Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mắt Trái

Mắt Trái

Tác giả: Đản Đản

Ngày cập nhật: 03:01 22/12/2015

Lượt xem: 1342150

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2150 lượt.

ình tĩnh lại đi, em về trước đây”, Diệu Diệu quyết định cho cậu thời gian, từ từ nghĩ thật kỹ, cô tin Đơn Thiếu Quan sẽ không làm cô thất vọng.
Bình tĩnh.
Hóa ra là bình tĩnh, không phải thỏa hiệp, hoặc là yêu.
“Được, chúng ta bình tĩnh vậy”, Đơn Thiếu Quan cứng nhắc gật đầu.
Cậu thấy lòng nguội lạnh.
Diệu Diệu đau khổ quay lưng chạy, lúc cô ra khỏi vườn tình nhân thì đụng phải một người.
“Bạn à, nhìn cho rõ chứ!”, đối phương bực bội.
“Xin lỗi xin lỗi!”, cô vội nói, nhưng ai ngờ vừa ngước lên lại thấy Bạch Lập Nhân.
Đúng là oan gia thì chỗ nào cũng là ngõ hẹp.
Cô cứ nghĩ là, sẽ cúi đầu trước tên Bạch Lập Nhân vừa nhỏ mọn vừa giả tạo kia, dù sao hàm oan cho cậu ta cũng là lỗi của cô.
Nhưng…
Họ đứng rất gần, vị trí này, Bạch Lập Nhân có thể nhìn thấy ngay dấu hôn trên cổ cô.
Liệu Diệu Trăn lúc này quần áo xộc xệch, thần sắc hoảng loạn, rất khó khiến người ta không liên tưởng…
“Cậu thật kinh tởm!”, Bạch Lập Nhân giận dữ, khinh bỉ.
Quá dơ bẩn! Quá dơ bẩn!
Trong phòng mọi người đều đang ôn tập nên hơi ồn ào, cậu chợt nghĩ trong vườn vắng vẻ chắc giờ này không có ai, rất hợp để ôn bài.
Nhưng, không ngờ, nơi công cộng, lại…
Quá buồn nôn!
Bạch Lập Nhân vừa nghĩ tới đã thấy dạ dày cuộn lên, ghê tởm tới mức gần như muốn ói.
Diệu Diệu vốn đang rất bực bội trong lòng, “Liên quan quái gì tới cậu!”
Mọi lời xin lỗi hóa thành hư vô, lập tức nuốt xuống bụng.
“Theo tôi tới phòng giáo vụ!”, Bạch Lập Nhân kéo tay cô.
Dám làm chuyện bậy bạ nơi công cộng, phải trả giá chứ.
“Đi chết đi!”, cô giận điên người, đạp mạnh lên chân cậu.
“Á!” Bạch Lập Nhân nhảy lên vì đau.
Diệu Diệu bỗng thấy tâm trạng trở nên vui vẻ, cô ngân nga bài hát, nghênh ngang hất tóc bỏ đi.
***
Cô và Đơn Thiếu Quan bỗng dưng chiến tranh lạnh với nhau.
Gặp ở nhà ăn, Đơn Thiếu Quan lạnh nhạt tỏ ra không quen biết, sau đó thi cuối kỳ xong, cậu cũng một mình về Ôn Châu trước.
Đêm Trừ Tịch, nhà nhà đều ăn bữa cơm đoàn viên.
Nhà cô cũng không phải ngoại lệ.
Một bàn đầy thức ăn, hai người, ba đôi đũa, ba cái bát.
Ăn xong bữa cơm mà không thấy mùi vị gì, vừa về đến phòng, cuối cùng Diệu Diệu cũng không kìm được khao khát trong lòng, buông bỏ tự tôn, chủ động gọi vào số của Đơn Thiếu Quan.
“Xin lỗi, thuê bao quý khách vừa gọi hiện đã tắt máy.”
Bên kia vẳng đến một giọng nữ máy móc vô cảm.
Đừng chiến tranh lạnh nữa, được không?
Cô gửi tin nhắn, đợi mãi chẳng thấy hồi âm.
“Xảy ra chuyện gì vậy? Cả buổi tối không có tâm trạng ăn?”, mẹ không thèm gõ cửa phòng, bước thẳng vào trong hỏi cô.
Hôm mà cô và Đơn Thiếu Quan cùng ngồi tàu hỏa đến Thượng Hải, mẹ đã biết cô có bạn trai, lúc đó cô còn hỏi mẹ, cảm thấy Đơn Thiếu Quan thế nào.
Mẹ chỉ nói một câu rất lạ lùng, “Người này không giống vẻ bề ngoài, vận đen đeo bám, nhưng nhờ có con mà có được chút ‘may mắn’.”
Cô hiểu ngụ ý trong lời nói của mẹ, thực ra, nếu cô thật sự có số giúp chồng con, giúp được bạn trai thì cô thấy rất tốt.
Chỉ là, bây giờ…
“Mẹ à, tại sao mẹ lại yên tâm để con có bạn trai vậy?”, vì bạn trai “yêu cầu” không được đáp ứng mà trở mặt, làm cô nảy sinh sự nghi hoặc như vậy.
Lẽ nào, đó thật sự là nỗi phiền muộn của người trưởng thành?
Cô thật sự đã sai sao?
Câu hỏi này, trước đây, cô từng hỏi ba người.
Ninh Ninh nói, “Chắc chắn cậu đã sai, cậu làm bạn trai cậu nhìn được, sờ được, nhưng ăn không được, chẳng phải là sự hành hạ phi nhân đạo hay sao?” Ninh Ninh còn nói, “Cậu muốn làm gái trinh tới bao giờ, đến lúc già, đến lúc chết ư? Làm ơn đi, đó mới là bi ai đấy! Phụ nữ chưa từng làm tình với đàn ông, có còn là phụ nữ không?”
Trong lòng cô không kìm được mà phản bác lại, cô không muốn làm gái trinh tới lúc già, chết đi, nhưng chí ít cũng phải cho cô chuẩn bị tâm lý đã chứ.
Hiểu Vũ nói, “Chuyện này không có đúng hay sai, đàn ông khá manh động, có thể cậu ta sẽ ‘đau khổ’, nhưng tại sao cậu ta không cảm thấy sự bất an của cậu, nỗi sợ hãi của cậu? Chuyện này, tình đến lúc nồng thì tự nhiên sẽ xảy ra, cần gì phải cố ý?”
Cô vô cùng tán thành lời Hiểu Vũ nói.
Hạ Thiên thì khỏi phải bàn, cô nàng vừa nghe đã khinh bỉ mắng, “Tại sao Diệu Diệu cậu không hỏi lại hắn, nếu hắn yêu cậu thì vì sao còn ép cậu?!”
Mẹ nghe câu hỏi đó của cô liền cười, “Diệu Diệu, bạch hổ khắc phu, con có nghe chưa?”
Cô nghe mẹ nói thế, lập tức khoanh tay che bộ ngực đầy đặn của mình, “Mẹ, con có phải bạch hổ đâu…” Chỗ đó của cô tuy có lông, nhưng không rậm, dục vọng của cô không hề mạnh tí nào[1'>.
[1'> Trong bói toán, người ta cho rằng lông ngực là sự phát lộ của khí huyết, người có lông ngực rậm thì khỏe mạnh, nóng nảy và đương nhiên có nhu cầu cao về tình dục.
Mẹ biết cô hiểu lầm nên giải thích, “Đương nhiên mẹ biết con gái mình không phải bạch hổ, ý mẹ là, bạch hổ chỉ khi gặp thanh long, mới có thể đạt đến cảnh giới thiên nhân hợp nhất, những người khác chẳng qua chỉ là khách qua đường thôi.”
Thú thật là, cách nói này quá kỳ lạ, cô không hiểu.
“Diệu Diệu, từ khi con ra đời đến khi