Tác giả: Đản Đản
Ngày cập nhật: 03:01 22/12/2015
Lượt xem: 1342182
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2182 lượt.
Nhân hừ một tiếng, vẻ mặt khinh bỉ.
Vì sự giễu cợt của anh mà sắc mặt Tiết Khiêm Quân tối sầm, “Làm sao mà tôi bụng dạ xấu xa? Tình hình hiện nay của Diệu Diệu, cậu nghĩ tôi có thể làm gì cô ấy?” Có lẽ “vuốt” mạnh một chút thôi sẽ làm gãy xương cô ngay.
“Anh dựa vào đâu mà yêu cầu cô ấy ở chung với anh, dựa vào đâu mà nghĩ mình còn có thể làm gì cô ấy?”, Bạch Lập Nhân khoanh tay, phản bác.
Hết lần này đến lần khác hỏi “dựa vào đâu” làm Tiết Khiêm Quân bị chất vấn đến mức không nói được gì.
“Phải, tôi từng đánh mất tư cách đó, nhưng tôi luôn mong chờ, chỉ cần Diệu Diệu chịu tha lỗi, tôi tin chúng tôi có thể tìm lại niềm vui ngày cũ”, Tiết Khiêm Quân tỏ vẻ nghiêm túc.
Câu này không chỉ nói với Bạch Lập Nhân, mà cũng là bày tỏ tấm lòng với Diệu Diệu.
Câu tỏ tình đó khiến Bạch Lập Nhân nghe mà buồn nôn.
Tiết Khiêm Quân quay lại, chậm rãi quỳ xuống, nhìn Diệu Diệu đang bàng hoàng, khẽ nói: “Diệu Diệu, em có thể tha thứ cho anh không?” Cuối cùng đã nói ra vấn đề này, một góc nào đó trong tim dù cứng cỏi đến mấy cũng đang xao động vì căng thẳng.
Nhưng anh ta vẫn có dũng khí nói ra.
Anh ta cần một câu trả lời.
Diệu Diệu khó xử, vì câu hỏi này quá khó.
Nếu anh ta chỉ đơn thuần hỏi cô, có thể tha thứ không, cô sẽ nói có thể, vì vết thương trong lòng cô đã được một người khác lấp đầy, xoa dịu, làm sao có thể còn hận, còn giận?
Nhưng bây giờ mà gật đầu, thì hình như rất giống một lời hứa lầm lỡ nào đó.
Đặc biệt là Bạch Lập Nhân đã tỏ ra muốn giết người tới nơi, cô thực sự không dám hành động dễ dàng.
Nhưng… Họ có thể đừng thảo luận câu hỏi này vào lúc này không? Bây giờ cô thực sự không có tâm trạng nào.
“Anh khỏi phải hỏi, cô ấy không tha thứ cho anh! Vì anh không có tư cách được tha thứ!”, Bạch Lập Nhân cứng giọng cắt ngang.
Dù có là thánh nhân thì cũng biết giận dữ, Tiết Khiêm Quân kìm nén tâm trạng không vui, quay sang, bình tĩnh hỏi, “Bạch Lập Nhân, cho dù tôi không có tư cách được tha thứ, thế thì cậu có tư cách gì mà nói câu này?”
Một người, có thể bị người khác quên lãng, thì có tư cách gì để quát tháo lung tung.
Một câu, chỉ một câu, mặt Bạch Lập Nhân đã tái nhợt.
“Các anh… các anh có thể ra ngoài trước được không…?”, ánh mắt Diệu Diệu nhìn chằm chằm một điểm, đã không còn quan tâm tới vấn đề của họ.
Làm ơn, hai người có thể nào ra ngoài cãi nhau không?
“Em im miệng lại đi!”, Bạch Lập Nhân thẹn quá hóa giận, ánh mắt sắc nhọn trừng lên.
Đều vì cô nàng này, tự dưng quên anh mới khiến anh thê thảm như thế!
Bị anh quát, Diệu Diệu không dám nói nữa.
Nhưng vì thái độ của Bạch Lập Nhân mà Tiết Khiêm Quân càng khó chịu.
Tiết Khiêm Quân cứng đờ, nhưng vẫn cầm lấy quả bom màu đỏ bị ném xuống tấm drap giường trắng tinh kia lên.
Trên tấm thiệp long phụng, viết họ tên hai người, ngày tháng năm kết hôn, cả tên họ của người chủ hôn và làm mai.
Mặt Tiết Khiêm Quân trong tích tắc trắng bệch.
Vì ngày tháng viết trên thiệp long phụng.
“Hai người… hai người có thể ra ngoài rồi nói không? Tôi… tôi có việc gấp…”, Diệu Diệu không chịu thua, vẫn đang khẩn khoản van nài.
“Im miệng”, Bạch Lập Nhân gầm lên.
Không có thời gian quan tâm cô, bây giờ anh phải đá tình địch đi trước đã.
“Cho dù cô nàng chết tiệt này quên mất tôi, thì cũng là chuyện của vợ chồng tôi! Không tới lượt kẻ thứ ba là anh nhúng tay vào! Chúng tôi đã uống rượu mừng, bái thiên địa, bái Bồ Tát, cho dù đã xuống âm gian, cô nàng này vẫn là vợ của tôi!”, Bạch Lập Nhân chỉ vào người con gái khiến anh tức giận, tuyên thệ chủ quyền của mình.
Tiết Khiêm Quân đờ người, tấm thiệp kia gần như bị anh ta vò nát.
Mãi lâu sau…
Anh ta mới nhẹ nhàng thốt ra mấy chữ, “Thế thì sao nào?” Cuối cùng anh ta đã biết đại sư vì sao không cho anh ta theo.
Vì anh ta thực sự không dám đảm bảo lúc đó nếu có mặt, anh ta có bình tĩnh nổi không.
“Thiệp long phụng này chỉ là minh chứng kết hôn của nam nữ thời cổ đại, ở hiện đại, tên trên giấy hôn thú thuộc về ai vẫn chưa chắc!”, anh ta không từ bỏ.
Mặc kệ, bất chấp!
“Có thể gọi cô y tá vào đây trước, cho tôi đi vệ sinh được không?”, Diệu Diệu muốn khóc.
Trời ơi, ai đỡ cô với.
…
Câu “thuộc về ai vẫn chưa chắc” thật ngứa tai.
Bạch Lập Nhân bước đến, giật lấy tấm thiệp, rồi ra sức kéo mạnh tấm chăn bông của Diệu Diệu.
Hử?
Anh định bế cô đi vệ sinh? Đừng, điều mà cô không muốn gặp nhất, không muốn nhìn thấy nhất, chính là chuyện này!
Ông trời ơi, xin ông giữ lại hình tượng tốt đẹp của cô cho người cô yêu!
Cô ra sức bám vào thanh chắn giường. Nhưng Bạch Lập Nhân mặc kệ cô vùng vẫy, ngang ngược bế bổng cô lên.
Vậy là trong khoảnh khắc, anh đã hóa đá cứng đờ, một cách đẹp đẽ.
Đây…
Dưới bàn tay anh, trên phần mông phẳng lì của cô, cái đống ướt nhẹp kia là…
Trời ạ, anh sẽ xui xẻo tám đời mất.
Nhưng, mặc kệ!
Cố nén ham muốn được rửa tay thật sạch ngay lập tức, bây giờ cướp phụ nữ quan trọng hơn, anh lại giật lấy tấm chăn, quấn cô thật kỹ,