Tác giả: Quý Khả Tường
Ngày cập nhật: 03:12 22/12/2015
Lượt xem: 134995
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/995 lượt.
Lãng cười thầm, cái lừ đó hiện lên rõ ràng “Cô ấy có mù mới để ý đến anh”.
Là do cậu quá tự tin về bản thân? Hay chỉ đơn thuần là ghen tuông vô căn cứ? Ngụy Nguyên Lãng phát hiện anh rất muốn làm cho rõ ràng.
“Em muốn làm cho rõ ràng”, Mạnh Đình Vũ đột nhiên tuyên bố.
Ngụy Nguyên Lãng sững người: “Làm rõ ràng chuyện gì?”.
“Em muốn xác định cho rõ sự vui vẻ của cô ấy là thật hay giả. Có thể cô ấy chẳng vui vẻ chút nào, chỉ ương bướng không chịu thú nhận mà thôi.”
“Ý cậu là, hình tượng cô gái độc thân vui vẻ tự tin của Thẩm Tĩnh chỉ là giả vờ thôi?”, Ngụy Nguyên Lãng trợn mắt, nhìn anh với vẻ mặt như thể nhìn một dị nhân. “Tin anh đi, cô ấy thực sự sống rất tốt, rất vui vẻ.”
Cũng có thể.
Mạnh Đình Vũ ngơ ngác nhìn ly rượu, xuyên qua lớp chất lỏng, hiện lên trong mắt anh là hình ảnh một cô gái dễ thương ngày ngày bám lấy anh.
Cô gái lúc nào cũng làm nũng với anh, ỷ lại anh, cô gái nói cả đời sẽ luôn theo sát anh, nói sẽ yêu anh mãi mãi...
Cô gái đó, đã thực sự biến mất rồi sao? Anh thật sự đã đánh mất cô rồi sao?
“Em phải đi tìm cô ấy”, anh đột nhiên đặt mạnh ly rượu xuống, dõng dạc tuyên bố.
“Cậu vẫn muốn đi sao?”, Ngụy Nguyên Lãng kinh ngạc, “Không phải người ta đã nói rất rõ ràng rồi à, sau này người nào đi đường người ấy, không cần vì đối phương mà dừng bước...”.
“Em phải đi tìm cô ấy!”, anh kiên quyết, “Nếu không làm rõ mọi chuyện, em sẽ không bỏ cuộc đâu!”.
Ngụy Nguyên Lãng nhìn anh chằm chằm như muốn đọc tên thứ cảm xúc ẩn sâu trong đôi mắt đang bốc lửa kia là gì.
Hồi lâu sau, anh mới chậm rãi lên tiếng.
“Cậu dai như đỉa ấy, Đình Vũ, chẳng trách cậu lại làm việc dưới trướng tên biến thái Đàm Dục.” Anh lấy ngón tay búng vào ly rượu, miệng nở nụ cười chế giễu...
“Không cần biết Thẩm Tĩnh ngày trước mà cậu quen là cô gái như thế nào, hiện nay cô ấy chẳng dễ đối phó đâu, đừng trách anh không cảnh cáo cậu trước nhé.”
Ngày thứ Bảy
Sáu rưỡi sáng, Thẩm Tĩnh tỉnh giấc, nghiêng người, ngắm nhìn ánh ban mai đang len qua khung cửa, chiếu lên bức tường hồng phấn, tinh nghịch nhảy múa khắp nền nhà.
Ngày cuối tuần, nhà trẻ đóng cửa, cô không phải đi làm.
Cô có cả ngày thảnh thơi.
Cô nằm ườn trên giường hồi lâu, vươn tay bật chiếc đèn bàn theo phong cách cổ điển châu Âu đầu giường, nhấc cuốn tiểu thuyết lãng mạn đọc dở tối qua, chậm rãi thưởng thức.
Trang cuối cùng, kết thúc viên mãn, hai nhân vật chính trao cho nhau nụ hôn ngọt ngào dưới tán lá xanh biếc, hết.
Cô mãn nguyện thở phào, đặt sách sang một bên, lại nằm thừ ra một lúc, mới chậm chạp xuống giường.
Lịch làm việc hôm nay hoàn toàn trống trơn, không có hẹn cùng bạn bè, bao gồm cả hai người bạn thân thiết nhất.
Hoàn toàn thoải mái, hoàn toàn tự do.
Cô bật nhạc, vừa trang điểm vừa lắc lư theo điệu nhạc quyến rũ.
Chín giờ đúng, một thân hình kiều diễm bước ra khỏi cổng lớn của khu tập thể.
Áo sơ mi trắng, cổ viền một lớp ren mỏng lãng mạn, quần tây đen tôn lên đôi chân thon dài, dép xăng đan cũng màu đen, thanh thoát và xinh đẹp.
Cô chào nhân viên bảo vệ, mặt mũi tươi tắn.
“Hôm nay cô Thẩm có hẹn à?”, chú nhân viên tiễn cô bằng ánh mắt ngưỡng mộ.
“Vâng ạ”, cô mỉm cười ngọt ngào. Hôm nay cô có hẹn với chính mình.
Tiết trời rất đẹp, cô quyết định không lái xe mà ung dung đi bộ đến trạm tàu điện ngầm Đạm Thủy, rồi sẽ thong thả thưởng thức bữa sáng tại quán cà phê đối diện.
Cô ngồi tầng hai, nhấm nháp ly cà phê, ánh mắt chăm chú nhìn vào tờ báo, thi thoảng lại nhìn ra cảnh vật ngoài đường.
Cô chìm đắm trong thế giới riêng, hoàn toàn không nhận ra có một cặp mắt bám riết cô không dời phút nào.
Chủ nhân của ánh mắt đó theo cô vào quán cà phê, ngồi ở một góc khuất phía xa, giơ tờ báo lên che kín khuôn mặt, chỉ có cặp mắt sắc bén thường xuyên phóng về phía cô.
Không sai, người đàn ông ngồi một chỗ nhìn trộm cô chính là Mạnh Đình Vũ.
Từ lúc cô bước chân ra khỏi cánh cổng khu tập thể, anh đã luôn theo sát cô, còn cô lại bất cẩn đến mức, tới tận giờ vẫn chưa nhận ra anh.
Lẽ ra anh phải thở phào nhẹ nhõm mới phải, nếu cô ấy sớm nhận ra anh thì kế hoạch của anh đã tiêu tan rồi, nhưng chẳng hiều tại sao, anh lại thấy có chút tức giận.
Cô gái này, chẳng có chút cảnh giác nào, hôm nay may mà người bám theo cô là anh, nếu là một tên biến thái nào đó thì sao?
Còn nữa, rốt cuộc cô đang làm gì đây? Cả buổi sáng nhàn nhã qua đi, cô chẳng làm gì ngoài việc thi thoảng liếc nhìn mấy tờ báo vô vị!
Cô không thấy chán sao?
Mạnh Đình Vũ cau có bực mình, người không biết chuyện còn tưởng anh bị bạn gái cho leo cây.
Nhưng anh không thèm bận tâm người khác nghĩ gì, anh chỉ thắc mắc, sao Thẩm Tĩnh lại có thể lãng phí thời giờ vàng bạc như thế?
Cuối cùng, khi kim giờ chỉ vào số mười hai, phía Thẩm Tĩnh mới có chút động tĩnh.
Anh tưởng là sắp được ra khỏi chỗ này, ai ngờ Thẩm Tĩnh chỉ vẫy tay với nhân viên phục vụ, gọi thêm một đĩa mì Ý.
Không phải chứ? Mạnh Đình Vũ suýt nữa thì nhảy bổ ra khỏi ghế. Cô ấy còn định ngồi ở đây đến khi nào nữa?
Anh bất lực, đành