Tác giả: Đản Đản
Ngày cập nhật: 03:01 22/12/2015
Lượt xem: 1342177
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2177 lượt.
hậm chí có nơi còn ẩn sâu trong núi, vào đó chỉ có một con đường, nhưng lại có rất nhiều đường nhỏ để chạy trốn.
Bao năm nay, cơ bản đều kinh doanh dựa vào hoạt động đánh bạc này, tiền kiếm vô số, khá bình yên vô sự.
Gần đây không biết vì sao mà hoạt động đó bỗng bị vạch trần, hành vi kiếm tiền có phần quá đáng. Thậm chí rất nhiều tài xế taxi đều biết nói với khách phương xa tới rằng, chỉ cần anh muốn chơi thì sẽ có nơi cho anh đánh bạc.
To gan ngang nhiên như thế, làm sao không xảy ra chuyện?
Thế là sòng bạc, nơi rửa tiền v.v… tất cả lợi nhuận chúng mang lại, một số tiền lớn như thế, và đường dây rửa tiền bắt đầu sụp đổ.
Nghe nói hiện giờ, Đằng Long cũng rất vất vả, ngày nào cũng bị cảnh sát đến điều tra tình hình.
“Ừ, chắc sẽ bị tù”, nhưng rất nực cười là chuyện gì cũng đổ lên đầu bố anh, Tiết Khiêm Quân lại an nhiên vô sự.
Cảnh sát đã điều tra tiền bạc của cải của Tiết Khiêm Quân, tất cả đều trong sạch.
Thật sự buồn cười, mấy năm nay “tiền lương” rút ra từ sòng bạc của Tiết Khiêm Quân ít nhất cũng hơn chục triệu tệ, nhưng số tiền đó lại biến mất không tăm hơi.
Chỉ có thể nói là hắn rất lợi hại.
“Báo nói, Đằng Long vẫn còn một số tiền mười mấy tỷ hiện vẫn chưa tìm ra”, Diệu Diệu ngồi trên sofa, ôm gối, chủ động nhắc.
Gần đây, cảnh sát liên tục điều tra về số tiền này.
“Diệu Diệu, trong tài khoản của anh bỗng dưng có số tiền ba tỷ”, anh tỏ vẻ nghiêm túc.
Diệu Diệu sững sờ. Mí mắt cô bỗng dưng giật mạnh.
***
“Bạch Lập Nhân, anh mau trả tiền đi!”, cô sợ hãi.
Vốn ngỡ rằng Bạch Lập Nhân sẽ gật đầu ngay, nhưng anh lại chỉ tựa hông vào bệ bếp, tiếp tục trầm tư.
“Tiền có sạch hay không còn không biết, sao anh còn giữ lại?”, Diệu Diệu cuống lên, lảo đảo muốn đứng dậy, đi về phía anh.
Thấy thế, không muốn cô vất vả, càng không muốn thấy cô lại té ngã, anh đặt thức ăn đã được hâm nóng trong lò vi sóng xuống, tiến lại gần cô.
Cô đang gắng sức đứng dậy, định lê bước đi. Anh ngồi xuống sofa, vòng tay ôm lấy cô.
Diệu Diệu cứng đờ, vì cô bây giờ đang ngồi trên đùi anh.
Bây giờ, ngực cô đã bắt đầu nhú lên như dậy thì lần hai, gương mặt tuy còn gầy ốm nhưng cũng đã tìm lại nét yêu kiều ngày trước. Chỉ là tư thế này khiến cô mất tự nhiên quá.
Ngọ nguậy vùng vẫy, cô muốn nhoài người sang bên.
“Đừng nhúc nhích, tâm trạng anh không tốt”, ôm eo cô, dựa vào lưng cô, anh ủ rũ nói.
Hừm.
Anh đang làm nũng? Đang nhõng nhẽo?
Cô cứng đờ như một con robot.
Tuy sống chung dưới một mái nhà, nhưng có lẽ là vì cơ thể không khỏe nên sau nụ hôn đó, anh vẫn dìu cô, bế cô, nhưng thật sự không có hành động nào khác nữa.
Thực ra…
Ghét quá, cô mới có thêm tí ngực, mà lại bắt đầu chờ đợi rồi.
“Không phải anh không muốn trả lại, nhưng anh phải trả về thế nào?”, suốt ngày nay, tâm trạng anh không vui. Anh tưởng, sự sống chết của người đàn ông kia không liên quan tới anh, nhưng suy cho cùng cũng vẫn là ruột thịt.
“Báo nói, ông ta phải ngồi tù từ ba đến mười năm, nếu số tiền này không sạch, mà anh lại đưa đến chỗ cơ quan công an…”, nếu là thế thì người đàn ông đó có khả năng sẽ ngồi tù cả đời.
Lần đầu tiên trong đời, anh do dự đến vậy.
Diệu Diệu hiểu tâm trạng anh.
Bỗng, tim tan chảy, cơ thể cũng mềm theo.
Cô quay lại, ôm lấy anh.
Dựa sát vào cô như thế, nhắm chặt mắt, trông anh có phần mỏi mệt.
“Bạch Lập Nhân, anh định xử lý thế nào?”, tuy không nhẫn tâm nhưng cô vẫn dịu dàng hỏi.
Cô rất lo cho anh, cứ có một dự cảm không lành.
“Cứ để trong tài khoản đã, gần đây anh không động đến tài khoản đó, coi như không biết”, anh trầm giọng nói, “Cùng lắm thì nếu xảy ra chuyện, tiền bạc của anh cũng bị điều tra”, anh chưa từng làm gì sai trái, anh không sợ.
Đây cũng là cách bảo vệ tốt nhất.
Diệu Diệu hơi thở phào, “Số tiền lớn như thế, đặt trước mặt anh, anh có từng động lòng, dằn vặt không?”
Điều cô lo lắng nhất chính là chuyện này.
Con người thực ra khó vượt qua thử thách nhất, vì ai cũng có rất nhiều nhược điểm.
Cho dù anh động lòng trước khoản tiền lớn đó, Diệu Diệu cũng không thấy lạ, nhưng cô mừng là người đàn ông cô yêu không hồ đồ.
Anh nhìn cô, nhìn rất lâu.
Hỏi anh có từng động lòng, có từng dằn vặt?
Anh cười khẽ, nở nụ cười đầu tiên trong ngày, “Gần đây, điều khiến anh động lòng và dằn vặt hơn không phải chuyện đó.”
Hử? Thế thì là gì?
Diệu Diệu đờ đẫn ngước lên, nhìn vào mắt anh, sau đó nhận ra…
Trong mắt anh có lửa…
“Có điều chúng ta lại không quen biết, vừa hay, anh cũng không có hứng với người phụ nữ không quen biết!”, anh buông eo cô ra, uể oải dựa vào lưng ghế, cố nghĩ cách quên đi vấn đề không vui lúc nãy.
Rõ ràng anh đang thù dai, đang giận hờn, nhưng Diệu Diệu lại cảm nhận rõ, dưới chỗ mình ngồi có thứ gì đó đang dần cứng ngắc.
Anh muốn!
Một sự thực rất dễ dàng nhận thấy!
Cái anh chàng khẩu thị tâm phi này!
Diệu Diệu đỏ bừng mặt, không muốn làm to chuyện, định trèo xuống khỏi đùi anh, nhưng lại bị anh lấy chân kẹp chặt lại.
“Bạn gái à, anh nhịn rất khổ sở”, anh nói, vẻ mặt tr