Tác giả: Vũ Băng (TQ)
Ngày cập nhật: 04:16 22/12/2015
Lượt xem: 1341628
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1628 lượt.
ì cô y tá đã mắng: -Con là con của nhà anh, vội cái gì? Qua thời gian theo dõi thì tha hồ mà ngắm!
Tử Duệ bị cô y tá quát liền rụt rè đi về phòng bệnh của Hi Hiểu. Vừa vào đến nơi anh đã bắt gặp ánh mắt lo lắng của Hi Hiểu: -Thế nào hả anh?
-Đứa bé nhỏ quá, đang phải theo dõi, chẳng nhìn được bao nhiêu!- anh nhẹ nhàng kéo chăn lên cho Hi Hiểu: -Đừng vội!
Một bệnh nhân nằm ở giường bên nghe thấy hai người nói chuyện, không nén được liền xen vào: -Sớm muộn gì cũng được nhìn thấy mặt con thôi, qua hai ngày theo dõi là được ra ấy mà. Đến lúc ấy thì tha hồ mà ôm ấp, mà nhìn ngắm!
-Đứa bé giống ai trong hai người cũng đều đẹp cả!- một bệnh nhân khác xen vào: -Nhưng theo kinh nghiệm của tôi thì con gái thường giống bố nhiều hơn!
Lí Tử Duệ nghe vậy, mặt liền biến sắc.
Bệnh nhân hàng xóm hình như không phát giác ra sự khác thường của họ, tiếp tục hào hứng phân tích: -Con gái giống cha, con trai giống mẹ, thường thì là như vậy, chỉ có điều cô thật là hạnh phúc!- cô ta nhìn Hi Hiểu bằng ánh mắt ngưỡng mộ:- Người ta sinh con xong ai cũng nóng lòng muốn nhìn xem con mình mặt mũi ra sao, chỉ có duy nhất chồng cô chẳng nóng lòng nhìn mặt con, chỉ mải lo an nguy của vợ thôi….hài…Trên đời này đa phần đàn ông cứ có con là quên mất công lao của vợ mà!
Sắc mặt nhợt nhạt của Hi Hiểu dần dần đỏ ửng lên, vẻ mặt bối rối thấy rõ. Cô cười gượng gạo chống chế:- Chồng tôi xưa nay vẫn luôn đối xử tốt với tôi mà!
Bởi vì thuốc tê cục bộ vẫn chưa hết hẳn tác dụng nên mới nói được mấy câu Hi Hiểu đã chìm vào giấc mộng. Sau khi tỉnh lại, mặc dù vết mổ ở bụng dưới có hơi đau nhưng tinh thần của cô đã thoải mái hơn nhiều. Cô he hé đôi mắt, phát hiện ra xung quanh chẳng có bệnh nhân nào khác cả. Hi Hiểu nhìn thấy một cái giường nhỏ tựa như cái nôi nằm im lìm cách giường cô không xa.
Trong khi đó, chồng của cô, Lí Tử Duệ đang đứng khoanh tay, ánh mắt xa xăm nhìn ra ngoài cửa sổ. Nhan Hi Hiểu không nhìn thấy vẻ mặt của anh, nhưng nhìn cái bóng của anh lúc này trông thật hụng hẫng và cô đơn.
-Tử Duệ!- cô khẽ gọi tên anh. Người đàn ông quay lại theo tiếng gọi của cô, hơi ngây người đôi chút rồi mỉm cười dịu dàng, đôi mắt long lanh.
-Anh đổi phòng bệnh rồi à?- cô cau mày đưa mắt nhìn qunh. Trong phòng bệnh này cái gì cũng đầy đủ, chợt cô thấy trái tim mình thắt lại: -Phòng bệnh tiện nghi thế này chắc là đắt lắm đấy!
-Anh phải chuộc tội đã làm em nổi giận ngày hôm ấy chứ!- Lí Tử Duệ khẽ nhướn mày, cao giọng nói: -Ngàn vàng đổi lấy một nụ cười của vợ yêu, đáng lắm!
Hi Hiểu nhớ lại chuyện ngày hôm ấy, chợt sa sầm mặt mày: -Nhiễm Nhược San chắc cũng sắp sinh rồi nhỉ?
-Cô ta có sinh hay không chẳng liên quan gì đến anh cả!- nụ cười trên môi Tử Duệ vụt tắt, anh nghiêm nghị nhìn cô: -Nhan Hi Hiểu, em không tin anh à?
Anh kể lại toàn bộ câu chuyện ngày hôm đó cho Hi Hiểu nghe. Kể đến cuối, đúng như Tử Duệ đoán, Hi Hiểu trợn tròn mắt vì kinh ngạc: -Thật à?
-Em tưởng anh là nhà viết kịch chắc? Chẳng nhẽ lại bịa được chuyện này cho em nghe?- Lí Tử Duệ vừa nói vừa đỡ Hi Hiểu ngồi thẳng dậy: -E rằng con đường sau này của Nhiễm Nhược San sẽ rất khó đi!
-Vậy….vậy đứa bé đó rốt cuộc là của ai nhỉ?
-Anh không hỏi!
-Sao anh không hỏi?
-Anh sợ hỏi rồi vợ anh lại nghi ngờ, chỉ cần không phải là của anh thì chẳng liên quan gì đến anh hết!- Lí Tử Duệ thản nhiên đáp.
Hi Hiểu lườm Tử Duệ một cái, vẻ mặt như trách móc nhưng thật ra trong lòng lại vô cùng bình yên: -Em thật không tin cô ta lại ra nông nỗi này!
-Có gì mà không tin?- Lí Tử Duệ lấy khăn mặt ướt lau bàn tay cho Hi Hiểu rồi nói tiếp: -Mặc dù trong xã hội này luôn đề xướng nam nữ bình đẳng, nhưng không thể không thừa nhận sự thật là luôn có sự khác biệt.
-Đàn bà cho dù có tài thì vũ khí lợi hại nhất của họ vẫn là tuổi trẻ và sắc đẹp, nhất là đối với những người đàn bà có mục đích đặc biệt, những vũ khí ấy sẽ trở thành động lực lớn nhất giúp họ đạt đến nấc thang danh vọng. Nhiễm Nhược San không chịu được khổ cực, cô ta chỉ có thể tìm cách phổ biến nhất trong xã hội này để theo đuổi mục tiêu của mình. Thế nhưng thật không ngờ, khôn lỏi quá lại thành ra hỏng việc.
-Cô ta âm mưu, sắp đặt sẵn kế hoạch, nào ngờ đến phút chót lại thành ra thế này….- Lí Tử Duệ cười cay đắng: -Cô ta quá nặng nề tâm lí ăn may, sau khi lấy được hộ khẩu còn định dùng đứa bé để ràng buộc cái túi tiền của Lạc Lâm. Trên đời này làm gì có chuyện gì dễ dàng thế?
Hi Hiểu gật đầu: -Người có tiền thường lắm mưu mô mà!
-Nghĩ lại chúng ta cũng chẳng có tư cách chỉ trích cô ta…chẳng phải chúng ta cũng đã từng mù quáng?- Lí Tử Duệ đặt cốc sữa vào trong lò vi sóng để hâm lại cho ấm rồi ngoảnh đầu lại nói với cô: -Những người dùng hôn nhân để đạt được mục đích của mình, giống như chúng ta, chỉ có thể nói là do ông trời thương tình nên mới được như vậy. Chứ đa phần e rằng đều rơi vào cảnh như Nhiễm Nhược San.
Hi Hiểu ậm ừ đáp lời anh, lông mày khẽ cau lại nhìn vào chiếc nôi ở bên cạnh: – Đó là con em sao? Anh bế nó lại đây cho em nhìn cái nào!
Lí Tử Duệ cẩn thận bế đứa bé đ