XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mảnh Ghép Hôn Nhân

Mảnh Ghép Hôn Nhân

Tác giả: Vũ Băng (TQ)

Ngày cập nhật: 04:16 22/12/2015

Lượt xem: 1341638

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1638 lượt.

ng lại ẩn chứa điều gì đó.
Lẽ nào Lí Tử Duệ thực sự đang ở đó?
Trong đầu vừa nảy ra ý nghĩ này, Hi Hiểu đã chộp lấy cái chìa khóa trên bàn rồi đứng dậy, xách túi lao ra khỏi nhà. Cô bắt một chiếc xe taxi đi thẳng đến Kim Sắc Hoa Niên. Trên đường đi cô cứ nghĩ, nếu như không nhìn thấy Lí Tử Duệ ở đó, từ nay cô tuyệt đối không bao giờ nghi ngờ anh nữa. Nhưng nếu như anh thực sự đang có mặt ở đó, cô phải làm gì đây?
Sự thấp thỏm khiến cho thời gian đi trở nên nhanh hơn bình thường rất nhiều. Nhan Hi Hiểu đặt chân lên Kim Sắc Hoa Niên, đi theo chân nhân viên phục vụ, mắt đảo quanh tìm kiếm hình bóng của Tử Duệ. Quả nhiên, ở trong một góc quán cà phê, cô nhìn thấy bóng dáng của chồng mình.
Cùng lúc ấy, đập vào mắt cô còn là hình ảnh của Nhiễm Nhược San, người tình cũ của anh.
Vào khoảng khắc ấy, máu trong cơ thể Hi Hiểu dường như đông cứng lại, chân tay cô lạnh buốt.
Hình như hai người họ đang bàn bạc chuyện gì nghiêm trọng lắm, thế nên Hi Hiểu đến gần mà Lí Tử Duệ vẫn không phát hiện ra. Phải đến khi Hi Hiểu lắc lắc chùm chìa khóa trước mặt Tử Duệ anh mới nhận thấy sự xuất hiện của cô: -Tử Duệ, anh để quên ở nhà này!
Lí Tử Duệ kinh ngạc, đứng bật dậy: -Hi Hiểu, sao em lại đến đây?
-Em đến để đưa chìa khóa cho anh…- Hi Hiểu cố nặn ra một nụ cười, nụ cười mờ nhạt đến hoang mang. Cô chìa tay ra trước mặt Nhiễm Nhược San:- Chào cô Nhiễm!
Nhiễm Nhược San ậm ừ đáp lời rồi đưa tay ra bắt tay cô.
Hi Hiểu quay người lại, khóe môi lại lần nữa cong lên, nhưng nụ cười của cô lúc này khiến cho trái tim Tử Duệ lạnh toát: -Xem ra hai người còn có chuyện cần bàn, vậy em đi trước đây!
-Hi Hiểu! Hi Hiểu!
Nghe thấy tiếng gọi sau lưng mình, Hi Hiểu càng sải bước nhanh hơn. Vừa chặn được một chiếc taxi thì Tử Duệ đuổi đến, nắm chặt cánh tay cô lại.
-Hi Hiểu, em nghe anh giải thích đã!- giọng nói của anh như nghẹn lại, hơi thở hổn hển vì vừa chạy đuổi theo cô: -Hi Hiểu!
Cô gạt tay anh ra: -Lí Tử Duệ, anh muốn giải thích cái gì?- cô cười nhạt: -Giải thích vì sao từ nhà hàng Ngân Quang lại biến thành quán cà phê Kim Sắc Hoa Niên à? Hay là giải thích tại sao khách hàng lại biến thành người tình cũ?
-Anh….
-Bác tài, phiền anh cho xe chạy đi!- Hi Hiểu đóng sầm cánh cửa xe lại trước mặt anh, chiếc xe phóng vù đi, tạo ra những con gió phả lại, chẳng khác gì những con dao cứa vào da thịt Tử Duệ.
Hi Hiểu bất thần đưa tay lên lau mặt, chợt phát hiện ra vết nước mắt đã làm ướt những ngón tay cô. Hóa ra nước mắt cô đã rơi từ lúc nào mà không hay.
Hi Hiểu không bao giờ nghĩ rằng sẽ có lúc mình phải đối mặt với hoàn cảnh này. Nếu như Lí Tử Duệ không lấy cớ là tiếp đãi khách hàng để đến đây gặp Nhiễm Nhược San thì cô tuyệt đối không tin rằng đứa bé trong bụng Nhiễm Nhược San lại là con của anh. Thế nhưng những lời của Lạc Lâm lại trở thành hiện thực, cho dù cô không muốn tin nhưng cũng không thể phản bác được.
Dựa vào đâu mà anh lại làm như vậy? Một mặt thì nói rằng tương lai của anh và cô mù mịt, mặt khác lại lén lút đi lại với người tình cũ?
Hi Hiểu không đi thẳng về nhà mà tới vườn thực vật của thành phố, tìm một thảm cỏ rộng rồi ngồi đó suốt cả buổi chiều. Mãi đến khi trời nhập nhoạng không nhìn rõ mặt người cô mới đứng dậy ra về.
Ngồi cả ngày thì không sao, vừa mới đứng lên mới phát hiện ra là cả ngày chưa ăn gì. Nhìn đồng hồ, thấy thời gian cũng chẳng còn sớm nữa, Hi Hiểu mới chịu về nhà.
Lúc này, Lí Tử Duệ đã gần như ở vào trạng thái điên cuồng.
Kể từ lúc Hi Hiểu bắt xe bỏ đi, anh đã lập tức chặn một xe khác đuổi theo nhưng anh đâu ngờ Hi Hiểu lại không về ngay nhà. Trong nhà chẳng thấy bóng người, gọi điện thoại thì không liên lạc được, đến những nơi cô vẫn thường hay đến cũng không tìm thấy, Lí Tử Duệ bỗng chốc trở nên hoảng hốt, lúc này anh mới phát hiện ra rằng mình hiểu biết quá ít về cô, ngay cả những cái cơ bản như Hi Hiểu có mấy người bạn thân ở thành phố này anh cũng không biết.
Ngẩng đầu nhìn đồng hồ, đã là 10 giờ 10 phút. Lí Tử Duệ tự nhủ thầm, nếu như Hi Hiểu đến 10 giờ 30 mà vẫn chưa thấy quay về, anh sẽ báo cảnh sát.
Đúng vào lúc cái suy nghĩ ấy nảy ra, Lí Tử Duệ nghe thấy tiếng mở cửa, hình bóng của Nhan Hi Hiểu hiện ra trước mắt anh. Lí Tử Duệ vội vàng lao đến: -Hi Hiểu! Sao giờ này em mới về?
Dường như không để ý đến sự lo lắng của anh, Hi Hiểu chẳng thèm nhìn anh lấy một cái mà xoay người đi thẳng vào phòng.
-Hi Hiểu!- nhân lúc cô còn chưa kịp đóng sập cửa phòng, Lí Tử Duệ liền đưa tay ra chặn lại, nhíu mày hỏi cô: -Hi Hiểu, em đã đi đâu thế? Anh rất lo lắng cho em!
Hi Hiểu nhướn mày: -Tôi thì có gì để anh phải lo lắng chứ?- cô cười khẩy: -Tôi đến tượng nữ thần tự do ở New York chơi, còn nói chuyện với Obama nữa, anh có tin không?
Nói rồi Hi Hiểu định đóng sập cửa lại. Trái tim Lí Tử Duệ như thắt lại, anh biết cô đang cố tình công kích chuyện trưa nay anh nói dối cô. Tử Duệ hốt hoảng giải thích: -Hi Hiểu, em hiểu nhầm rồi!
Nhan Hi Hiểu không muốn nghe Tử Duệ giải thích gì thêm, cô vẫn cố chấp muốn đóng cửa lại, thế nhưng sức phụ nữ là