vào phòng ngủ. Suốt cả quá trình….không nói một lời.
Nghe thấy tiếng cửa đóng lại, Hi Hiểu bỗng nhiên cảm thấy vô cùng ấm ức, cô tiện nay ném cái điều khiển ti vi xuống ghế, chẳng còn muốn ăn nữa. Cô thở dài một tiếng, nghiến răng bóp nát túi mì ăn liền trong tay, tưởng tượng ra đó chính là khuôn mặt đáng ghét của Lí Tử Duệ. Đang đắm chìm trong suy nghĩ độc ác ấy thì đột nhiên sau lưng cô vang lên giọng nói trầm trầm của Lí Tử Duệ: -Cô ăn cơm chưa?
Hi Hiểu giật mình, túi mì ăn liền bị bóp nát trong tay rơi xuống đất, mì ăn liền rơi đầy lên sàn nhà.
Cô khẽ nói: -Chưa ăn!- cùng với tiếng nói là vẻ mặt vô cùng lạnh lùng. Lúc ngoảnh đầu lại, cô đột nhiên ngửi thấy mùi thức ăn. Lí Tử Duệ tay cầm một cái túi, hươ hươ trước mặt cô: -Tôi đã mua ít đồ ăn ở bên ngoài, cô chưa ăn thì lại ăn chút đi!
-Ừm- Hi Hiểu đứng dậy, đón lấy cái túi trên tay anh ta rồi đặt lên bàn, rõ ràng là lô gô của KFC. Khóe môi cô khẽ nhếch lên, đột nhiên những điều mà Lâm Nhiên nói lúc buổi chiều lại hiện về trong đầu, Hi Hiểu căm phẫn cầm cái bánh Hamberge lên gặm một miếng thật to, chẳng nữ tính chút nào.
Lí Tử Duệ ngồi đối diện, chẳng nói nửa lời, nhưng đôi mắt lạnh lùng như đã bị phủ một lớp bụi mờ kia đang cố chấp nhìn cô. Hi Hiểu chẳng thèm để ý đến điều đó, cũng chẳng thèm ngẩng đầu, ngược lại còn “dốc sức” ăn uống. Sốt sa lát dính đầy trên miệng, Hi Hiểu đang định quay người lại tìm giấy liền nghe thấy “Này” một tiếng, tờ giấy ăn đã được Lí Tử Duệ đưa ra trước mặt cô.
Hi Hiểu ngẩn người, cúi đầu khẽ nói cảm ơn. Cô lau hết nước sốt trên miệng rồi lại “vùi đầu” vào ăn, chẳng thèm liếc Lí Tử Duệ lấy nửa cái.
-Trưa nay tiếp khách xong tình cờ gặp Nhược San. Cô ấy dường như hơi mẫn cảm với rượu, nhưng lại không chịu về nhà, thế là tôi ngồi với cô ấy một lúc ở trong quán KFC. Nào ngờ chứng mẫn cảm với cồn của cô ấy càng ngày càng nặng, cuối cùng đành phải đưa cô ấy đến bệnh viện.-Lí Tử Duệ đang cố giải thích: -Lúc cô gọi điện thoại, tôi đang đưa cô ấy đến bệnh viện tiêm.
-Lí Tử Duệ, anh đang giải thích đấy à?-Hi Hiểu ngẩng đầu cười: -Không cần phải làm vậy. Anh quên rồi à, lần trước chúng ta đâu có sửa hợp đồng, không cần thiết phải nói cho đối phương về hành tung của mình trong ngày!
Lí Tử Duệ ngẩn người, khóe môi khẽ nhếch lên, để lộ nụ cười châm chọc, câu nói tiếp theo của anh thẳng thắn đến lạ lùng: -Tôi thấy hơi có lỗi, trưa nay cô gọi điện cho tôi chắc chắn là có chuyện gì rồi!
-Giờ thì hết rồi.
-Là chuyện gì vậy? Công việc à?- anh tiếp tục chất vấn: -Đề án của Thiên Thần tiến hành đến đâu rồi?
-Bước cuối cùng rồi!- Hi Hiểu ngẩng đầu, cố ý nhìn anh bằng đôi mắt lạnh tanh: -Tôi đã thành công.
-Thành công rồi á?- nghe có vẻ như Lí Tử Duệ không thể nào tin được, mắt anh hơi nheo lại: -Đề án được thông qua rồi à?
-Đúng vậy, đối phương đã phê chuẩn rồi, ngày mai sẽ bắt đầu tiến hành.
-Nhanh thế sao? Vậy thì những vấn đề trước đây nằm ở đâu?- Lí Tử Duệ hít một hơi thật sâu: -Chỉ là bởi vì trọng điểm không đúng thôi sao? Hay còn vì nguyên nhân khác?
Một mặt ngạc nhiên với sự nhạy bén của anh, mặt khác lại cảm thấy những câu hỏi chất vấn của anh nghe như có vẻ không tin tưởng vào thực lực của cô, Hi Hiểu có vẻ bực bội: -Là dự thảo có vấn đề. Lúc đó tôi gọi điện thoại cho anh là để hỏi về vấn đề này. Nhưng lúc ấy anh đang một lòng một dạ chăm sóc cho người tình, hoàn toàn chẳng thèm để ý đến cái danh nghĩa “hiền thê” của tôi. Cũng may là trời không tuyệt đường của con người, cuối cùng thì tôi cũng thành công.
-Dự thảo có vấn đề á?- không có thời gian phân tích sự đay nghiến trong lời nói của cô, Lí Tử Duệ đột nhiên có dự cảm không lành: -Là ai giúp cô giải quyết thế?
-Phó giám đốc Nhạc…- nhớ đến Nhạc Đồng, Hi Hiểu lại không nén được tiếng thở dài: -Trước đây tôi cảm thấy anh ta thật lạnh lùng, nào ngờ anh ta lại là một người nhiệt tình như vậy!
Vốn định tiếp tục kể về hành động trợ giúp của Nhạc Đồng cho Lí Tử Duệ nghe nhưng Lí Tử Duệ lại sốt ruột giục: -Cô mau nói cụ thể xem nào, dự thảo làm sao? Anh ta đã đưa ra đề xuất gì?