Bài Học Yêu Đương Của Tiểu Ma Vương
Tác giả: Đản Đản
Ngày cập nhật: 04:04 22/12/2015
Lượt xem: 1342543
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2543 lượt.
i nào sao?
Anh liếc xéo cô.
“Trong lời thề lúc đám cưới, người chứng hôn hỏi, Hứa Ngạn Thâm anh có đồng ý nắm tay Thẩm Chức Tâm đi đến hết đời, chỉ yêu một mình cô ấy không? Lúc đó, hình như có người nói là ‘Có’, gật đầu rất nghiêm túc, rất trịnh trọng. Còn bây giờ lại có người bắt đầu muốn nuốt lời rồi?” Cô hừ hừ.
“Anh muốn nói cho em biết thế nào là hiện thực!” Anh cũng học cô hừ hừ theo, “Anh không giống anh cả, nếu cuộc hôn nhân có lợi cho anh, anh sẽ ok ngay!” Dù sao nếu cô không còn nữa, anh lấy ai cũng vậy cả thôi.
Anh càng ngày càng thực dụng rồi, cô cảm thấy không thoải mái lắm.
“Thế còn tình yêu thì sao? Tình yêu là gì?” Cô nghiêm túc hỏi.
Yêu một người, người đó không còn bên cạnh nữa mà có thể dung nạp người khác ngay được sao? Nếu cô chết thật, anh có thật sẽ nhanh chóng sốc lại tinh thần, tiếp tục đầu tư vào “sự nghiệp” của anh không? Cô vừa nghĩ đến đó đã thấy tim mình buốt giá.
Tham vọng của anh rất lớn, nói cho cùng, cô mãi mãi chỉ xếp sau sự nghiệp của anh.
Câu hỏi này anh chưa bao giờ thẳng vào vấn đề. “Bởi vậy em phải sống cho khỏe mạnh vào, phải sống lâu hơn anh mới được.” Nói xong, đáy mắt anh hàm chứa một nụ cười.
Dạo này da dẻ cô hồng hào, sức khỏe cô hồi phục mỗi lúc một tốt hơn.
“Ngày mai anh bay đi Mỹ, tối giúp anh chuẩn bị hành lý, sau đó sáng mai tiễn anh ra sân bay nhé!” Anh lại “không biết tốt xấu”, còn lưu luyến vuốt ve gương mặt yêu kiều của cô.
Sao cô phải làm? Cô đâu phải là người ở của anh? Cô chết, anh sẽ lập tức lấy người khác mà, cớ gì cô còn làm trâu làm ngựa cho anh?
Cô bực bội liếc anh một cái, “Sáng mai em phải đến đài.” Sáng sớm mai cô sẽ đi làm ngay, quyết không đi tiễn anh!
Anh nhíu mày, không vui, “Công việc quan trọng hay anh quan trọng?” Lần công tác này, anh không biết bao lâu mới về.
“Công việc quan trọng!” Cô gằn từng chữ.
Anh vờ như không nghe thấy, “Nếu trong thời gian ngắn anh không thể về được, em xin nghỉ phép đi Mỹ nhé.”
Thế công việc của cô thì sao? Anh bá đạo quá rồi đấy!
Bây giờ cô còn có một chương trình âm nhạc, không thể để cho tất cả mọi người đều vì cô mà phải tạm ngừng chương trình chứ?!
“Không thích!” Cô cự tuyệt.
Cô có cuộc sống và công việc của cô.
“Không thích?” Anh miệng cười mà mắt không cười, giọng mát mẻ, “Được thôi! Nếu em không thích, anh đến Mỹ sẽ nuôi một cô vợ biết nghe lời!” Anh gật gù, vẻ mặt như đang rất nghiêm túc.
“Thật không?! Vậy chúc anh tân hôn hạnh phúc, sớm sinh quý tử!” Cô cũng miệng cười mà mắt không cười, liến thoáng đáp trả.
Chắc bị cô làm cho tức chết quá!
Anh quay mặt sang, vẫn tiếp tục lái xe, “Mười hai giờ trưa mai máy bay cất cánh, mười giờ chúng ta ra sân bay.”
Rốt cuộc là anh có hiểu những gì cô nói không vậy? Cô nói cô phải đi làm, không rảnh để bận tâm đến anh!
“Thức ăn trên máy bay rất khó nuốt, anh không ăn nổi, nhớ tự tay làm cơm hộp cho anh đấy!” Hành trình mười mấy tiếng, anh không muốn để bụng đói trong suốt chuyến bay.
“Anh sẽ đợi em ở Mỹ.”
Anh rõ ràng là đang cố tình phớt lờ những gì cô nói!
Chín giờ sáng. Đã để đồng hồ báo thức, hiếm khi không phải dậy sớm thế này, anh ngủ rất say.
Một bóng người thon thả, cẩn thận đẩy cửa, nhón chân rón rén bước tới gần anh.
Mới hơn ba mươi, trong cử chỉ của anh đều có sức cuốn hút mà đàn ông cùng tuổi không tài nào bì được, gương mặt thường ngày quá nghiêm túc, quá lạnh lùng, quá cứng nhắc thì ra rất đẹp trai, lúc này mắt đang nhắm lại khiến cho mọi nét đáng sợ, nghiêm khắc trên gương mặt cũng mất đi, chỉ còn lại một sức hút mê hoặc, đặc trưng của một người đàn ông trưởng thành, chín chắn.
Len lén, thèm khát nhìn anh, cứ nhìn nhìn mãi, không giấu nổi ánh mắt si tình.
Một người đàn ông như thế, trong mắt phụ nữ vừa đáng sợ vừa đáng kính. Sức hút của anh khiến người ta dậy lên khao khát muốn tiếp cận, khát khao muốn chiếm hữu.
Ôm vào lòng thân thể mềm mại, ấm áp đó nhưng siết mạnh hơn, anh lập tức cảm thấy có gì đó bất thường.
Anh lập tức choàng tỉnh, ngẩng phắt đầu lên, mở mắt ra, thì bắt gặp ngay ánh mắt si mê đang nhìn mình.
“Tiên… tiên sinh…” Đối phương lắp bắp, khuôn mặt nhỏ xinh đẹp thẹn thùng, xấu hổ, đỏ gay.
“Chuyện này là thế nào?” Đẩy cô gái ra, anh ngồi thẳng lên, sắc mắt sa sầm, ánh mắt băng giá.
Nếu là lúc bình thường, nếu là người khác, anh đã sớm nổi trận lôi đình.
“Vừa nãy, em định… định… gọi anh dậy ăn sáng, anh… anh liền…”
Không ngờ anh lại vươn tay ôm lấy cô ta? Vừa rồi rõ ràng có người vuốt ve mặt anh, anh mới tưởng là Chức Tâm!
Anh cũng không thể hiểu nổi, “Cô Nhan, phiền cô lánh mặt, tôi phải thay quần áo!” Anh lạnh lùng ra lệnh.
Tối qua, Chức Tâm giận dỗi, không vui, không có tâm trạng, nhưng trước sự đòi hỏi bá đạo của anh, cũng phải xuôi theo chiều anh.
Cô càng gây chiến tranh lạnh với anh, anh càng muốn giày vò cô, thế là tối qua cô bị “vắt” đến cạn sạch, “vắt” đến quá nửa đêm, hai chân Chức Tâm rã rời, rên lên như muốn khóc, anh mới buông cô ra.<