Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mảnh Ghép Hôn Nhân

Mảnh Ghép Hôn Nhân

Tác giả: Vũ Băng (TQ)

Ngày cập nhật: 04:16 22/12/2015

Lượt xem: 1341526

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1526 lượt.

thứ hai cho hạng mục Ngự Uyển của Thiên Thần. Xem ra họ đã đầu tư một số tiền không nhỏ vào hạng mục này, toàn bộ trang báo về ngành bất động sản đều bị Ngự Uyển độc chiếm. Nhưng những thứ này đâu đáng để phải lo lắng, chỉ có điều, tất cả các góc độ tuyên truyền, từ việc quy hoạch các căn hộ cho đến đặc điểm của khu nhà... tất cả đều giống hệt như những phân tích của Hi Hiểu trong hạng mục Thừa Trạch.
Đến ngay cả phong cách câu slogan cũng giống hệt.
Hi Hiểu không dám đọc đến trang cuối nữa. Cái suy nghĩ đáng sợ ấy cứ nhảy nhót trong đầu Hi Hiểu: Cơ mật của công ty đã bị lộ ra ngoài rồi! Hơn nữa lại lọt vào tay của đối thủ cạnh tranh.
Cô cố ép bản thân phải bình tĩnh lại:
- Cái này phát hiện ra từ bao giờ? Đã đăng mấy kì rồi?
Cô nghĩ, nếu như vừa mới công bố thì cô có thể thay đổi một chút trọng điểm của Thừa Trạch, hoặc chí ít cũng còn cơ hội để xoay chuyển tình thế. Phần lớn các công trình bất động sản đều chỉ có mấy cách tuyên truyền chủ yếu, nếu bắt buộc phải đổi đề án, ngoài một số phiền phức ra thì cũng không đến nỗi quá mạo hiểm.
Đây có lẽ chính là cách đối phó duy nhất khi cơ mật bị lộ ra ngoài.
Thế nhưng Lý Tử Duệ lắc đầu, vẻ mặt hào hứng mọi khi giờ đã thay thế bằng vẻ ủ rũ:
- Chẳng có cách nào khác cả, bọn họ đã tiến hành đến giai đoạn hai rồi.
- Sao anh không nói sớm?
- Người của bộ phận thị trường đã quá sơ ý! - Lý Tử Duệ nghiến răng. - Bọn anh đưa lên tờ báo có lượng phát hành lớn hơn là báo "Chiều của thành phố J", do vậy những người đó chỉ mải mê theo dõi tờ báo này mà quên mất rằng còn có báo "Cuộc sống". Hơn nữa hai kì quảng cáo trước lại không nổi bật như lần này, ngoài việc thông báo thời gian mở phiên giao dịch ra thì cũng chỉ nói qua qua vài thông tin mang tính tuyên truyền... Thế nên bọn họ không để ý tới, thật không ngờ hôm nay nhìn đến thì...
- Thôi đừng nói nữa! Nhìn là biết bọn họ đã có âm mưu từ lâu rồi. - Hi Hiểu mệt mỏi khép đôi mắt lại. Đột nhiên cô mở to mắt hỏi: - Quyền đại diện cho Ngự Uyển của Thiên Thần chẳng phải cũng là do Trụ Dương ta đảm nhiệm sao? Là ai?
- Kể từ ngày Nhạc Đồng bị điều đi, Trụ Dương lại có một giám đốc Viên. Cái người đó chẳng có tài cán gì, nghe nói thời gian tới sẽ bị điều đi nơi khác. - Tử Duệ cau mày. - Chắc không phải là do anh ta làm đâu, anh với anh ta ngoài công việc ra cũng chẳng có thù oán gì, hơn nữa đội thiết kế của anh với đội của anh ta làm việc hoàn toàn độc lập mà, giờ anh ta cũng đã chuyển đến văn phòng ở bên Ngự Uyển rồi, bình thường cũng rất ít về Trụ Dương.
- Vậy anh nghĩ là ai làm? - Hi Hiểu cười nhạt. - Anh thường trách em ngây thơ. Những kẻ tẩm ngẩm tầm ngầm, cậy răng chẳng nói nửa lời nhưng trong lòng chẳng biết đang âm mưu cái gì.
- Giờ anh nghĩ không phải lúc truy cứu chuyện ai đối đầu với ai. - Tử Duệ nhíu mày nhìn cô. - Chuyện đã đến nước này, cho dù có là Sherlock Holmes tái thế cũng khó mà tránh khỏi cái kết cục này. Hi Hiểu, giờ anh đang nghĩ làm thế nào để cứu vãn tình cảnh này!
Nỗi lo lắng và sốt ruột hiện rõ trong ánh mắt Tử Duệ, nhưng Hi Hiểu lại đưa ra một dáp án khiến cho một chút hi vọng còn lại trong anh cũng tắt ngấm:
- Xét về góc độ thiết kế thì chẳng còn cách gì có thể cứu vãn được nữa!
Lòng cô nóng như lửa đốt, giọng nói cũng trở nên gấp gáp:
- Cả một đề án hoàn chỉnh đã bị kẻ khác cướp mất, đây là chuyện không thể nói rõ ràng được. Nếu như mà còn năm bảy ngày, mà cũng chẳng cần nhiều như vậy, chỉ cần có ba ngày là em cũng có thể đưa ra một đề án mới để ứng phó. Thế nhưng, ngày mai đã bắt đầu đi vào hoạt động rồi, giờ đề án lại bị cướp mất, e là giờ này báo chí cũng đăng tải nội dung xong xuôi rồi, hoàn toàn không còn đường rút lui nữa!
Nghe giọng nói hốt hoảng của Hi Hiểu, Tử Duệ ngậm ngùi cười chua xót rồi đứng dậy định ra ngoài.
- Anh đi đâu thế?
- Đi chịu tội chứ đi đâu? - Lý Tử Duệ cố nặn ra một nụ cười khó nhọc. - Nếu như anh đoán không nhầm thì tổng giám đốc Lục của Thừa Trạch đang chờ anh đến xưng tội đấy!
Đúng lúc ấy thì điện thoại của Tử Duệ đổ chuông. Tiếng nhạc hân hoan thật chẳng phù hợp với hoàn cảnh lúc này. cầm điện thoại lên, mặt Tử Duệ chợt biến sắc.
Nhìn vẻ mặt của anh, Hi Hiểu lập tức đoán ra đó là điện thoại của ai gọi tới.
Quả nhiên, lúc Tử Duệ nhận điện thoại, cô nghe thấy anh nói:
- Chào tổng giám đốc Lục!
Không biết Lục Kỳ Thần đã nói những gì mà chỉ thấy lông mày của Tử Duệ càng lúc càng nhíu chặt lại. Có thể là do không muốn làm cô lo lắng nên chỉ nói được vài câu anh đã đi ra ngoài ban cồng. Cách âm giữa các phòng tương đối tốt, Hi Hiểu hoàn toàn không thể nào nghe được cuộc nói chuyện của hai người.
- Là diện thoại của Lục Kỳ Thần à? - Hi Hiểu sốt ruột chạy đến hỏi.
- Ừ.
- Anh ta nói gì?
- Bảo anh lập tức đến Thừa Trạch, tính toán tổn thất, bàn bạc kế đối phó. - Lý Tử Duệ nói ngắn gọn, mệt mỏi xách túi đi ra ngoài. Vừa ra đến cửa Hi Hiểu đã kéo tay anh lại. - Đợi đã, em cũng muốn đi!
- Em không phải đi đâu! Ở nhà mà nghỉ ngơi đi! - Lý Tử Duệ cười gượng. - Anh đi có phải bị xử lăng trì đâu